“Ngươi mới là hổ, lão tử là Thôn Linh hổ.” Thôn Linh hổ gầm thét, miệng nói tiếng người, Lâm Phàm kinh hãi, có hơi sững sờ, không ngờ gặp được loại trực tiếp nói ra tiếng này.
“Thôn Linh hổ thì không phải hổ sao?”
Thôn Linh hổ bị Lâm Phàm hỏi khó, cẩm thận nghĩ lại, có vẻ như là thật. Nó không muốn tiếp tục dây dưa về vấn đề này: “Ngươi lén lút vào địa bàn của ta để làm gì?”
“Hổ huynh, có thể ngươi đã hiểu lầm rồi, ta đi đường của ta chứ nào có lén lút bao giờ?” Lâm Phàm nói.
Thôi Linh hổ giận dữ: “Còn nói dối…”
Vừa dứt lời đã vọt thẳng về phía Lâm Phàm, giơ móng vuốt hổ lên, mãnh liệt đánh tới.
Lâm Phàm đấm ra một quyền.
Thôi Linh hổ chỉ cảm thấy móng vuốt hổ đau đớn kịch liệt, lùi nhanh về phía xa, móng vuốt rơi xuống đất làm nó đau muốn gầm lên. Gãy xương, chắc chắn là gãy xương, cái loại đau đến tan nát này, tuyệt đối không phải giả.
Thực lực của đối phương rất mạnh, nhìn lầm rồi, nếu tiếp tục dây dưa chắc chắn sẽ bị đối phương đánh cho nổ tung. Nghe nói nhân tộc đều thích dùng roi hổ* để ngâm rượu, nó biết roi hổ của nó vô cùng to lớn.
(*roi hổ: cơ quan sinh dục của loài hổ.)
Chắc chắn là cây roi chiến đấu ở giữa của hổ.
Nghĩ lại cũng cảm thấy sợ.
Chắc chắn tiếp tục chiến đấu là chuyện không thể nào, nếu không muốn xảy ra chuyện.
Thôi Linh hổ bớt lại tính khí nóng nảy, ôn hoà nói: “Thì ra là ta hiểu lầm ngươi, thấy ngươi dừng lại ở đây rất lâu nên cho rằng ngươi muốn gây hại cho ta. Ta là Thôi Linh hổ, đã ở chỗ này rất lâu, tính cách lại tốt, có cảm giác thân thiết tự nhiên với nhân tộc, bây giờ hiểu lầm đã được hoá giải, chúng ta có thể làm quen chút. Ta tên là Thôi Linh hổ, ngươi tên gì?”
“Lâm Phàm.”
“Tên rất hay, bản hổ đã nghe qua rất nhiều cái tên của nhân tộc, nhưng tên của bọn họ có chênh lệch quá lớn so với tên của ngươi, không thể nào so sánh.” Thôi Linh hổ cảm thán nói.
Lâm Phàm nhận ra có chút không đúng.
Dường như con hổ trước mặt này có gì đó là lạ, trước đó vô cùng hung mãnh, giống như là không vồ chết mình thì thề không bỏ qua nhưng nhìn tình hình hiện tại lại có vẻ như đang cật lực tâng bốc mình.
Tâng bốc như này, hắn hơi cảm thấy không hiểu nổi, giống như là cưỡng ép làm vậy.
Khiến hắn không biết nói gì cho phải.
Lâm Phàm híp mắt, rất muốn dò hỏi đối phương, rốt cuộc là nguyên nhân gì đã khiến ngươi thay đổi lớn như thế. Ngay sau đó hắn thây Thôi Linh hổ khẽ nâng chân trước, móng vuốt kia chưa rơi xuống đất, cách mặt đất một chút nữa.
Rõ ràng là trước đó hắn dùng một quyền đánh bị thương Thôi Linh hổ, nhìn thương thế ở móng vuốt hổ. Hắn không ngờ rằng man thú cũng biết ăn nói, đúng là thông minh, đánh không lại còn biết nói điều tốt đẹp.
Miễn là không có phải lòng dạ độc ác, gặp phải tình huống này đúng là không xuống tay được. Ai mà ghét bỏ, ra tay được với thứ dễ thương biết tâng bốc người khác cơ chứ.
Thôn Linh Hổ cảm nhận được ánh mắt của Lâm Phàm, tỏ ra rất căng thẳng.
Nó chỉ sợ nhân tộc nóng nảy trước mặt nhìn ra thương thế của nó, ra tay ngang ngược, đánh chết nó tại chỗ rồi lột da, mang roi hổ của nó đi ngâm rượu.
Ý tưởng cũng rất đơn giản, đó là lừa đối phương rời đi, nhanh chóng ra khỏi địa bàn của nó, những chuyện khác cũng không sao nữa.
"Sắp tới ngươi còn phải đến Thiên Kiêu Vực rèn luyện, không nên tới đây, dù cho ngươi có lật tung chỗ này lên cũng chẳng thu hoạch được gì đâu."
Thôn Linh Hổ mang vẻ nghiêm túc, tuy rằng rất khó nhìn ra được vẻ gì khác trên mặt hổ của nó nhưng nó nhất định phải diễn đạt loại cảm xúc này ra, có lẽ đối phương sẽ cảm nhận được.
"Vậy sao?"
Lâm Phàm tỏ vẻ nghi ngờ với điều này, vừa rồi còn phát hiện hài cốt của cường giả, đây chính là đồ tốt vậy mà con hổ lại bảo không có. Hắn tỏ vẻ vô cùng nghi ngờ với việc này.
Thôn Linh Hổ kiên cường nói: "Đương nhiên rồi, ta sống ở đây cả mấy trăm năm, từng cọng cỏ tảng đá ta đều biết rất rõ. Theo ta biết trong những năm gần đây có không biết bao nhiêu người đi ngang qua nơi này, đã làm cuộc vơ vét quy mô lớn nên giờ đến cọng lông cũng chẳng còn, đồ tốt mà ngươi muốn tìm chỉ có đi đến nơi xa tìm thôi."
"Nơi đó có ngọn núi, núi rất cao cũng rất dốc, có rất nhiều bảo bối."
Nó muốn nói với Lâm Phàm rằng hắn đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, không cần thiết. Ở đây nghèo cũng chỉ còn lại roi hổ của ta là hơi có giá trị thôi, những thứ khác đều là hố rác, không đáng để ngươi lưu luyến, mau chóng rời khỏi địa bàn của ta, đi tới chỗ khác phá hoại đi.
Lâm Phàm cười nói: "Sao ngươi biết?"
"Ta từng đến nơi đó rồi, là một trong những nơi khá là nguy hiểm thuộc về Thiên Kiêu Vực, từng có rất nhiều người đi tới đó tìm bảo bối nhưng bên trong rất nguy hiểm, có thất bại cũng có thành công. Dù đã trôi qua lâu vậy rồi mà bảo bối nơi đó vẫn không hề suy kiệt." Thôn Linh Hổ vội nói.
Thật ra thì lời của Thôn Linh Hổ cũng có chút đáng tin.
Nơi này cũng không phải nơi nổi bật gì.
Cũng chỉ có một con hổ con mà thôi, nếu có người muốn đến đây tìm đồ thật thì tất nhiên nó không ngăn cản được, đồ vơ vét được cũng đã vơ vét sạch rồi còn đâu.
Dù cho có còn sót lại đồ, cũng không biết phải tốn bao nhiêu thời gian, không cần phí thời gian ở chỗ này.
"Đa tạ, cáo từ."
Lâm Phàm phất tay trực tiếp rời đi, không nói thêm lời vô nghĩa. Thôn Linh Hổ ngơ ngác nhìn, không ngờ lại dứt khoát như vậy, nó còn tưởng phải tiếp tục lừa dối nữa chứ. Thật ra cũng không phải là lừa dối, nơi này đúng là chẳng có bảo bối gì, dù có bảo bối thật thì cũng bị nó độc chiếm từ lâu rồi, đâu để cho người ngoài.
Chương 646 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]