Mối nguy hiểm trong Thiên Kiêu Vực thường không phải man thú nơi đây, mà chủ yếu là có quá nhiều thiên kiêu của Thần Võ giới chơi đánh lén.
Vốn dĩ hắn ta nghĩ sẽ chỉ gặp được mấy gã quả hồng mền, nhưng với tình huống hiện tại, xem ra bọn họ toàn là ván sắt, rất mạnh, không hề dễ đối phó như hắn ta tưởng.
“Đâu có, chỉ là hên thôi.”
“Hên cũng là một loại thực lực, ngươi xuất hiện ở chỗ này, là muốn động thủ với ta chứ gì?” Quản Huyền dò hỏi, hắn ta đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần đối phương ra tay, hắn ta tuyệt đối sẽ lập tức rút lui trước, không để đối phương có bất kì cơ hội nào để xuống tay.
Hắn tự nhận là thực lực của mình rất giỏi.
Nhưng Lâm Phàm còn mạnh hơn nhiều, nội những lời đồn mà hắn ta nghe thấy, cũng đủ để chứng minh hết thảy, thật sự quá khủng bố, mạnh tới tột độ, hắn ta tự cảm thấy không chắc mình sẽ chiến thắng đối phương.
Lâm Phàm cười đáp: “Đừng hiểu lầm, Lâm Phàm ta rất thân thiện với mọi người, nghe thấy có động tĩnh nên cố ý lại đây hóng hớt thôi, không ngờ đập vào mắt lại là hình ảnh ngươi oai hùng anh dũng, một chưởng giết chết man thú, quả là lợi hại.”
“Làm gì có, cũng chỉ phát huy như thường thôi, so với Lâm huynh, chút thực lực này của ta căn bản là không đáng nhắc tới.” Quản Huyền hết sức khiêm tốn, đồng thời cũng không quên tâng bốc Lâm Phàm.
Bước ra bên ngoài, vốn chính là ngươi tâng bốc ta, ta tâng bốc ngươi, đây là một quy tắc thông thường, Quản Huyền vốn không muốn gây xung đột gì với Lâm Phàm.
Khen ngợi đối phương, khiến hắn cảm thấy mình hòa nhã.
Đây là việc rất cần thiết.
Trái lại Lâm Phàm cũng không ngờ đối phương thế mà lại khiêm tốn tới thế, tuy thoạt nhìn hắn ta trông không giống người xấu, nhưng ai biết đối phương có đang che giấu bộ mặt thật hay không, phải thật cẩn thận, biết mặt không biết lòng, cũng giống như việc người khác không biết hiện giờ hắn chỉ muốn đánh chết Khuê Dương.
“Nói chuyện đến tận bây giờ, ta còn chưa biết tên của ngươi là gì?” Lâm Phàm hỏi.
Hắn nhìn thấy trong ánh mắt đối phương hiện lên một tia cẩn trong, xem ra đối phương cũng đang cảnh giác hắn, nhưng có ai mà không cảnh giác lẫn nhau đâu.
“Quản Huyền, đệ tử Thiên Phù môn phía nam.” Quản Huyền đáp.
“Phía nam đấy à, ta có biết Kiếm Cốc phía nam, từng giao đấu với tên ôn thần tên là Ngộ Kiếm, tên đó chơi kiếm khá đỉnh, nhưng cũng chỉ có vậy thôi, chẳng còn điểm đặc biệt nào khác.” Lâm Phàm nói.
Khóe miệng Quản Huyền giật giật, hắn ta biết Ngộ Kiếm.
Thiên kiêu Kiếm Cốc.
Tên khốn siêu mạnh.
Không ngờ từ trong miệng đối phương, Ngộ Kiếm thế mà lại chỉ là một kẻ tầm thường, đối phương đúng là một tay chuyên thích thể hiện, nhưng hắn ta lại không thể phản bác, chỉ đành duy trì nụ cười.
“Ngộ Kiếm ở phía nam rất có danh tiếng, nhưng so với Lâm huynh thì nhất định là không thể bì kịp, theo ta thấy, độ chênh lệch giữa hắn và Lâm huynh, có thể nói là khác nhau một trời một vực luôn đó.”
Quản Huyền tiếp tục tâng bốc Lâm Phàm, lần đầu tiếp xúc với đối phương, hắn ta cảm thấy ấn tượng đầu tiên Lâm Phàm để lại cho hắn còn đỡ, tuy hơi kiêu ngạo, cũng thích làm màu, nhưng không đến nỗi đằng đằng sát khí và chẳng coi ai ra gì như mấy tên thiên kiêu khác.
Nếu có thể kết bạn, đương nhiên là chuyện tốt.
Hắn tu luyện trong Thần Võ giới, nỗ lực, đồ tốt đúng là rất cần thiết, nhưng bằng hữu cũng quan trọng mà, có thể có bạn bè tương trợ lẫn nhau trợ trên con đường tu luyện, thế thì sẽ bớt đi rất nhiều chuyện.
Lâm Phàm có thể trấn áp Tần Trăn và Khuê Dương chứng tỏ thực lực của hắn vô cùng mạnh.
Lâm Phàm có thể có được trứng Thiên Long, lại trở thành đệ tử của Đường Phi Hồng, cho thấy vận may của đối phương cũng không tồi, huống hồ danh tiếng của Thiên Hoang thánh địa bên ngoài lại khá thơm, rất hiếm có hạng người nào thất tín bội nghĩa.
Tóm lại.
Hắn ta muốn kết bạn với đối phương, cho nên mới nguyện ý tán gẫu với nhau đến tận bây giờ, nếu không hắn ta sớm đã nói qua quýt vài câu rồi lảng đi.
“Quản huynh khách sáo rồi.”
“Lâm huynh, ta vừa mới giết chết con man thú này, đặc biệt là, trải qua nhiều lần điều tra, ta cảm thấy nơi đây hẳn là có một chỗ hang động, không bằng chúng ta cùng nhau tìm kiếm, thế nào?” Quản Huyền chém chết con man thú này, chính là nhìn thất nó có linh trí, linh trí của man thú có thể tìm kiếm hang động.
Để bồi dưỡng mối quan hệ với Lâm Phàm, hắn ta không ngại chia sẻ hang động này với hắn, cũng muốn dựa vào hang động này mà kiểm tra thử thái độ của Lâm Phàm, nếu hắn lòng tham không đáy, thấy báu vật lập tức nảy lòng tham, thế thì hắn ta cảm thấy vẫn là tránh đi thì hơn.
Lâm Phàm tỏ ra vô cùng kinh ngạc: “Quản huynh tìm được hang động, chịu chia sẻ với ta sao?”
“Ha ha, có gì mà không nỡ, gặp nhau chính là duyên phận, được quen biết Lâm huynh này, chỉ là một hang động nhỏ bé, có gì mà không thể chia.” Quản Huyền cười nói, tràn đầy khí phách.
Lâm Phàm thấy bộ dạng đối phương không giống đang giả vờ.
Trái lại hắn cũng có hứng thú.
Hắn còn chưa cọ xát với đám thiên kiêu của thế lực bên ngoài thánh địa, một khi hắn ta đã mời như vậy, có bảo vật không lấy, chẳng phải là quá lãng phí sao?
“Được, cung kính không bằng tuân mệnh.” Lâm Phàm đáp.
Nhan sắc của Quản Huyền cũng xem là tạm ổn, nhưng so với Lâm Phàm, vẫn là khác nhau một trời một đất, hai người đi cùng một chỗ, mỉm cười mới nhau, nhưng trong lòng bọn họ đều hiểu rõ.
Thật ra cả hai đều còn cảnh giác.
Chủ yếu là do hai người chưa thân quen, ai biết đối phương đang nghĩ gì.
Bởi vậy, đây cũng là một mối gắn kết đầy mạo hiểm.
Sau khi cả hai cùng tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được hang động ở một nơi bí ẩn như lời Quản Huyền nói, cửa động rất nhỏ, bọn họ chỉ có thể khom lưng đi vào, lại còn bị rất nhiều cỏ xanh che phủ.
Nếu không phải bọn họ cẩn thận tìm kiếm, e là đã bỏ lỡ.
“Lâm huynh, ta vào trước nhé.” Quản Huyền thấy lối vào hang động không sâu lắm, hắn vội chủ động đi trước, không vì điều gì khác, chính là muốn thể hiện lòng thành của mình, nếu muốn kết bạn với Lâm Phàm, hắn ta phải tỏ ra chủ động một chút, suy cho cùng thì đi hay ở cũng đều có nguy hiểm.
Vừa hay đây cũng là lúc tốt nhất để đánh lén.
Lâm Phàm mỉm cười.
Tuy Quản Huyền không nói, nhưng hắn biết hắn ta đang nghĩ gì.
Chương 643 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]