Trong lối đi, hai người khom người tiến về phía trước, người đi theo phía sau Quản Huyền, lúc nào cũng cảm thấy hoa cúc thắt chặt. Trong lòng hắn cầu nguyện, ta tin tưởng ngươi như thế nên tuyệt đối đừng khiến ta thất vọng.
Cảm giác bị nhìn chằm chằm rất khổ sở.
Chẳng biết tại sao, hắn phải nín lại cảm giác lúc nào cũng muốn đánh rắm, nghĩ đến chuyện Lâm Phàm đang theo sau, nếu thật sự đánh rắm chắc chắn sẽ mang lại cảm giác mình không được thân thiện, một quyền đánh nát cái mông mình thì chẳng phải sẽ đau chết sao.
“Quản huynh.”
“Ừ?”
“Huynh yên tâm, ta sẽ không đánh lén huynh, dù sao ta cũng không phải loại người này.”
“Không, ta rất tin tưởng huynh.”
“Vậy là tốt rồi, ta sợ huynh không tin ta.”
Bầu không khí im lặng, hai người khom người tiếp tục đi về phía trước.
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào bờ mông vặn vẹo của Quản Huyền, cảm thấy đến quá gần, có hơi mất tự nhiên. Hắn dừng bước lại, muốn kéo khoảng cách với đối phương.
Có chút động tĩnh, Quản Huyền kinh sợ nổi hết cả lông tơ lên.
“Lâm huynh, huynh sao thế?”
Hắn ta rất căng thẳng, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh đáng sợ, không phải Lâm huynh muốn động thủ với hắn ta chứ? Chúng ta vừa nói xong.
“Không sao, đến sát gần mông của huynh quá, nhiệt huyết sôi trào, ta tránh xa một chút phòng khi xảy ra vấn đề.” Lâm Phàm cười nói.
Ừ…
Quản Huyền không rét mà run, bỗng nhiên co rúm, một loại hàn khí bay thẳng lên đỉnh đầu, rất căng thẳng, mồ hôi lạnh túa đầy trán. Hắn ta đã nghĩ đến đủ loại khả năng, nhưng chỉ không ngờ là Lâm Phàm sẽ nói ra những lời như vậy.
Mông quá gần?
Nhiệt huyết?
Cho dù nghĩ thế nào cũng cảm thấy không đúng.
Tăng tốc lên, hắn ta chỉ muốn ra khỏi lối đi này với thời gian nhanh nhất. Chẳng hiểu tại sao, rõ ràng là một lối đi rất ngắn mà trong mắt Quản Huyền lại rất dài.
Nhìn đối phương đi nhanh như thế, khoé miệng Lâm Phàm lộ ra ý cười, vài câu nói đã doạ huynh sợ đến mức suy nghĩ lung tung. Con người bây giờ, đúng là rất không thuần khiết, trong đầu óc chứa toàn ý nghĩ kinh khủng gì.
Rất nhanh, hai người đã vào bên trong động phủ.
“Ha!”
Quản Huyền nặng nề thở phào, cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm vào mông mình quá chua xót, luôn cảm thấy có người nhìn trộm hoa cúc của hắn ta.
“Động phủ này có tuổi rồi.”
Lâm Phàm thấy một lớp bụi dày tích luỹ ở trong động phủ, có giường đá, có băng ghế đá, ghế dựa đá, góc tường còn có giá sách đã hỏng, có mấy tờ giấy đã thành tro. Từng có người sống ở đây, không biết nguyên nhân gì mà bị Man thú chiếm cứ.
Nếu có người từng sống, vậy người đó là ai?
Cường giả đã mở ra Thiên Kiêu Vực ư?
Nhưng ngay sau đó hắn đã vứt cái suy nghĩ này đi, chắc chắn không thể nào. Nếu như cường giả mở Thiên Kiêu Vực sống ở đây thì sao có thể thành ra thế này, dù sao chỗ này nhìn có vẻ cũ nát vô cùng.
“Thời gian Thiên Kiêu Vực xuất hiện quá xa xưa, hiển nhiên là có tuổi rồi. Lâm huynh, chia ra tìm kiếm đi, mong là có thể có chút đồ tốt.”
Quản Huyền trực tiếp ra tay, bắt đầu lục lọi các ngóc ngách, về phần rốt cuộc có đồ gì hay không thì chẳng ai dám chắc được, chỉ có thể thử vận may.
Lâm Phàm thấy hắn ta tìm kiếm, cũng bắt đầu tìm.
Nhưng thường thì động phủ có thể nhìn thấy hết toàn cảnh bên trong thế này, có thể chứa đựng đồ tốt gì chứ? Chỉ liếc qua đã thấy là không có thứ gì. Nơi này đã tồn tại rất lâu đời, không biết đã có bao nhiêu người đi vào, cho dù có đồ tốt, chắc chắn cũng đã bị người khác vơ vét đi.
Cái nơi lớn bằng mắt muỗi, chẳng mấy chốc đã thăm dò hết.
“Ôi!”
Quản Huyền thở dài tiếc nuối, có hơi mất mát, còn tưởng là có đồ tốt, không ngờ lại chẳng có gì cả.
“Tiếc ghê, còn tưởng là có đồ tốt, đúng là khiến người ta quá thất vọng.”
Hắn ta oán trách.
Lại nhìn thấy Lâm Phàm sờ vào vách tường, ngờ vực nói: “Lâm huynh, vách tường này có cái gì hay ho mà sờ?”
Lâm Phàm sờ vách tường, thỉnh thoảng gõ gõ, động phủ đã tồn tại lâu như vậy, cho dù có đồ gì tốt thì chắc chắn cũng đã bị người khác lấy đi. Họ tìm kiếm nghiêm túc chính là công cốc, nhìn vách tường vuông vức đến thế có lẽ có cơ quan ngầm.
Dù sao trên ti vi cũng diễn như vậy.
Ngón tay gõ lên.
Đặc ruột!
Lâm Phàm dọc theo một hướng, không nóng vội mà thử lần lượt.
Đột nhiên có tiếng trống rỗng vang lên.
Lâm Phàm đưa tay, tung một quyền làm vách tường nổ ra một lỗ lớn, mật thất xuất hiện. Quản Huyền kinh hãi trợn mắt há mồm, dựng thẳng ngón tay cái lên.
“Trâu bò!”
Hắn ta không ngờ Lâm Phàm lại tìm được mật thất, trưng ra vẻ mặt mừng như điên.
Mật thất chưa bị người khác phát hiện ra, chẳng phải đang nói bên trong cất giấu rất nhiều bảo bối sao?
Giàu to rồi, thật sự giàu to rồi.
Còn chưa đi vào, Quản Huyền đã bắt đầu nằm mơ giữa ban ngày, cảm thấy tự hào vì suy nghĩ của bản thân. Nếu như không qua lại thân thiết với Lâm Phàm, dẫn hắn cùng đi thì chắc chắn sẽ không tìm ra nơi này.
Lâm Phàm sờ cằm, gật gật đầu, không ngờ lại là thật. Xem ra tư duy của cổ nhân đều tương tự nhau, đều thích giấu đồ ở những nơi nhìn như kín đáo này, nhưng chỉ cần có chút đầu óc thì vẫn có thể tìm ra chỗ.
Đi vào mật thất, bọn họ thấy một bộ xương, còn là một bộ xương ngồi xếp bằng.
“Người này toạ hoá* ở đây sao?”
(*Chết trong tư thế ngồi.)
Quản Huyền rất nghi hoặc, không dám đến gần mà chỉ đánh giá bộ xương, có thể giữ lại được hài cốt ở chỗ này, người trước mặt chắc chắn không phải người bình thường. Nói cách khác rốt cuộc đối phương đã chết từ khi nào, chẳng ai biết.
“Sợ cái gì, không biết đã chết bao lâu, đến gần nhìn.”
Lâm Phàm đi đến phía trước bộ xương, thổi ra một hơi, tro bụi bám trên bộ xương tiêu tán làm lộ ra diện mạo thật của bộ xương. Hài cốt như ngọc, vẻ sáng bóng, đồng thời hằn in những đường vân kỳ lạ, có thể cảm nhận được uy lực còn sót lại phát ra từ đường vân, khiến lòng bọn họ dao động.
“Được lắm, chết rồi mà vẫn có được uy thế như vậy, cũng không biết tiền thân như thế nào.”
Quản Huyền rất đồng ý với những lời này.
Đúng vậy!
“Lâm huynh, chắc hắn là cường giả Thiên Tôn đã gần đến vô hạn. Huynh xem đường vân trên hài cốt, những Đạo văn này rất nhiều, xem ra đúng là rất mạnh.”
Quản Huyền nhận ra đường vân bên trên hài cốt chính là Đạo văn, đây là đặc trưng mà cường giả Đạo cảnh mới có được.
Chương 644 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]