Trời đất quay cuồng, cảnh tượng biến hóa, cây cối xung quanh um tùm, lá xanh tươi tốt, nhìn kỹ, Lâm Phàm có thể trông thấy linh khí dày đặc bao quanh bên ngoài đám cây này.
“Đúng là một nơi tốt lành, linh khí lại nhiều đến vậy.”
Lâm Phàm không ngờ linh khí nơi đây lại dày đặc tới thế, không hổ là không gian được Thiên Tôn sáng lập ra trong lời đồn, hơn nữa chỗ này còn được duy trì đến tận bây giờ, loại năng lực này, không phải là thứ mà hắn có thể tưởng tượng.
Thật không biết rốt cuộc là Thiên Tôn mạnh đến mức nào.
Dù sao thì chắc là cũng mạnh dữ lắm.
Một vòng hào quang treo trên bầu trời, không phải ánh nắng, mà chính là một loại quang quyển, chiếu rọi mặt đất, cung cấp ánh sáng, xem ra ắt hẳn đây cũng là kĩ năng của Thiên Tôn, có thể sáng tạo thứ chiếu sáng mãi không tắt thế này.
Lâm Phàm quan sát chung quanh, phía xa có một ngọn núi, kia chính là đồng bằng xanh bát ngát, trông vô cùng thanh bình, hết sức thoái mải, thật giống với khu vực được người dân chăm sóc.
Trái lại hắn cũng không thấy nơi đây có thứ gì nguy hiểm.
“Chuyến đi này trông giống kì nghỉ quá, nếu sau này có thể cùng sư tỷ ẩn cư tại đây, ngược lại cũng là lựa chọn không tồi.”
Lâm Phàm nghĩ, sư tỷ còn đang ở lại phế địa, trước mắt hắn chưa có sức mạnh tuyệt đối, bản thân cũng chưa chuẩn bị dẫn sư tỷ tới nơi này, tuy nhìn như không nguy hiểm, nhưng hắn biết, nguy hiểm chỉ mới bắt đầu, hắn đã không còn như trước kia, lặng lẽ tu luyện, không tranh với đề, dần dần hắn đã bắt đầu nảy sinh xung đột với đệ tử các thế lực khác.
Một bóng dáng lao nhanh về phía trước.
Tiếng rầm rập vang lên không ngừng, mặt đất chấn động.
Một con dã thú khổng lồ xuất hiện, cao bằng mười mấy tầng lầu, Lâm Phàm nhìn thấy con dã thú này, trong lòng cả kinh, cự thú khổng lồ dữ, hắn nhớ đến những lời mà sư huynh từng nói với mình.
Dã thú to lớn như thế hẳn là không nguy hiểm gì đâu.
Nhưng làm gì có chuyện đó, từ luồng hơi thở mà hắn cảm thụ được, Lâm Phàm có thể nhận thấy khí thế của con thú này rất mạnh, hơi thở hung hãn hết sức kinh người, cự thú có thể sinh tồn ở Thiên Kiêu Vực, được linh khí dày đặc như thế tẩm bổ, sớm đã khủng bố lắm rồi, không thể coi thường được.
Ngay sau đó, hắn phát hiện tình hình không đúng lắm, cự thú thế mà lại không phát hiện ra hắn, nó cứ như vậy mà đi ngang qua trước mặt Lâm Phảm, đi một cách cực kì thảnh thơi, thật tựa như dáng vẻ không tranh với đời.
Chẳng lẽ cự thú của chỗ này rất ôn hòa ư?
Nhưng thời khắc vả mặt tới rất nhanh chóng, lại có thêm một con trông giống lang cự thú xuất hiện, con cự thú có vẻ hiền lạnh trước đó lập tức trở nên điên cuồng, nó lộ ra bộ dáng hung ác, chạy đuổi theo lang thú như điên, cự lang dáng dấp to lớn nhìn thấy đối phương, kinh sợ bỏ chân bốn cẳng bỏ chạy, thoáng chốc, hai con cự thú đều biến mất không thấy tăm hơi đâu.
“Này…”
Lâm Phàm nghệch mặt ra, nghĩ đến một khả năng, đó chính là cự thú có dáng vẻ to lớn không phải không hung ác, mà là loài người vóc dáng quá nhỏ, cũng chỉ như con kiến trong mắt chúng, bọn nó không cúi đầu, không để tâm, sao có thể chú ý tới hành tung của con kiến.
Xem ra những điều này đều là sư huynh tự rút kinh nghiệm.
Cự thú rất nguy hiểm, nhưng bởi vì bản thân quá nhỏ bé, không khiến nó chú ý, cự thú người ta e là chỉ muốn tìm kiếm những con mồi có hình thể to lớn, còn mấy con kiến cỏn con, nhét còn không đủ kẽ răng, hơi đâu mà quan tâm tới hắn.
Lâm Phàm tiếp tục lên đường.
Cho tới bây giờ, hắn tạm thời còn chưa gặp được đồ tốt, nhưng đối với hắn mà nói, những thứ này đều không quan trọng, loại cơ duyên đó, có thể gặp được thì tốt, còn không gặp được thì cướp từ trên tay người khác thôi.
Sau một hồi.
Phía trước có động tĩnh.
Hắn nghe thấy có tiếng động, nhanh chóng chạy về bên đó, không có ý gì khác, chính là muốn nhìn xem, người tham gia đều là thiên kiêu của các thế lực lớn, trận chiến tuyệt đối sẽ rất kịch liệt, hơn nữa bảo bối trên người hai bên cũng không ít, nếu hắn đã tới rồi, thì phải vớt váo chút đỉnh.
Nhưng thật đáng tiếc, đó không phải cuộc giao chiến giữa thiên kiêu, mà chỉ là trận đấu giữa một thiên kiêu với man thú của nơi này.
Dáng vẻ của con man thú này không lớn lắm, không thể bì được với man thú mà hắn nhìn thấy trước đó, cao lắm cũng chỉ khoảng hai mét, nhưng sức mạnh của nó thì thật không thể xem thường, man thú không tu luyện chân nguyên, nhưng huyết khí cực mạnh, tốc độ siêu nhanh, bổ nhào, hướng tới, đều toát ra uy thế kinh người.
Không lâu sau.
Tên thiên kiêu này một chưởng đánh chết man thú, sau đó thu thi thể man thú đi.
“Nhìn từ nãy tới giờ, ngươi còn định đánh lén ta đúng không?”
Tên thiên kiêu đó mở miệng, từ khi Lâm Phàm xuất hiện ở xung quanh, hắn ta đã nhạy bén cảm nhận được, lúc ấy trong lòng hắn ta rất sửng sốt, dù sao thì việc đánh lén trong Thiên Kiêu Vực cũng là chuyện rất bình thường, nếu tập kích trong lúc này, đối phương rất dễ khiến hắn ta luống cuống tay chân, bởi vậy hắn ta chỉ muốn nhanh chóng giết chết man thú, để còn tiện đối phó với mối nguy hiểm đang rình rập.
Lâm Phàm lặng lẽ xuất hiện, cười nói: “Đừng nghĩ quá nhiều, nếu ta muốn đánh lén ngươi, vừa rồi ngươi đã nghẻo mất rồi, ngươi cũng đâu biết ta đang nấp ở chỗ nào.”
“Xì, thực kiêu ngạo.” Quản Huyền khó chịu nói, không ngờ lại gặp phải kẻ làm màu tới thế, ngay khi nhìn thấy mặt mày của đối phương, trong đầu hắn ta chợt nhớ ra một chuyện mà mình từng nghe, hắn ta chỉ vào Lâm Phàm hỏi: “Ngươi chính là Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa?”
“Từng nghe qua tên tuổi của ta rồi à?”
Lâm Phàm thoáng tự hào, hắn cũng không biết đối phương là ai, nhưng tên bố láo này liếc mắt một cái đã lập tức nhận ra hắn, chỉ có thể nói là do hắn quá nổi tiếng bên ngoài, thật thỏa mãn làm sao.
“Nghe rồi, nghe đến lỗ tai đóng kén, thiên kiêu ngang trời xuất thế phía đông, trấn áp huyết mạch còn lại của Thiên Tôn, Tần Trăn, trấn áp cả Khuê Dương của Thiên Yêu tộc, ai mà chưa từng nghe qua danh tiếng của ngươi, nghe nói ngươi còn có được trứng Thiên Long, vận khí cực kì tốt.”
Quản Huyền không tiếc lời ca ngợi hắn, nhưng đồng thời cũng cảnh giác đối phương thật cẩn thận, dù sao thì ông thần trước mắt này cũng không phải loại người dễ chọc, hắn ta không biết tại sao đối phương lại tự dưng xuất hiện ở nơi này, có phải muốn ra tay với mình hay không?
Chương 642 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]