Vài ngày sau!
Trần Tường trưởng lão dẫn đội, dắt theo hai người Lâm Phàm và Tiêu Chấn đi, lúc Trần Uyên biết được, cũng muốn đi, nhưng lại bị từ chối, lý do vô cùng đơn giản.
Quá yếu.
Tiểu lão đầu trái lại cũng đi theo.
Lão tự đi đường của mình.
Tới nơi rồi thì chỉ đứng đó hóng chuyện, không thể can dự vào bất kì chuyện gì, cường giả phía bên kia cũng không ít, cho dù tiểu lão đầu muốn đánh rắm, cũng phải tìm đến nơi vắng vẻ không người mà thả, ngộ nhỡ mùi rắm thúi bay đến mũi cường giả khác, hậu quả sẽ rất khó lường.
“Hai người các ngươi tiến vào Thiên Kiêu Vực phải nhớ là, không được tùy ý tin tưởng bất cứ ai.”
Trần Tường dặn dò hai người, bọn họ đều là thiên kiêu thánh địa, đặc biệt Lâm Phàm là thiên kiêu xuất sắc nhất thánh địa, nhỡ đâu ngã xuống Thiên Kiêu Vực, tổn thất cực kỳ nghiêm trọng, không thể chịu nổi.
Lâm Phàm đáp: “Ta biết rồi, ta cũng không quen người nào, biết ai với ai mà tin tưởng.”
Tiêu Chấn lên tiếng: “Rất nhiều người am hiểu ngụy trang, tấn công bất ngờ không kịp trở tay, không thể không đề phòng.”
Xem ra tên này cũng từng chịu đòn của vào kẻ âm hiểm, bởi vậy mới xúc động sâu sắc đến thế.
Trần Tường nói tiếp: “Nghe nói thứ trân quý nhất trong Thiên Kiêu Vực chính là Thiên Tôn truyền thừa, nhưng trong suốt mấy năm qua, chưa từng có ai là nhặt được, cũng không biết lời đồn đó thật hay giả, ta hy vọng các ngươi có thể may mắn, tìm được đồ tốt.”
“Thiên Tôn…” Lâm Phàm phát hiện sau khi thực lực bản thân tăng lên, mức độ nhận diện xã giao cũng thay đổi theo, trước kia hắn chưa từng nghe về Thiên Tôn, nhưng hiện tại lại nghe được quá nhiều lần.
Hắn không hề có hứng thú với Thiên Tôn truyền thừa.
Đã qua nhiều năm như vậy mà còn chưa có ai tìm thấy, hắn cũng chẳng dám tự tin thốt lên, Lâm Phàm ta chính là đứa con được Trời chọn, vừa vào đã có thể tìm thấy Thiên Tôn truyền thừa, hơn nữa món đồ đó e là không đơn giản.
Âm Dương cảnh có thể tách hồn phách ta khỏi cơ thể để tìm cơ thể mới, hồn phách của Thiên Tôn mạnh vô cùng, ngộ nhỡ nó cũng tìm được người thích hợp thì sao?
Hắn chỉ cần tìm vài món đồ tốt là được, những chuyện khác không quan trọng.
Thoáng chốc bọn họ đã đến Thiên Kiêu Vực, cũng không tính là sớm, đã có rất nhiều người có mặt rồi, đều là cao thủ, dựa vào hơi thở là Lâm Phàm có thể cảm nhận được, tất cả những người này cũng giống bọn họ, đều có bậc cường giả tiền bối dẫn dắt.
“Thiên kiêu Thần Võ giới đều tụ tập ở đây sao?”
Lâm Phàm cảm thán, có loại ý nghĩ muốn đánh bại hết đám thiên kiêu này, chiến ý hắn sôi sục, đã khó có thể ngăn cản, sự hiếu chiến này đều là do chiến tâm, hắn chưa từng có cảm giác như vậy.
Nói thật, tu luyện tuyệt học này quá bá đạo.
Trần Tường lên tiếng: “Hầu hết đều ở đây, cũng có vài người không tới, nhường lại cho người mới có nhiều cơ hội hơn, ngươi là người có trứng Thiên Long, tuyệt đối có kẻ biết ngươi, đến lúc đó cứ nói rằng Thiên Long đã nở, trở thành thánh địa chi vật, chỉ có như vậy, ngươi mới không bị người ta tính kế, nếu không sau khi vào bên trong, nhất định sẽ có người tới gây phiền phức cho ngươi.”
“Đã hiểu.” Lâm Phàm đáp.
Tiêu Chấn rất ngưỡng mộ Lâm Phàm, hắn thật may mắn, có thể lấy được trứng Thiên Long, nở thành Thiên Long, nếu hắn biết nuôi dưỡng cẩn thận, thật không dám tưởng tượng thành tựu trong tương lai, ít nhất sẽ là Đạo cảnh, mạnh hơn nữa chính là Thiên Tôn.
Thiên Tôn đó…
Thế thì hắn có thể trấn áp cả Thần Võ giới luôn còn gì, ngẫm lại mà thấy thật đáng sợ.
Lúc này.
Lâm Phàm thấy phía trước xuất hiện quầng sáng hình xoáy nước, đó là cánh cửa thông vào Thiên Kiêu Vực, hiện giờ nơi đó khiến rất nhiều người sợ hãi, đồng thời còn có một tấm bia đá trong suốt lơ lửng cực kì bắt mắt.
“Trưởng lão, đó là gì?” Lâm Phàm hỏi.
Trần Tường đáp: “Đó là Ký Lục Thạch, muốn đi vào thiên kiêu thì cần phải đăng ký, hơi thở tương liên, nếu có ai chết trong Thiên Kiêu Vực, tấm bia đá sẽ hiện lên.”
“Có tình người dữ vậy à?” Lâm Phàm ngạc nhiên.
“Có tình người? Là ngươi chưa trải qua sự tàn khốc bên trong thôi, dựa vào kinh nghiệm trước kia của ta, đã có không ít thiên kiêu phải bỏ mạng, đừng tưởng rằng bên trong an toàn, thật ra lại rất nguy hiểm, sắp được chứng kiến một đám lão già hách dịch bất lực điên cuồng gào lên đến tê tâm liệt phế, thật chờ mong làm sao.”
Trần Tường cười nói, dường như đã trải qua quá nhiều lần, lão ta sớm đã tập mãi thành quen, thậm chí còn hết sức mong đợi, dù sao thì tình cảnh đó thật sự rất kích thích.
Lâm Phàm không thể hiểu nổi suy nghĩ của Trần Tường.
Tê tâm liệt phế?
Bất lực điên cuồng?
Thật chẳng hiểu nổi, hắn cũng rất muốn biết rốt cuộc cảnh tượng đó thế nào, nhưng những chuyện này cũng không quan trọng, hắn phát hiện có một đống ánh mắt đang nhìn chăm chăm về phía hắn.
Ánh mắt hơi bất hảo, thậm chí là ẩn chứa một loại tham lam.
Xem ra đám người đó đều muốn có được trứng Thiên Long của hắn đây mà.
Tiếng xì xầm truyền tới.
“Hắn chính là đệ tử của Thiên Hoang thánh địa.”
“Chắc vậy, dung mạo tuyệt thế, mị lực vô song, trong thiên hạ, có thể xưng là đệ nhất, tuyệt đối chỉ có hắn.”
“Hắn nhận được trứng Thiên Long, một món đồ trân quý như thế, chính là chí bảo, nếu hắn biết chăm sóc kĩ lưỡng, mượn dùng Thiên Long để trở thành chí tôn Thần Võ giới thì cũng không thành vấn đề.”
Lâm Phàm lập tức cảm giác mình chẳng khác gì một con cừu non trần trụi, bị đám ôn dịch này săm soi đến mức không được tự nhiên.
Mẹ nó.
Ngày nay cường giả đều biến thái như thế sao?
Ai có được chút đồ tốt, đề sẽ bị nhìn chằm chằm như hổ rình mồi thế à, hắn không thể chấp nhận nổi loại hành vi thế này, ôi mẹ ơi quá là mất phong độ của bậc cường giả.
“Cảm nhận được đám lão già khốn đó đang dòm ngó mình không? Nếu ngươi không phải là đệ tử của Đường sư tỷ, lại có thánh địa che chở, e rằng đã thật sự gặp nguy hiểm.” Trần Tường lên tiếng, cũng coi như Lâm Phàm có vận khí tốt, nếu đổi lại là một người nào khác, hậu quả thật khó đoán, tất nhiên sẽ gặp nguy hiểm, nghĩ đều không muốn nghĩ.
Lâm Phàm tự tin: “Chưa chắc đâu.”
“Chưa chắc? Ngươi nhìn ánh mắt mấy người đó dòm ngươi xem, nếu không phải có ta bên cạnh, đám người đó sớm đã ăn tươi nuốt sống ngươi luôn rồi, khoan nói đến vấn đề này, hãy để lão phu giúp ngươi giải quyết mấy việc này đi.” Trần Tường chưa từng có cảm giác được coi trọng đến vậy, trước kia chưa từng có.
Thiên kiêu nhà ai có thể khiến cả một đám lão già thối này chú ý?
Trừ Lâm Phàm trước mắt ra.
Cũng chẳng có người nào khác.
Chương 640 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]