“Đạo cảnh thì sao, cuối cùng cũng toạ hoá ở đây, hoá thành một đống xương trắng, trừ việc mang lại chút khiếp sợ cho những hậu bối như chúng ta thì còn có tác dụng gì.” Lâm Phàm cảm thán nói.
Hắn muốn trường sinh, vĩnh hằng, chỉ có điều ai cũng nói với hắn là không được nhưng hắn không muốn từ bỏ. Không thể trường sinh tất nhiên là vì tu vi không cao, chưa đạt đến loại cảnh giới kia.
“Có thể tu luyện tới Đạo cảnh, đúng là có thể sống đến vài nghìn năm. Ta nghe một vài tiền bối nói, sống quá lâu cũng là một loại cực hình, có thể nhìn thấy cánh cửa kia nhưng không thể nào chạm tới, cái cảm giác này đúng là sống không bằng chết.”
Vẻ mặt Quản Huyền trở nên nghiêm túc, tựa như đang nói một chuyện rất thiêng liêng, đồng thời tràn ngập chờ mong với cảnh giới vừa nói đến này.
Lâm Phàm im lặng, hắn hiểu được ý mà Quản Huyền muốn nói, thiên phú của thế hệ trước đã đến cực hạn, Đạo cảnh thuộc về cường giả chân chính nhưng ai cũng mong có thể trở thành Thiên Tôn.
Nhưng từ xưa đến nay có bao nhiêu Thiên Tôn?
Mà kiếp này, không có Thiên Tôn xuất hiện, đâu phải muốn là bước vào được cảnh giới thần bí kia.
“Trước hết đừng nói đến những thứ không có, hiện tại thứ duy nhất có thể coi được trong mật thất là hài cốt này, huynh nói xem?”
Nghe thấy Lâm Phàm hỏi dò.
Quản Huyền hỏi ngược lại: “Lâm huynh, huynh nói đi.”
“Huynh nói đi.”
“Hay Lâm huynh nói đi.”
Quản Huyền hơi khó chịu, trong lòng rất bất đắc dĩ. Vốn hắn ta tưởng rằng trong mật thất có kho báu nhưng nhìn quanh một lượt thì ngay cả ít cặn cũng không có, chỉ có một bộ hài cốt mà thôi.
Hắn ta không biết phải chia thế nào.
“Chia đi, hài cốt của cường giả Đạo cảnh là vật trân quý, cho dù là luyện khí hay cảm ngộ thì đều là báu vật. Để cho công bằng thì ta lấy nửa người trên, huynh lấy nửa người dưới.”
Lâm Phàm cảm thấy cách chia kiểu này rất công bằng.
“Quản huynh, nếu huynh cho rằng có gì không ổn thì cứ nói ra”.
Ánh mắt hắn chân thành đối diện với Quản Huyền.
Quản Huyền chớp mắt, im lặng nhìn chăm chú. Hắn ta có rất nhiều lời muốn nói nhưng không biết nên nói cái gì, luôn cảm thấy ánh mắt của đối phương như là đang nói, ta bị tổn thất nặng nề rồi, đúng là muốn tốt cho huynh đấy.
Thản nhiên chấp nhận.
“Không có, ta cũng cảm thấy rất công bằng.”
Quản Huyền cũng không biết có công bằng hay không, dù sao cũng hơi lạ, ai bảo đối phương nói trước cơ chứ, hắn ta chỉ có thể yên lặng chấp nhận.
Lâm Phàm thấy đối phương chấp nhận, không nói thêm trực tiếp bắt đầu ra tay. Lúc hắn đụng vào hài cốt, thật sự sợ đối phương đột nhiên tỉnh dậy, vẫn còn thần niệm nhưng lúc tách hài cốt ra làm đôi cũng không có phản ứng gì. Hắn biết, mình được nhiều hơn.
Long cốt của đối phương là đồ tốt, nói không chừng trở về mài long cốt thành bột rồi pha trà uống, có lẽ cũng là thứ rất bổ, suy nghĩ thế thôi, về phần có thể pha trà được không còn phải hỏi người có được.
“Cho huynh, cất kỹ vào.”
Lâm Phàm đưa hai cái đùi và xương chậu cho Quản Huyền, đưa rất trịnh trọng: “Huynh nhìn Đạo văn ở xương đùi và xương chậu đi, lưu quang chuyển động, ẩn chứa uy thế khó mà tưởng tượng được, cũng có thể lĩnh hội được tuyệt học kinh thiên động địa từ trong đó.”
Quản Huyền cúi đầu nhìn đồ trong tay, lại nhìn sang tay Lâm Phàm, chẳng hiểu tại sao lại có một loại khó chịu không nói nên lời.
Tính ra.
Nếu như không phải Lâm Phàm phát hiện ra mật thất thì đừng nói xương đùi, đến lông cũng chẳng tìm thấy sợi nào.
Độ tin tưởng của hắn ta đối với Lâm Phàm tăng lên một chút.
Dù sao hài cốt này đúng là báu vật, hài cốt của cường giả Đạo cảnh có tác dụng kỳ diệu vô cùng, đủ để khiến kẻ khác chém giết tranh đoạt. Cho dù là bạn tốt cũng có thể sinh ý đồ xấu vì phân chia không đều.
Quản Huyền cất kỹ hài cốt: “Nơi này không có gì đáng để ý nữa rồi.”
“Ừ, cũng đúng. Quản huynh, ta với huynh có thể gặp nhau cũng coi như là duyên phận nhưng bây giờ cũng ta đang ở Thiên Kiêu Vực, chung quy lại liên thủ rèn luyện là không tốt, gặp được bảo vật gánh vác không xong chuyện phân chia. Tốt hơn là chúng ta nên hành động riêng.” Lâm Phàm nói.
Quản Huyền im lặng một lát, đồng ý với cách nói của Lâm Phàm. Đúng là như vậy, nếu tiếp tục gặp được bảo vật thì chắc chắn hắn ta sẽ không thể để Lâm nói trước. Đúng là phân chia theo cách không công bằng, ngoài miệng nói là rất công bằng khiến hắn ta không phản bác được, cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Hai người chia tay ở cửa động phủ.
Lâm Phàm tiếp tục gấp rút lên đường, Thiên Kiêu Vực rất lớn, hơn nữa không có tuyến đường cố định, muốn đi đâu hoàn toàn là suy nghĩ của bản thân. Phong cảnh ngang đường đều rất đẹp, có núi cao, thác nước, hùng vĩ.
Thiên Kiêu Vực đâu phải là nơi khốc liệt, hoàn toàn là một vùng đất có phong cảnh độc đáo. Người tạo ra Thiên Kiêu vực đúng là không có đầu óc làm ăn.
Nếu hắn mà có nơi này thì đã kiếm lợi nhuận đến chết từ lâu rồi.
“Ta bị theo dõi.”
Lâm Phàm nhíu mày, hắn tựa như con mồi đã bị thợ săn hung ác trong bóng tối nhìn chằm chằm.
Một con man thú hổ dữ, bốn chân đứng trên cành cây, ánh mắt lạnh lẽo khoá chặt vào Lâm Phàm. Đây là địa bàn của nó, một khoảng thời gian trước đã có cường giả nhân tộc đến, liên tục xâm lấn lãnh địa của nó, không ngờ rằng lại có một kẻ không biết trời cao đất dày xuất hiện.
Hổ dữ từ trên cành cây vọt lên một cái, nhanh chóng đánh đến. Nó lên móng vuốt sắc bén, muốn hoàn toàn đập nát đầu của Lâm Phàm, uy thế hung mãnh, không gian cũng có xu thế sụp đổ.
Lâm Phàm vung quyền đánh về móng vuốt của con hổ, sức mạnh va chạm, hai bên đều lui nhanh.
“Hoá ra là con hổ.”
Hắn không ngờ đến kẻ xuất hiện đánh lén lại là một con hổ, đúng là ngoài sức tưởng tượng của hắn, nhìn hình thể cũng không to lớn. Hắn càng thêm chắc chắn về suy nghĩ trong lòng.
Có nguy hiểm hay không, đúng là nhìn hình thể của man thú, có thể nhìn thấy bọn họ hay không. Những man thú có hình thể to lớn, thật sự không nhìn thấy bọn họ, mà con hổ dữ trước mặt này có hình thể không lớn nên thấy được hắn.
Chương 645 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]