Hắn còn muốn tìm Thiên Yêu Đồ Thần mà Khuê Dương tu luyện, nhưng mà rất đáng tiếc là không tìm thấy. Bậc này tuyệt học, Khuê Dương há có thể tùy thân mang theo?
Ngay sau đó, hắn dường như nghĩ ra được cái gì.
Lâm Phàm lật thi thể của Khuê Dương lại, năm ngón tay chụm thành trảo, hạ xuống nhanh như chớp. Phá vỡ tầng máu thịt, bắt lấy long cốt. Roạt một tiếng, hắn trừ tận gốc rễ của đối phương.
Thôn Linh hổ nuốt nước miếng.
Thủ đoạn thật đúng là tàn nhẫn!
Đối phương đã bị đánh nát rồi còn phải chịu cảnh ngược thi, nghĩ lại thôi cũng thấy thật đáng sợ.
Nó trộm liếc nhìn biểu cảm của đại ca nó, rất thản nhiên, rất bình tĩnh, giống như hắn chỉ làm một chuyện râu ria mà thôi. Cái biểu cảm bình tĩnh này thật sự khiến người khác run như cầy sấy, không rét mà run.
Khuê Dương rèn luyện long cốt không tệ, Lúc trước, khi hắn rèn luyện long cốt đều dựa theo Cửu Hồng mà tính. Nhưng mà Long Cốt của Khuê Dương rõ ràng đã trải qua bồi dưỡng nhiều ngày.
Hắn kiểm tra long cốt của Khuê Dương.
Đột nhiên, Lâm Phàm phát hiện có một đồ văn. Hẳn là dấu vết của tuyệt học khi tu luyện tuyệt học như Thiên Yêu Đồ Thần.
Giống như hắn nghĩ, chỉ cần có tìm kiếm, tất có thể có thu hoạch.
Thu long cốt cho kỹ, hắn định sau khi trở về sẽ nghiên cứu kỹ một chút.
“Hổ huynh, huynh có muốn ăn hắn hay không? Giúp ta hủy thi diệt tích?” Lâm Phàm hỏi.
Thôn Linh hổ nhìn thân thể bị Lâm Phàm làm cho rách nát, nó để lộ ra biểu cảm khó mà làm được: “Cái này… Ta không ăn thi thể.”
Không phải là nó không ăn, mà là thi thể này quá nát quá, giống như một đống phân vậy, khó có thể hạ miệng.
“Cũng khá chú trọng đấy.”
Lâm Phàm chỉ có thể vất xác của Khuê Dương ra nơi hoang dã. Trước kia khi hắn giết địch xong đều sẽ đào một cái hố chôn người ta lại. Nhưng đối với loại người như Khuê Dương, hắn cảm thấy đào hố là một chuyện dư thừa.
Thôn Linh hổ nhe răng cười, tâm trạng nó rất tốt. Đừng nhìn bộ dáng của nó bây giờ rất thê thảm, thực ra cái sự sung sướng trong lòng nó đã sắp lộ ra ngoài rồi.
“Không phải là chú trọng mà là ta thật sự cũng không tàn hại Nhân tộc. Ta ghét ăn con người nhất. Ngày xưa, bình thường ta cũng chỉ bắt vài động vật nhỏ để ăn bữa ngon mà thôi.”
Đối diện với vị đại ca thật này, nó có dám nói nó ăn Nhân tộc sao?
EQ cao: Ta chỉ ăn chay!
EQ thấp: Ta không ăn người chết!
Lâm Phàm cười, có quỷ mới tin. Nó vốn là Thôn Linh hổ, món nó thích ăn nhất chính là hồn phách. Đây chính là bản lĩnh cũng là thiên phú của tộc bọn họ. Để biểu hiện tình hữu hảo trước mặt Lâm Phàm nên mới cam tâm vứt bỏ hồn phách của Khuê Dương.
“Nguy cơ của ngươi đã giải quyết xong, cũng đã đến lúc phải tách ra. Ngươi không cần nói cho người khác là Khuê Dương của Thiên Yêu tộc chết ở chỗ này. Bằng không bị người bắt hầm thịt thì đừng có trách ta.”
Hắn thật đúng là sợ Thôn Linh hổ thích khoe khoang, nói cho người khác biết Khuê Dương bị hắn đánh chết. Đến lúc đó, thật ra hắn sẽ không sao cả, nhưng Thôn Linh hổ chắc chắn sẽ bị người của Thiên Yêu tộc đánh chết.
“Ta cũng không ngốc, chắc chắn ta sẽ không nói cho người khác.” Thôn Linh hổ sao có thể nói được? Nó rất thông minh. Việc này cần phải chôn sâu trong lòng, nhưng mà nó đã phát hiện ra Lâm Phàm trước mặt chính là đại ca, chính là đùi to để nó ôm, hơn nữa nhân cách thật sự rất không tệ, là Nhân tộc thân thiện nhất mà nó từng gặp.
Lâm Phàm liếc nó một cái.
Hắn thật sự sợ nó ngu.
“Đại ca, huynh tới Thiên Kiêu vực chắc chắn là để tìm thứ tốt. Ta sinh sống ở nơi này vài trăm năm, những cái khác không dám nhiều lời, nhưng trong phạm vi ngàn dặm, ta chỉ cần nhắm mắt lại cũng có thể đọc ra rành mạch.” Thôn Linh hổ là muốn làm thân với Lâm Phàm, tạo quan hệ tốt. Nếu đối phương có thể dẫn nó đi ra ngoài là tốt nhất.
Nó vẫn luôn không đi ra ngoài chính là vì bên ngoài có cao thủ, nó chỉ cần đi ra ngoài thôi là sẽ bị đánh chết. Chờ khi nào cao thủ rời đi thì cánh cổng Toàn Qua lại đóng lại, thật là một tình thế rất khó xử.
“Đừng gọi ta là đại ca, chúng ta vẫn là huynh lớn hơn.”
“Không, huynh trong lòng ta đã là đại ca rồi, để ta trợ giúp huynh tìm được thứ tốt ở Thiên Kiêu vực đi.” Thôn Linh hổ rất tha thiết, tựa hồ nếu như Lâm Phàm không đồng ý, nó sẽ đâm đầu chết ngay trước mặt Lâm Phàm.
Lâm Phàm cân nhắc, thật ra cũng không phải là không được.
Thôn Linh hổ sống ở Thiên Kiêu vực lâu như vậy rồi, chắc chắn sẽ quen thuộc với nơi này hơn hắn.
Bây giờ có nhiều Thiên Kiêu xâm nhập nơi này như vậy, bọn họ đều đơn đả độc đấu, đi vòng vòng khắp nơi, mà hắn nếu như có Thôn Linh hổ chính là có người dẫn đường.
Ừm, rất tốt!
“Nếu như vậy thì đi theo ta, ta vừa vặn cũng không quen thuộc với Thiên Kiêu vực. Có ngươi dẫn đi tất nhiên có thể có thu hoạch.” Lâm Phàm đáp lại.
Thôn Linh hổ rất tự tin, đồng thời cũng có chút áp lực. Cần phải tìm một nơi tốt cho Lâm Phàm, nếu không thì không phải là nó tự vả bản thân tơi bời sao?
“Đại ca, nơi này thường xuyên có người tới, đã không còn thứ gì tốt. Cho dù có thứ gì giấu thật sự kỹ đi nữa thì ít nhất, với cái mũi ta còn chưa ngửi thấy hương vị gì của bảo bối cả. Huynh có biết hương vị của bảo bối như thế nào không?”
“Như thế nào?”
“Thơm.”
Lâm Phàm lắc đầu. Thôn Linh hổ bây giờ rất kỳ quái, có chút hoạt bát, nếu so sánh với lần đầu gặp thì đúng là hoàn toàn trái ngược.
Một người một hổ nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Nhờ có Thôn Linh hổ dẫn đường, Lâm Phàm tránh được rất nhiều đường vòng. Đối với Lâm Phàm mà nói, chuyện này có tác dụng rất lớn, có thể tiết kiệm thêm được nhiều thời gian hơn.
Khi bọn hắn xuất hiện dưới chân một ngọn núi thì gặp phải những Thiên Kiêu khác. Nhân số cũng không nhiều, quan sát qua thì có thể thấy tầm mười mấy người dũng mãnh đi về phía ngọn núi kia.
“Nơi này có thứ tốt?”
Lâm Phàm không nhìn thấy Tiêu Chấn, cũng không biết hắn ta đang ở nơi nào. Nhưng mà khi nhìn thấy một đám người đi vào nơi đó, hắn thật ra muốn thử một lần.
Thôn Linh hổ lắc đầu: “Đừng đi vào trong đó. Thực ra nơi đó đã không còn đồ vật gì, hơn nữa trên núi còn có một con Man thú cực kỳ khủng bố. Nó rất lợi hại. Rất nhiều năm trước cũng có Nhân tộc đi vào nhưng bọn họ cơ bản đều là dùng đường chết để đi ra. Có người bị trọng thương, hình như còn có vài người chết nữa.”
“Tin ta đi, nơi này không đáng để mạo hiểm.”
Chương 650 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]