Thôn Linh hổ nhìn ngọn núi đầy kiêng kị. Trong đầu nó hiện ra thân ảnh khủng bố của con Man thú kia, rất khủng bố, thực lực rất mạnh. Con Man thú đó vẫn luôn ngủ đông ở đây.
Lâm Phàm và Thôn Linh hổ tạm dừng một lát, nhìn về ngọn núi ở phương xa kia.
Sau một hồi, có động tĩnh truyền tới từ ngọn núi kia, kinh thiên động địa, long trời lở đất, từng tảng đá to khổng lồ lăn xuống. Một trận chiến lớn kịch liệt bùng nổ. Nhìn uy thế mạnh như thế này, hiển nhiên trận chiến đấu này rất đáng sợ.
Lâm Phàm nhìn thoáng qua Thôn Linh hổ, quả nhiên là có bản lĩnh, đúng là giống như những gì nó nói.
Chỉ cần nhìn uy thế được tạo ra từ trận chiến đã biết là chuyện này tuyệt đối không đơn giản. Mặc kệ, để các ngươi tiếp tục phát huy thôi, ta và Thôn Linh hổ tìm nơi khác để tiếp tục phát triển.
“Đi thôi.” Lâm Phàm nói.
Thôn Linh hổ dẫn Lâm Phàm tiếp tục lên đường. Nó nhớ rõ có nơi hẳn là có thứ tốt, tuy rằng nó nhìn thấy rất lâu về trước, nhưng mà thứ đó được ẩn giấu rất kỹ, rất khó khiến người khác chú ý, chắc chắn là vẫn còn.
Rất nhanh, Thôn Linh hổ dẫn Lâm Phàm đi tới trước một cái hồ.
“Nơi này có thứ tốt?”
Lâm Phàm tỏ vẻ hoài nghi: “Không phải là ngươi muốn bơi lội chứ?”
Thôn Linh hổ nói: “Đại ca thật thích nói giỡn. Sao ta có thể mang đại ca tới đây bơi lọi được? Nhân tộc các huynh thích tuyệt học và mấy thứ đồ lung tung mà. Ta lúc trước đã từng có lần đi ngang qua nơi này, lúc đó là ban đêm, ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ, ta phát hiện dưới đáy hồ có ánh sáng nhạt tỏa ra.”
Lâm Phàm có hứng thú, chỉ vào mặt hồ: “Ngươi nói dưới đáy hồ này có bảo bối?”
“Chắc chắn. Chắn chắn có bảo bối. Hơn nữa nơi này còn không có nguy hiểm, không có Man thú sinh sống trong hồ này. Ta còn nhớ rõ cả vị trí, là ở bên kia.” Thôn Linh hổ nhấc lên chân trước bị gãy xương chỉ vào phía trước. Nó đang chỉ rõ con đường, chỉ cần đi xuống, tất nhiên có thể có thu hoạch.
Nhân Quả Chi Hỏa trong mắt Lâm Phàm bùng lên. Hắn muốn nhìn tình huống trong đó một chút, nhìn một lần không phát hiện ra vấn đề gì. Đúng là giống như những gì Thôn Linh hổ nói. Trong hồ này không có Man thú, lẽ thường cũng không có nguy hiểm.
“Ta đi xem một chút.”
Lâm Phàm nhảy vào trong hồ, có Chân nguyên hộ thể nên dòng nước không thể chạm vào người hắn. Hắn lặn sâu xuống đáy hồ, sau đó nhìn xung quanh, tìm kiếm bảo bối phát sáng theo như lời của Thôn Linh hổ.
“Thứ đồ này đúng là khó tìm mà.”
Lâm Phàm nhíu mày, đáy hồ rất vẩn đục. Mới nhìn thoáng qua chỉ thấy toàn là nước bùn. Không còn cách nào khác, hắn từ từ đáp xuống đáy hồ, một dòng khí khuếch tác ra, hình thành sóng xung kích cực mạnh, ngay lập tức đã đẩy được nước bùn ra.
Hắn đang tìm kiếm. Nếu thật là bảo bối chắc chắn sẽ bị hắn phát hiện.
Một lát sau, hắn nhìn thấy, khi nước bùn dưới đáy hồ được đẩy ra sâu thêm vài mét nữa, hắn thấy được một tấm bia đá. Tấm bia đá này ẩn sâu dưới đáy hồ, hẳn là đã lâu lắm rồi nên bị che giấu dưới lớp bùn mấy mét.
Trên bờ, Thôn Linh hổ đang chờ đợi.
Nó không biết đại ca có tìm được hay không, nó rất tò mò, cũng rất hy vọng đại ca có thể tìm được. Nếu những Nhân tộc khác muốn nó dẫn đường, đó là chuyện không có khả năng, ngay cả trả lời cũng chưa chắc nó sẽ trả lời.
Nhưng đại ca đã thuyết phục được nó.
Nó vừa bội phục lại vừa kính yêu đại ca
Nó nguyện ý tìm tất cả bảo bối ở trong Thiên Kiêu vực.
Lâm Phàm phá vỡ mặt hồ tĩnh lặng, hắn xách theo một tấm bia đá lên bờ. Thôn Linh hổ vừa nhìn thấy tấm bia đá đã vô cùng vui mừng, xem ra là còn bảo bối, đại ca đã đem ra.
Lúc này, Lâm Phàm nghiêm túc nhìn tấm bia đá.
Tấm bia đá rất cổ xưa, niên đại xa xăm, nhưng trên cả hai mặt không có bất kỳ thứ gì. Điều này khiến cho Lâm Phàm rất kinh ngạc, tấm bia đá không có bất kỳ một cái hoa văn này cuối cùng có tác dụng gì?
Lâm Phàm nắm lấy một góc tấm bia đá đột nhiên hắn dùng sức, thử xem có thể bóp nát được một góc hay không. Nhưng tấm bia đá vô cùng cứng rắn, với sức lực hiện tại của hắn vậy mà lại không thể bóp nát được một góc.
Lâm Phàm mừng thầm.
Chắc chắn là thứ tốt.
Độ cứng này đã nói ra tất cả.
Thôn Linh hổ trầm tư, sau đó nó tựa như nghĩ tới cái gì.
“Hôm đó ta nhìn thấy ánh sáng nhạt vào buổi tối. Ta nghĩ tấm bia đá chắc chắn là sẽ xuất hiện tác dụng vào buổi tối.”
“Được rồi, chờ buổi tối thử xem.”
Lâm Phàm tin tưởng lời của Thôn Linh hổ, nó không cần phải lừa hắn. Có thể tìm được tấm bia đá cũng đã chứng tỏ đây thật sự là một bảo bối.
Ban đêm, hắn và Thôn Linh hổ ngồi chờ đợi ngay tại chỗ.
Theo cách nói của Thôn Linh hổ, nơi này chỉ là một địa phương nhỏ nhoi, rất hẻo lánh, cơ bản là không ai sẽ đi ngang qua nơi này. Nơi mấy người kia tìm vừa thấy đã biết là nơi có bảo bối mà nguy hiểm.
Thôn Linh hổ quỳ rạp trên đất liếm chân trước, khôi phục vết thương, ánh mắt của nó vẫn luôn tập trung vào tấm bia đá.
Trên bầu trời xuất hiện ánh trăng.
Ánh trăng này không giống với ánh trăng ở Thần Võ giới, đây là do cường giả sáng lập Thiên Kiêu Vực tạo ra.
Đột nhiên, tấm bia đá có động tĩnh.
Một tia ánh trăng chiếu lên tấm bia đá.
Tấm bia đá tản ra ánh sáng nhạt, trên bề mặt của nó xuất hiện chữ cái và hoa văn.
“Xuất hiện rồi.” Thôn Linh hổ kích động.
Lâm Phàm vội vàng tới gần để xem xét, hoa văn rất phức tạp, hình như là ghi lại một câu chuyện cổ xưa nào đó.
Ngay sau đó, hắn nhìn thấy trên bề mặt tấm bia xuất hiện mấy chữ to được thiếp vàng.
Hắn cả kinh trong lòng.
Một uy áp khủng bố bạo phát ra.
Ngay tức khắc, uy thế kia đánh sâu vào trong não hắn, những con chữ và hoa văn trên bia đá tựa hồ được sống lại.
Thôn Linh hổ đứng bên cạnh để lộ vẻ sợ hãi trên khuôn mặt.
Đại ca bị lực lượng của tấm bia đá kia vây lại.
Nó không thể tới gần được.
Giống như nếu chỉ đụng vào một chút sẽ bị lực lượng này đánh chết.
Trái lại, đại ca lại nhắm mắt lại.
Như là bị lôi kéo vào trong một cảnh giới huyền diệu.
Cuối cùng tấm bia đá này là thứ gì vậy?
Cho người ta một cảm giác rất khủng bố, nhưng nó lại bị chôn ở dưới một cái hồ bình thường
Chương 651 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]