Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 649: CHƯƠNG 649: ĐÈN THIÊN YÊU

Bên ngoài Thiên Kiêu vực, mọi người đều đang chờ đợi.

Nơi này có đông đảo cường giả đều tới để hộ tống Thiên Kiêu trong thế lực của bản thân, tất nhiên, có cường giả còn chưa mạnh bằng Thiên kiêu nhưng bởi vì tuổi lớn, người cũng quen biết nhiều, quan hệ khá rộng rãi.

Bọn họ thuộc loại cũng không đánh lại được, nhưng ai bọn họ cũng có thể nói chuyện dăm ba câu.

“Tên trên tấm bia đá kia có thay đổi, đây là đã có chuyện xảy ra.”

“Khuê Dương, Khuê Dương của Thiên Yêu tộc, tên của hắn đã ảm đạm rồi. Này còn không phải là hắn ta đã chết ở bên trong sao?”

“Hắn ta chính là hạt giống Thiên Kiêu ở Thiên Yêu tộc, cuối cùng là ai lại có thể có thủ đoạn như vậy?”

Mọi người rất kinh ngạc.

Bọn họ biết tới Khuê Dương, hạt giống Thiên Kiêu ở Thiên Yêu tộc. Hắn ta tu luyện tuyệt học Thiên Yêu Đồ Thần, thực lực rất mạnh, kể cả các cường giả của thế hệ trước cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn ta.

Tuy rằng Thiên Yêu tộc có rất nhiều Thiên Kiêu, nhưng huyết mạch của Khuê Dương cực cao, rất có địa vị ở Thiên Yêu tộc.

Bây giờ hắn ta lại chết… điều này đã khiến rất nhiều người phải giật mình.

Ông lão cường giả của Thiên Yêu tộc nhìn cái tên ảm đạm, không ánh sáng được trên Ký Lục Thạch, ngọn lửa giận dữ bốc lên ngùn ngụt trong lòng.

“Ai? Rốt cuộc là ai đã hạ thủ với Thiên Kiêu của tộc ta???”

Mọi người chớp mắt.

Ai thừa nhận là đồ ngốc, ai nấy đều yên lặng nhìn đối phương.

Cường giả của Thiên Yêu tộc tức giận nói: “Dám làm không dám nhận sao?”

Lão ta vô năng mà giận điên người, nào sẽ được người khác đáp lại? Cũng chỉ là một loại tức giận mà thôi. Mọi người ở đây sẽ không có ai trả lời lão ta cả. Không phải là không muốn trả lời mà là không biết nên trả lời như thế nào.

Ai mà biết là ai giết?

Tiểu lão đầu đang đứng xem tựa như đã nghĩ ra là ai làm, nhưng lão không nói, cũng không biểu hiện bất kỳ cái gì ra bên ngoài. Nhìn cường giả của Thiên Yêu tộc vô năng bạo nộ, lão cũng chỉ có thể cảm thán, các ngươi tự mà giải quyết cho tốt.

Tên tiểu tử kia có ấn tượng không tốt lắm với Thiên Yêu tộc các ngươi.

Tiểu lão đầu cứ có cảm giác chờ đến sau khi thực lực của hắn tăng tiến, hắn sẽ động thủ với Thiên Yêu tộc các ngươi. Còn nguyên nhân cụ thể thì phải dò hỏi Khuê Dương đã bị đánh nát ở bên kia. Ai bảo hắn ta thích ăn trẻ con lại còn cực kỳ khoe khoang, cứ như là sợ không ai biết vậy.

Mọi người ở tại đó rất lý giải tâm tình của cường giả Thiên Yêu tộc.

Nếu như Thiên Kiêu của bọn họ ở bên trong bị chém chết, chắc chắn tâm trạng của bọn họ cũng giống như vậy.

Bọn họ cũng rất muốn biết cuối cùng là ai làm. Thật sự quá bá đạo.

Hơn nữa, người có thể chém giết Khuê Dương tuyệt đối không bình thường, ít nhất về mặt tu vi, người đó cũng rất mạnh.

Chắc chắn không phải là thứ mà Thiên Kiêu bình thường có thể làm được.

Trong Thiên Kiêu vực.

Thôn Linh hổ trừng to mắt, nó không thấy rõ tình huống trước mắt. Chiến đấu quá kịch liệt, uy thế khuếch tán ra thật sự rất mạnh, tro bụi bay đầy trời, bao phủ hai thân ảnh kia bên trong.

Lúc này, Lâm Phàm nhìn Khuê Dương bị hắn đánh đến không còn hình thù gì nằm trong hố sâu, hắn nghĩ tới một chuyện quan trọng.

Có cần phải diễn một màn cho thật hay không?

Ví dụ như tự đánh bản thân một quyền sau đó phun ra chút máu, để cho Thôn Linh hổ biểu hiện cho tốt một chút. Nhưng ngẫm lại vẫn thôi, không cần phải làm chuyện này, đối phó với loại đối thủ như Khuê Dương, bị thương cũng là một chuyện nhục nhã.

Tro bụi tan đi.

Thôn Linh hổ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc tựa như thiên thần hạ phàm, hắn đứng sừng sững ở nơi đó, điều này khiến cho nội tâm đang xao động của nó dần dà bình tĩnh lại.

Không hề hấn gì cả!

Đại ca thật mạnh, nhưng mà không biết tên kia như thế nào.

Trong lòng nó kích động không chịu nổi. Nó khập khiễng đi tới bên cạnh Lâm Phàm, cúi đầu nhìn xuống, không nhìn thì thôi, chỉ mới nhìn một cái đã khiến nó hít vào một hơi lạnh.

Thật sự là quá thảm, không nỡ nhìn.

Nó ngẩng đầu, ngây ngốc nhìn Lâm Phàm.

Không ngờ hắn hạ thủ bá đạo, tàn nhẫn như vậy. Nhưng mà tàn nhẫn hay lắm, tàn nhẫn lợi hại. Nó từ lâu đã muốn đánh chết người của Thiên Yêu tộc, nhưng mà vì thực lực của bản thân nên nó không thể làm được tới mức này.

“Đại ca, ngươi không sao chứ?” Thôn Linh hổ hỏi.

Lâm Phàm trả lời: “Không sao, tuy rằng thực lực của đối phương không tệ nhưng còn không thể làm gì được ta. Có thấy không? Kẻ thù của ngươi đã biến thành như vậy rồi, tâm trạng tốt hơn nhiều rồi chứ?”

Thôn Linh hổ cảm động, muốn rớt ra mấy giọt nước mắt: “Thật tốt quá, tâm trạng tốt hơn rất nhiều rồi. Đại ca, có phải ngươi quen biết hắn ta không?”

Nghe thấy lời này, Lâm Phàm quyết đoán lắc đầu phủ định: “Không quen biết. Nếu như ngươi không nói, ta cũng không biết hắn ta là ai. Lúc trước ta làm việc tốt giúp mọi người cũng không có mâu thuẫn xảy ra. Nghe thấy chuyện của ngươi, ta biết ngay bản thân không thể mặc kệ. Tấm lòng có hiếu của ngươi khiến ta kính nể.”

Thôn Linh hổ trừng lớn mắt, ngốc nghếch nhìn Lâm Phàm.

Nó bị lời của Lâm Phàm làm cho có chút xấu hổ.

Thực ra nó không nghĩ nhiều như vậy. Khi biết được đối phương là tộc nhân của Thiên Yêu tộc đã hại chết cha mẹ nó, việc nó định làm là chạy trốn, không giống như lời Lâm Phàm nói.

Nhưng đã như vậy rồi, sao nó có thể phủ định? Chắc chắn phải thừa nhận.

“Tộc Thôn Linh hổ bọn ta đều trọng tình trọng nghĩa, kính yêu cha mẹ. Thiên Yêu tộc tàn hại cha mẹ ta, ta đã không đội trời chung với bọn họ. Cho dù biết rõ bản thân không địch lại, dù có hy sinh tính mạng ta cũng không tiếc.” Thôn Linh hổ nói đầy ngạo nghễ, oai hung, không còn chút nào chật vật như khi bị Khuê Dương đuổi giết.

Lâm Phàm không nói ra.

Mọi người đều phải lăn lộn ở bên ngoài, không cần thiết phải nói ra.

“Chân của ngươi không sao chứ?” Lâm Phàm quan tâm.

Thôn Linh hổ lắc đầu: “Không sao cả, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi.”

Lâm Phàm trấn lột thi thể của Khuê Dương.

Hắn tìm thấy pháp bảo mà Khuê Dương đã từng thi triển.

Đèn Thiên Yêu.

Đây chính là bảo bối của Thiên Yêu tộc, trên đèn cổ còn vương vết máu loang lổ. Tuy rằng nó từng bị Lạc Thần chi đánh, uy lực cũng đã giảm xuống rất nhiều cấp bậc, nhưng vẫn không thể che giấu uy lực lúc trước của pháp bảo này.

Có thể thiêu đốt hồn phách của đối phương, thuộc loại bảo bối cực mạnh.

Nhận!

Chương 649 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!