Sau khi thấy bóng dáng của đối phương đã biến mất, Thôn Linh Hổ thong dong cất bước, chỉ có bàn chân bị gãy xương rất là đau đớn.
Nguồn sức mạnh kia đúng là đáng sợ quá, bản thân là man thú, thể phách vốn rất mạnh mẽ, sao ngờ được khi đối đầu với nhân tộc kia lại trở thành như vậy, thật sự không ngờ được.
Nhưng vào lúc này, Thôn Linh Hổ đang ung dung đi chậm rãi bỗng trong lòng run lên, ngẩng đầu nhìn về phía trước đột nhiên phát hiện ra một bóng người đang đứng trên cành cây cách đó không xa.
"Ngươi là ai?"
Thôn Linh Hổ có chút bất đắc dĩ, vừa mới lừa đi một vị thì lại thêm một vị khác đến, mở Thiên Kiêu Vực ra đúng là phiền quá đi, lúc nào cũng có người tới tập kích lãnh địa của nó.
Nó đã chuẩn bị tốt cho việc tiếp tục lừa gạt đối phương rồi.
Nhưng rất nhanh, nét mặt Thôn Linh Hổ dần nghiêm trọng, đối phương không phải nhân tộc, trên người gã ta có mùi rất quen thuộc, dường như lúc nhỏ nó đã từng ngửi thấy rồi.
"Không tệ, gặp được một con Thôn Linh Hổ thành niên, linh trí cũng rất cao, đúng lúc bắt về nấu lên ăn." Khuê Dương nhìn thấy Thôn Linh Hổ, hai mắt sáng rực lên như nhìn thấy thứ tốt.
"Thiên Yêu tộc, ngươi là người của Thiên Yêu tộc." Thôn Linh Hổ nhớ ra rồi, phụ mẫu của nó là bị người của Thiên Yêu tộc bắt đi. Trước kia do còn nhỏ, khí tức yếu nên mới tránh được một kiếp, nhưng nhờ vào việc Thiên Kiêu Vực mở ra không ngừng.
Nó cũng đã sớm dò ra lúc đầu là ai bắt phụ mẫu đi.
Là Thiên Yêu tộc!
Khuê Dương cười khẩy, xòe bàn tay ra chộp về phía Thôn Linh Hổ, lúc này Thôn Linh Hổ muốn phản kháng nhưng chân trước bị thương nên vốn không phải là đối thủ của đối phương. Nó nổi giận gầm một tiếng, một tia linh quang bạo phát từ miệng hổ.
Hai nguồn sức mạnh va chạm vào nhau.
Thôn Linh Hổ không muốn dây dưa với Khuê Dương, quay đầu liều mạng chạy trốn, nó không phải là đối thủ của kẻ trước mặt này. Chết tiệt, thiên kiêu giờ ngày càng mạnh, vận may kém quá, hiện tại muốn gặp được kẻ lợi hại như vậy cũng rất khó.
…
Lâm Phàm cảm thấy Thiên Kiêu Vực rất lớn, cho đến bây giờ vẫn chưa gặp phải vị thiên kiêu thứ hai.
Vừa rồi vị Quản Huyền kia tỏ vẻ muốn kết giao với hắn, hắn cũng không từ chối. Chỉ là vốn đến Thiên Kiêu Vực để sưu tầm bảo vật lại chia đôi bảo vật gặp được, nói chung là có hơi khó chịu. Nếu như là người nhà thì đúng là không có gì to tát nhưng người vừa mới quen thì hắn vô cùng không muốn.
Tăng nhanh tốc độ đi đường, hắn đến đây không phải để ngắm cảnh mà là để tìm bảo bối, đến phía trước xem rốt cuộc có thứ gì tốt không.
Lúc này, Lâm Phàm nhìn thấy phía trước có một vò nước suối, trong nước suối có một đóa hoa sen trôi nổi, trên hoa sen có một quả màu vàng hình tròn, nhìn xung quanh cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.
"Kim Diệu quả."
Liếc mắt một cái Lâm Phàm có thể nhìn thấu đó là vật gì, sau khi dùng có chút tác dụng kỳ diệu, Quy Nguyên hay là Âm Dương đều cần dùng đến. Hắn không nghĩ ngợi gì, bước một bước, dịch chuyển mấy chục mét đến trước mặt hoa sen trong nháy mắt, đưa tay hái Kim Diệu quả xuống.
Một loạt động tác trôi chảy, không chút do dự.
Vốn tưởng rằng sẽ có nguy hiểm nhưng tất cả đều rất thuận lợi, đều này làm hắn có chút nghi hoặc, Thiên Kiêu Vực thân thiện vậy sao, còn tưởng sẽ gặp phải nguy hiểm.
Ngay sau đó, hắn phát hiện xung quanh nước suối có gì đó không ổn, giống như đang ẩn giấu một trận văn nào đó. Hắn khẽ nhíu mày, vỗ một chưởng xuống, sức mạnh hùng hậu bộc phát, trực tiếp phá nát trận pháp ngầm.
Mắt nhìn về bốn phía, hắn cảm nhận được gì đó, không để ý mà đạp nước rời đi, tiếp tục gấp rút lên đường. Hắn cảm nhận được xung quanh có người, nhưng đã không chủ động khiêu khích thì không cần phải lãng phí thời gian ở đây.
Mãi đến lúc Lâm Phàm rời đi rồi, mới có tiếng nói chuyện truyền đến từ trong bóng tối.
"Hắn ta đã vào tròng rồi sao không kích hoạt trận văn, giết chết hắn?”
"Giết cái rắm, ngươi không thấy người đến là ai sao? Đó là Lâm Phàm, là Thiêu Kiêu của Thiên Hoang thánh địa, đừng để đến cuối cùng người bị trấn áp là hai chúng ta."
"Ha… Hắn ta là Lâm Phàm?"
"Ngươi nói xem?"
Uy danh của Lâm Phàm rất lớn, đối với nhiều thiên kiêu thì người này là một sự tồn tại không thể đắc tội, quá mạnh, trấn áp mọi người không ngóc đầu lên được. Thiên kiêu nào cả gan so tài với Lâm Phàm, dám ra tay này nọ thì đều là lũ đầu sắt.
Lâm Phàm vẫn không biết hắn đã khiến nhiều thế hệ trẻ sợ hãi.
Là sợ hãi trong lòng!
Mấy ngày sau, Lâm Phàm ngày càng cảm thấy Thiên Kiêu Vực chẳng có gì hay, đến cả một cọng lông còn không nhìn thấy chứ đừng nói đến bảo bối, bóng người cũng vậy.
Đột nhiên, có một giọng nói truyền đến.
"Đại ca, cứu ta…"
Nghe thấy tiếng kêu, ý nghĩ đầu tiên của Lâm Phàm là có ai đang đánh nhau mà gọi thê thảm như thế. Hắn xoay người muốn đi thăm dò tình hình cụ thể.
Nhưng ai mà ngờ được, một con hổ khổ sở chạy về phía này, hơn nữa lúc chạy còn vô cùng thê thảm, khập khiễng, ngay cả bộ lông cũng bị nhổ đi không ít, trọc một mảng lớn.
Kỳ lạ, sao Thôn Linh Hổ lại chạy đến đây, dáng vẻ như bị người ta đánh đập dã man một trận.
Chúng ta mới chỉ gặp nhau được một lát, quen nhau chưa được bao lâu, ra mặt vì ngươi thì có hơi quá phận, vẫn chưa đến mức này đâu. Khi nhìn thấy bóng người đang đuổi theo phía sau, trên mặt hắn lộ ra nụ cười khẩy, xem ra chuyện này không thể không lo rồi.
Thôn Linh Hổ nhìn thấy Lâm Phàm, đúng là nhẹ nhõm. Nó nhớ mùi của Lâm Phàm, người có thể mang lại sinh mạng mới cho nó tất nhiên chỉ có Lâm Phàm, vị nhân tộc sẵn lòng giao tiếp tốt với nó.
Không còn cách nào, nó đã mấy lần suýt chết trong tay Thiên Yêu tộc rồi.
Nếu không phải chạy rất nhanh thì đã chết từ lâu rồi, nó tới bên cạnh Lâm Phàm, trực tiếp kiệt sức tê liệt. Nó bị đánh, đáng thương nhìn Lâm Phàm, từ lâu đã không còn uy thế lúc trước chỉ có thể gửi hy vọng lên người Lâm Phàm.
"Hổ huynh, thương thế của ngươi hơi nặng, đến lông cũng bị nhổ hết?" Lâm Phàm làm bộ kinh ngạc nói.
Thôn Linh Hổ muốn mắng người, nếu không phải do ngươi đánh gãy chân trước của ta thì chưa chắc đã chạy chậm đến vậy, mấy lần còn suýt bị bắt được. Chỉ là bây giờ nó không có bất kỳ ý nghĩ nào hết, chỉ hy vọng Lâm Phàm có thể giúp đỡ nó.
Chương 647 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]