Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 648: CHƯƠNG 648: ĐÁNH CHẾT TẠI CHỖ (2)

"Còn chạy đi đâu." Khuê Dương vô cùng bực bội, con mồi gã ta coi trọng há có thể để chạy mất, đặc biệt là gã phát hiện chân trước của Thôn Linh Hổ có vấn đề nên càng khó mà bỏ qua được.

Cũng do Thôn Linh Hổ ỷ vào việc mình quen thuộc địa hình khiến gã chạy đến tận bây giờ.

Ngay lúc Khuê Dương chuẩn bị bắt được, thình lình phát hiện ra Thôn Linh Hổ dừng lại bên cạnh một bóng người.

Khi hắn ta nhìn kỹ thì càng mừng rỡ.

"Ha ha, oan gia ngõ hẹp, trời muốn diệt ngươi." Khê Dương cất giọng cười to, dáng vẻ kiêu ngạo đến cực điểm.

Thôn Linh Hổ cho rằng Khuê Dương đang nói mình khiến nội tâm nó run như cầy sấy, đúng là kẻ điên mà, đuổi đến giờ rồi còn không buông tha, nếu là người khác thì đã bỏ qua từ lâu.

Lâm Phàm nói: "Hổ huynh, ngươi và ta biết nhau cũng coi như duyên phận, vì sao người này muốn giết ngươi?"

Thôn Linh Hổ nói: "Hắn vừa nhìn thấy ta đã muốn XXX ta, ta chạy thì đuổi, đuổi đến tận bây giờ. Phụ mẫu của ta là do Thiên Yêu tộc bọn họ bắt đi."

"Thiên Yêu tộc hung tàn thành tính, phụ mẫu ngươi e là đã chết trong thủ đoạn ngoan độc của bọn chúng rồi. Ta thấy Hổ huynh là một nhân tài, lại có quan hệ tốt với con người nên người này cứ giao cho ta, ta báo thù giúp ngươi." Lâm Phàm nói.

Thôn Linh Hổ kinh ngạc nhìn Lâm Phàm.

Nó vẫn chưa nói gì mà.

Cũng không ngờ là Lâm Phàm nói thẳng ra muốn báo thù cho nó, làm nó cảm động suýt khóc.

"Hổ huynh là người hiếu thuận, Lâm Phàm ta kính nể nhất là người hiếu thuận, biết rõ không địch lại vẫn muốn báo thù cho phụ mẫu. Chênh lệch về mặt thực lực cũng không sao, có ta ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu." Lâm Phàm trịnh trọng nói, hắn thấy Thôn Linh Hổ nghe hắn nói, biểu cảm cũng hơi thay đổi.

"Ừ…" Thôn Linh Hổ bị Lâm Phàm làm cho cảm động.

Nó không ngờ trong nhân tộc vẫn còn nhân vật như vậy, với thực lực của chính nó mà muốn báo thù, là nằm mơ giữa ban ngày, bây giờ có người đồng ý giúp đỡ, nó cảm động muốn khóc.

"Hổ huynh lùi về sau đi, đợi lát nữa chiến đấu kịch liệt sẽ tạo dư âm rất mạnh, đề phòng ngộ thương đến ngươi." Lâm Phàm nói.

"Đại ca, cẩn thận." Thôn Linh Hổ hoàn toàn thay đổi cách xưng hô với Lâm Phàmm đã đổi thành đại ca rồi.

Mãnh thú có linh trí đúng là thật thà, nói đổi là đổi, không do dự chút nào.

Lâm Phàm vốn muốn giết Khuê Dương, bây giờ đối phương tự tìm tới cửa, vậy chỉ có thể nói do ông trời không hợp mắt, buộc gã ta tự tìm đường chết thôi.

Thôn Linh Hổ đứng ở xa phóng tầm mắt nhìn.

Lâm Phàm ầm một tiếng, trong nháy mắt biến mất tại chỗ rồi xuất hiện trước mặt Khuê Dương, đấm ra một quyền đầy uy thế, còn khủng bố hơn lúc trước.

"Khuê Dương, tự mình tìm đường chết thì không oán người được đâu."

"Nói láo!" Khuê Dương giận tím mặt, trực tiếp hiện ra chân thân, ra tay ngang ngược, hai quyền chạm vào nhau, sức mạnh xung kích gây ra uy thế chấn động kinh người. Nhưng rất nhanh một luồng sức mạnh cực lớn xuyên đến, sắc mặt Khuê Dương đại biến, chỉ cảm thấy nắm đấm đau đớn dữ dội.

Hắn ta kinh ngạc kêu lên, không dám tin.

Ầm ầm!

Một quyền va vào nhau, trực tiếp bị Lâm Phàm đánh bay, cơ thể gã bay va vào đại thụ, tro bụi cuộn lên dữ dội.

"Sao có thể?"

Vẻ mặt Khuê Dương hoàn toàn thay đổi, hắn phá nhi hậu lập*, Thiên Yêu Đồ Thần đã phát triển. Tu vi của gã ta ngày càng mạnh hơn, sao mà ngờ được còn không đỡ nổi một quyền.

(*thành ngữ mang nghĩa phá vỡ quy tắc ban đầu để tạo ra quy tắc mới.)

"Hừ, hối hận đã không kịp."

Lâm Phàm không cho Khuê Dương phí lời. Hắn thi triển Trấn Thế Quyền, ẩn chứa quyền ý thần bí, đánh phá mạnh mẽ, thế tiến công hung mãnh liên tục không ngừng, hoàn toàn không cho Khuê Dương có cơ hội thở lấy hơi.

Xa xa, Thôn Linh Hổ trợn mắt nhìn cảnh trước mặt, thán phục, thật sự quá lợi hại, làm nó hoàn toàn há hốc mồm. Sau đó lại nghĩ mà sợ, lúc trước nó còn không biết trời cao đất rộng mà ra tay với Lâm Phàm.

Một quyền của đối phương đánh gãy chân trước của nó, chắc chắn là đang nhường.

Nếu mà không nhường thì một quyền có thể đánh trụi luôn chân của nó.

Ngay lúc nó khiếp sợ.

Khuê Dương chợt quát một tiếng, phẫn nộ đến cực điểm, nhanh chóng bay lên không trung, tốc độ cực nhanh. Sau lưng gã ta xuất hiện một đôi cánh bằng xương, thoát khỏi thủ đoạn thâm độc của Lâm Phàm.

"Tên vô liêm sỉ, đáng chết."

Trong mắt gã ta, bùng lên ngọn lửa cháy rực.

"Cánh phía sau của ngươi tốt ghê." Lâm Phàm nói.

Khuê Dương cả giận nói: "Thiên Yêu Đồ Thần, sao ngươi có thể hiểu được? Nhưng đúng là nên cảm ơn ngươi, không nhờ ngươi giúp ta cũng không thể nào ngưng luyện ra Thiên Yêu Sí."

"Giờ thì ngươi đi chết đi."

Chiếc cánh bằng xương sau lưng Khuê Dương tỏa ra ánh sáng u ám, phảng phất ẩn chứa một loại khí tức thiên yêu nào đó. Đây là tu luyện Thiên Yêu Đồ Thần tới cảnh giới cao hơn, ngưng luyện ra tuyệt học có bản lĩnh cao cường.

Lúc thi triển, tốc độ sẽ tăng lên đến mức đáng sợ, đồng thời ẩn chứa thiên yêu chi lực, trong chớp mắt có thể lấy đi tính mạng của đối phương.

Vừa dứt lời, Khuê Dương biến mất ở trong thiên địa.

Lâm Phàm hờ hững chẳng mảy may kinh ngạc, không nhúc nhích mà đứng im đợi chờ. Hắn phát hiện Khuê Dương thông minh, không thi triển pháp bảo, xem ra gã ta biết pháp bảo vô dụng đối với hắn, Lạc Thần Chi có thể đánh nát được pháp bảo.

Lúc này Khuê Dương cảm thấy cơ thể của mình ở trong một không gian khác.

Thời gian trôi rất chậm.

Mọi thứ đều chậm đến cực điểm.

Thậm chí làm cho gã ta có ảo giác như thời gian dừng lại, thế gian này chỉ còn gã ta có thể đi qua giữa thời gian bất động này.

Nhưng gã ta biết, cách nói này là đúng, nhưng không phải điều mà gã có thể đạt tới trong hiện tại. Tu luyện Thiên Yêu Đồ Thần đến cực hạn, đạt đến Thiên Tôn cảnh, thật sự có thể làm thời gian dừng lại, giết người sẽ đơn giản như việc bóp chết một con kiến.

Nhìn thấy Lâm Phàm ngây ngốc đứng tại chỗ, Khuê Dương cười khẩy, hóa thành vệt sáng đánh tới, chỉ muốn một đòn xuyên thủng tim hắn.

Trong nháy mắt đến trước mặt Lâm Phàm, với gã ta thì lấy mạng của Lâm Phàm giống như lấy đồ từ túi ra vậy, đơn giản vô cùng.

Nhưng…

"Sao lại…"

Khuê Dương kinh hãi, thấy nắm đấm to lớn đánh đến, đập mạnh gã ta xuống đất. Thân thể chạm vào mặt đất, sức mạnh kinh khủng truyền đến làm mặt đất rạn nứt, gã ta ọe một tiếng, phun ra máu tươi.

"Chỉ vậy thôi?" Lâm Phàm xem thường hỏi lại.

"Ngươi…"

Khuê Dương muốn nói gì đó nhưng Lâm Phàm vốn không cho gã ta cơ hội, vung xuống một quyền, xuyên thủng bụng gã ta, vì đau nên gã ta phát ra tiếng kêu vô cùng thảm thiết.

Lại thêm một quyền.

Đánh thủng tim, máu phun đầy đất.

Thêm một quyền nữa vung xuống, trực tiếp xuyên thủng đầu gã ta, não văng tung tóe, không đạt đến độ hồn phách hợp nhất nên gã ta không có cơ hội trốn thoát.

Bên ngoài, trên tấm bia đá ghi chép, một cái tên lập lòe ánh sáng.

"Các ngươi xem, bia đá có thay đổi…"

Có người kinh ngạc thốt lên.

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt nhìn về bia đá.

Chương 648 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!