“Các vị, trứng Thiên Long đã nở, trở thành thánh thú của Thiên Hoang thánh địa, các người thân là tiền bối, hà tất phải luôn săm soi tiểu bối như vậy, lần này Thiên Kiêu Vực mở ra, các người nên chú trọng nơi này mới phải.” Trần Tường cười ha hả nói.
Cường giả ở đây quá nhiều, Trần Tường cũng biết thái độ gây hấn sẽ rất dễ gây ra đại chiến, thực lực của đám lão già thối này đều không hề tầm thường, nói năng hòa nhã với nhau, nể mặt nhau, tránh gây ra chuyện không đáng có.
Đám lão già xung quanh im lặng không nói gì.
Bọn họ vẫn duy trì sự hoài nghi đối với lời nói của Trần Tường, ai biết lời lão ta nói có thật hay không, nhưng thật sự thì rất có khả năng là như vậy, nếu trứng Thiên Long còn trên người tên oắt này, chưa chắc Thiên Hoang thánh địa sẽ để hắn đến Thiên Kiêu Vực.
Trứng Thiên Long quý giá đến mức nào, bọn họ cảm thấy, Thiên Hoang thánh địa hẳn là sẽ không để để món bảo bối đắt giá như thế trên người tên đệ tử này đâu, huống hồ còn để hắn mang theo tới tham gia Thiên Kiêu Vực nữa chứ.
Có lẽ đám người đã tin lời Trần Tường bốc phét.
Cho nên bọn họ không tiếp tục soi mói Lâm Phàm nữa.
Lâm Phàm chớp chớp mắt, đúng là một đám lão tiền bối dễ tin người, những lời mà Trần Tường trưởng lão nói không có câu nào là thật, nhưng thật thật giả giả, giả giả thật thật, với góc tư duy vấn đề của bọn họ, nhất định đã cho rằng hắn không mang theo, tin cũng phải.
Nhưng hắn vẫn cứ cảm thấy có vài ánh mắt không được thiện cảm đang nhìn mình.
Xem ra vẫn có người nghi ngờ.
Chuyến đi lần này nhất định sẽ không cô đơn, chờ tới khi bản thân vào Thiên Kiêu Vực rồi, Lâm Phàm tuyệt đối sẽ trở thành đối tượng bị mọi người truy sát, khoan hãy nói đến vụ trứng rồng hôm nay, chỉ với vẻ tuấn tú của hắn, gặp phải người bụng dạ hẹp hòi, trong mắt không chứa nổi kẻ hoàn hảo, tuyệt đối sẽ nghĩ cách đánh chết hắn.
Hầy, ưu đúng thật là một tai họa lớn, nhưng hắn đành chịu vậy, người ưu tú chỉ có thể như thế, phải đối mặt với những thử thách mà không ai tưởng tượng được.
Không lâu sau.
Có tiếng động truyền đến.
Thiên Kiêu Vực mở ra, các thiên kiêu tham gia đến đăng ký trên Ký Lục Thạch để tiến vào Thiên Kiêu Vực.
Trần Tường vỗ vai Lâm Phàm: “Thể hiện cho tốt vào, Tiêu Chấn ngươi từng vào Thiên Kiêu Vực, sau khi vào trong rồi, nhớ phải tìm được nhau, hợp tác rèn luyện.”
“Vâng, trưởng lão.” Tiêu Chấn đáp.
Hắn nắm rõ tình hình trong Thiên Kiêu Vực, tranh đấu rất ác liệt, tốt nhất là các đồng môn nên tụ tập lại với nhau, cùng nỗ lực rèn luyện, chỉ có như vậy mới có thể phá vỡ khốn cảnh nặng nề.
Lâm Phàm gật gật đầu, theo Tiêu Chấn đi đến chỗ Ký Lục Thạch, để lại một luồng hơi thở, tên hắn hiện lên trên mặt đá, nếu bất hạnh gặp nạn bên trong, tên hắn sẽ lập tức tối lại, người bên ngoài cũng có thể nắm được tình trạng của hắn.
“Còn nhớ ta không?”
Ngay khi hắn chuẩn bị đi vào, một giọng nói âm trầm lọt vào tai Lâm Phàm.
Hắn quay đầu nhìn lại, hóa ra là Khuê Dương của Thiên Yêu tộc, gã ta nhìn về phía Lâm Phàm với ánh mắt hừng hực lửa giận, hận không thể băm Lâm Phàm ra làm trăm mảnh, gã ta luôn nhớ rõ lúc trước Lâm Phàm đã khiến mình nhục nhã đến cỡ nào.
“Là ngươi đấy à, mấy năm nay sống tốt chứ?”
Lâm Phàm mỉm cười hỏi, tuy đã từng cùng nhau chiến đấu kịch liệt, hung hăng đánh cho đối phương tơi bời một trận, nhưng đó đều đã là chuyện của quá khứ, hắn cũng không thể vừa thấy mặt đã chửi rủa đối phương.
Hắn đã không xem Khuê Dương thành đối thủ, chỉ là bại tướng dưới tay hắn mà thôi, thua thì không thể khiến hắn để ý.
“Nhờ phúc của ngươi, Thiên Yêu Đồ Thần càng thêm phát triển, ước chừng phải nuốt hơn trăm đứa trẻ mới giảm bớt cơn giận trong lòng ta.” Khuê Dương cười lạnh, dường như gã ta biết được nhược điểm của Lâm Phàm, chính là thích dùng trẻ con loài người để kích thích hắn.
“Thật muốn diễn tả cho ngươi biết, mùi vị vô cùng thơm ngon, bộ não đó, vừa ngon vừa ngọt, quả thật chính là đồ bổ không gì bằng đối với ta.”
Lâm Phàm dần tắt cười, ánh mắt trở nên sắc bén, hắn kề sát tai Khuê Dương, nhẹ giọng: “Yên tâm, ta nhất định sẽ đánh chết ngươi.”
Hắn nói xong rồi xoay người rời đi, đi đến xoáy nước.
“Được, để coi ai có thể sống đến cuối cùng.” Khuê Dương hết sức điên cuồng, sát khí sôi trào, gã ta lại tự tin một lần nữa, vốn dĩ sau khi trải qua trận chiến lần đó, thương thế của gã ta rất nặng hắn, cứ tưởng rằng mình hoàn toàn bị phế.
Thiên Yêu tộc sẽ vứt bỏ gã ta, từ đó trở thành sỉ nhục của Thiên Yêu tộc, thế mà gã ta lại không ngờ rằng, không phá thì không xây được, phá rồi mới lập, dưới tình cảnh rơi vào đường cùng này, Thiên Yêu Đồ Thần lại có bước tiến vượt bậc.
Trưởng bối trong tộc vui mừng khôn xiết, cực kì hy vọng vào gã ta.
Bởi vậy, hắn mới có tới đây danh ngạch, nếu không trong tộc các trưởng bối tuyệt đối sẽ không đem danh ngạch nhường cho vì thiên yêu tộc mang đến sỉ nhục hắn.
Đây xem như là coi trọng gã ta thêm một lần nữa.
Hy vọng gã ta có thể hồi sinh từ trong đống tro tràn, thêm một lần leo lên đỉnh cao, trở thành cường giả chân chính trong Thiên Yêu tộc, dưới sự xem trọng của các tiền bối trong tộc, Khuê Dương chỉ muốn đánh chết kẻ đã từng sỉ nhục mình, Lâm Phàm.
Phá vỡ tâm ma trong lòng.
“Sư đệ, vào rồi lập tức gặp nhau đấy.” Tiêu Chấn căn dặn, hắn ta cũng nhìn ra Khuê Dương của Thiên Yêu tộc rất thù hận Lâm sư đệ, rõ ràng là muốn động thủ với hắn, quan trọng là tên nam tử đứng sau lưng Khuê Dương kia, hắn ta hơi thấy e sợ, nếu hắn ta nhớ không lầm, kẻ này chính là tên khốn còn khủng bố hơn cả Khuê Dương trong Thiên Yêu tộc.
“Ừm, đệ biết rồi.”
Lâm Phàm gật gù, không để ý tới Khuê Dương, trong mắt hắn, kết cục của Khuê Dương đã định, chính là sẽ bị hắn đánh chết, đánh chết triệt để, cho dù lão già Thiên Vương tới, cũng chẳng hề có tác dụng.
Dựa theo cách nói của Tiêu sư huynh, sau khi đi qua xoáy nước, tùy người mà vị trí đáp xuống đất khác nhau, cần phải tìm thấy nhau trước, cơ mà hắn chỉ muốn mau chóng tìm được Khuê Dương thôi.
Hắn muốn nhân lúc tất cả mọi người chưa kịp phản ứng.
Để gã ta trở thành thiên kiêu đầu tiên có cái tên bị tắt sáng trên Ký Lục Thạch.
Tiêu Chấn đi vào xoáy nước.
Lâm Phàm theo sát phía sau, thoáng chốc đã bị một luồng sức mạnh thần bí bao vây lấy, có rất nhiều luồng sức mạnh kì bí bay xoẹt qua người, không thể khống chế, cũng chẳng thể chạm vào, chỉ có thể tùy ý để xoáy nước cuốn đi.
Chương 641 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]