Lúc này, Lâm Phàm đang ở trong một vùng không gian kỳ quặc.
Có một thanh âm truyền tới tai hắn.
“Phạt Thiên!”
“Phạt Thiên!”
Âm thanh này mạnh mẽ, gây ảnh hưởng đến tâm thần của người nghe. Nó quá mức khổng lồ, quá hung tàn. Lâm Phàm chỉ cảm thấy thần hồn của hắn dường như đang muốn rời khỏi thân thể. Hắn không biết chuyện này rốt cuộc là như thế nào.
Vì sao tấm bia đá lại có uy thế như vậy?
Một luồng ánh sáng chợt xuất hiện.
Lâm Phàm biết bản thân đang ở trong một không gian kỳ quặc, đôi mắt hắn bị ánh sáng hấp dẫn. Một bóng hình xuất hiện, ngạo nghễ ra tay với một khu vực hỗn độn, chiêu thức thần bí, ảo diệu đến cùng cực. Sức mạnh hủy thiên diệt địa, phá hủy, nghiền nát mọi thứ.
Hắn mở to hai mắt.
Đây là chiêu thức mà hắn khó có thể tưởng tượng được.
Quá thần bí, quá ảo diệu, đã đạt tới mức vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn, đây là sát chiêu nên tồn tại trong nhân thế sao?
Hắn nhìn bóng dáng kia, muốn nhìn rõ xem cuối cùng ai.
Nhưng mặc dù hắn có nỗ lực như thế nào đi nữa vẫn không nhìn thấy gương mặt thật của bóng người kia, chỉ có thể bị rung động bởi bóng dáng cao lớn của người nọ.
“Người đó chính là Thiên Tôn sáng lập ra không gian nơi này sao?”
Hắn chỉ có thể nghĩ như vậy.
Ngoại trừ người đó, còn ai có thể có uy thế đáng sợ như vậy?
Đặc biệt hai âm thanh mà người đó hét ra.
Phạt Thiên!
Thật sự quá có uy thế, xé trời rạch đất, dũng mãnh vô cùng.
Rất nhanh, trong đầu Lâm Phàm xuất hiện rất nhiều cảm giác huyền diệu.
“Phạt Thiên thuật!”
Thức thứ nhất trong chín thức của Phạt Thiên, cũng là chiêu cơ sở nhất.
Hắn còn chưa tu luyện thành công, nhưng chỉ dựa vào uy thế thôi, hắn cũng đã cảm giác được sự đáng sợ trong đó. Chỉ mới thức thứ nhất cơ sở thôi mà đã có uy thế như vậy, thật sự là khó mà tưởng tượng. Kể cả là Trấn Long kinh cũng không thể so sánh bằng.
Rầm!
Không gian trước mắt rách ra, trở nên hỗn độn.
Lâm Phàm đột nhiên bừng tỉnh, trăng sáng sao thưa. Thôn Linh hổ nằm ở một bên, tấm bia đá đã ảm đạm không còn ánh sáng. Trên tấm bia cũng không còn bất kỳ hoa văn nào nữa, nó lại khôi phục tình trạng như lúc đầu.
“Đã qua bao lâu rồi?” Lâm Phàm cất giữ tấm bia đá, đây là một thu hoạch rất lớn. Có lẽ chính là một trong những bảo vật trân quý nhất ở Thiên Kiêu vực, thuộc loại truyền thừa. Nhưng rất đáng tiếc, Phạt Thiên có chín thức, đây mới chỉ là thức thứ nhất mà đã có thể tung hoành được rồi, tuy hắn chưa thể thi triển, nhưng cũng đã có cảm giác đó.
“Không lâu lắm.”
Thôn Linh hổ không biết đại ca đã trải qua cái gì, nhưng nó thân là Man thú có thể nhạy bén phát hiện khí thế trên người đại ca đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất, cảm giác áp chế hơn trước.
“Tiểu đệ, ngươi rất tuyệt.” Lâm Phàm vỗ lên đầu Thôn Linh hổ, mẹ nó, đây chính là một sự giúp đỡ cực kỳ lớn. May là hắn tin vào lời của nó, bằng không có lẽ hắn đã thật sự bỏ lỡ.
Thôn Linh hổ nhe răng cười: “Có thu hoạch thì tốt, ta còn biết địa phương khác nữa.”
Nó nói với vẻ kiêu ngạo.
Nhận được lời khen của đại ca, sự tự tin của Thôn Linh hổ tăng mạnh. May mắn lúc trước nó thích đi dạo khắp nơi, cũng phát hiện rất nhiều địa phương kỳ lạ. Đó không phải là nơi mà người bình thường có thể tìm được.
“Đại ca, chúng ta xuất phát ngay bây giờ đi.” Thôn Linh hổ gấp không chờ nổi, nó muốn dẫn đại ca đi xới tung tất cả những nơi mà nó biết, cho dù trời tối cũng không thể ngăn bước chân của nó.
Đại ca có đại ân với nó, nào có chuyện tùy tiện báo ân là được.
“Đừng nóng vội, trời tối rồi. Đến khi trời hửng sáng rồi đi.”
Lâm Phàm muốn nhân cơ hội này để hiểu được thức thứ nhất của Phạt Thiên thuật. Hắn có thể xác định, đây chắc chắn là tuyệt học do Thiên Tôn sáng chế, rất cường đại. Trấn Long Kinh cũng khó sánh bằng.
Tuy rằng hắn chỉ mới thấy thức đầu tiên của Phạt Thiên, nhưng mà hắn không phải ếch ngồi đáy giếng. Hắn có thể nhìn thấy toàn cảnh, tuyệt học này không phải đơn giản như hắn nghĩ.
Không biết tám thức khác ở nơi nào?
Hắn khoanh chân ngồi xuống, ngộ đạo Phạt Thiên thuật mới xuất hiện trong đầu.
Một đòn đánh ra hỗn độn lại có uy thế khó có thể tưởng tượng được, vô cùng thâm ảo. May mắn chiêu này không cần bản thân hắn phải tự lĩnh ngộ mà chỉ cần tấm bia đá cung cấp cũng đã xuất hiện trong đầu hắn.
Nếu không, với ngộ tính bây giờ của hắn chắc chắn sẽ rất khó để lĩnh ngộ.
Thôn Linh hổ nằm vào một góc, nhìn về nơi xa. Nó nghĩ về chuyện tương lai, cơ hội đang nằm ngay trước mặt, nếu đối phương bằng lòng mang nó rời khỏi Thiên Kiêu vực, nó có thể đến một nơi đất trời rộng lớn hơn.
…
Sáng sớm.
Lâm Phàm mở mắt ra, tu luyện kết thúc. Phạt Thiên thuật rất mạnh, hắn chỉ mới lĩnh ngộ một đêm, không có tiến triển gì lớn. Nhưng cho dù tiến triển không lớn, chỉ có một chút tiến bộ nhỏ nhưng cũng xem như đã không tệ rồi.
Lâm Phàm và Thôn Linh hổ tiếp tục lên đường.
Dưới sự dẫn dắt của Thôn Linh hổ, hắn tìm kiếm các loại bảo bối. Những nơi Thôn Linh hổ dẫn hắn đi đúng là có chút hẻo lánh, người bình thường chắc chắn sẽ không tìm thấy. Trừ khi người đó cư trú trong một khoảng thời gian rất dài ở đây rồi cẩn thận quan sát mới có thể phát hiện.
Mấy ngày sau, thời gian trôi qua rất nhanh. Lâm Phàm thu hoạch rất nhiều, Thôn Linh hổ thật sự rất lợi hại.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, hắn tìm được rất nhiều đồ vật hiếm lạ, cổ quái. Chúng đều có cảm giác cổ xưa, là truyền thừa từ rất lâu rồi, bây giờ mới bị khai quật ra, tái hiện lại vinh quang.
Nhưng mà nếu như so sánh mấy thứ này với Phạt Thiên thuật, hoàn toàn không có thứ gì có thể so sánh cả, chênh lệch giữa chúng rất lớn.
Chương 652 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]