Ở một tuyệt địa, Tiếu Chấn muốn tìm Lâm sư đệ nhưng hắn ta không có bất kỳ manh mối nào cả. Căn cứ vào kinh nghiệm lúc trước khi đi tới Thiên Kiêu vực, hắn ta biết nơi này là tuyệt địa, có thứ tốt, rất nhiều người đều sẽ tới đây để tìm kiếm, nhưng nguy hiểm cũng cùng tồn tại với bảo bối.
Chỉ cần hơi chút vô ý là sẽ gặp tai họa ngập đầu.
Lúc này, Tiếu Chấn rơi sâu vào trong trận văn. Trong tay hắn ta có một cái chìa khóa bằng đá, hắn ta tìm thấy ngay tại nơi này nhưng lại bị những thiên kiêu khác phát hiện, bắt Tiếu Chấn phải giao ra hoặc là mở cánh cửa đá kia ra để mọi người cùng nhau đi vào.
Hắn ta lựa chọn từ chối. Sao hắn ta có thể dùng chìa khóa một mình mở cửa đá được, cho dù như thế nào hắn ta cũng phải chờ Lâm sư đệ cho bằng được. Với tu vi của Lâm sư đệ, chỉ sợ là có thể đương trường càn quét.
“Tiếu Chấn, ngươi là thánh tử của Thiên Hoang thánh địa, ta khuyên ngươi đừng phí công phản kháng, bằng không kết cục của ngươi sẽ không tốt lành gì đâu. Trong Thiên Kiêu vực này, kể cả bọn ta có chém chết ngươi thì ngươi cũng chết vô căn cứ mà thôi.”
Một người đàn ông kích phát trận văn, ra tiếng nhắc nhở đối phương.
“Không sai, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, bọn ta có thể thả cho ngươi rời đi.”
Một người khác lại tiếp lời.
Hai người này là thiên kiêu của Hồ Tiên đảo, Lư Trí, Lư Thương. Bọn họ có tu vi thâm hậu, nếu như một đấu một, Tiếu Chấn không hề sợ bọn họ chút nào. Nhưng hai người này bày ra trận văn, dùng trận văn làm cơ sở, cùng nhau liên thủ tạo nên áp chế rất lớn với hắn.
Tiếu Chấn ngăn cản sức mạnh áp chế của trận văn, hắn ta muốn tìm sơ hở để thoát ra.
Nhưng đây chính là Bát Bảo Khóa Thần trận của Hồ Tiên đảo, trận văn kết từ tám loại hồ lô, chiếm cứ tám hướng của đất trời, hình thành phong tỏa, đồng thời mỗi loại hồ lô đều có ẩn chứa một loại sát chiêu.
Đủ loại sát chiêu đánh tới khiến cho Tiếu Chấn gặp áp lực rất lớn.
“Ca, nếu không cho hắn ta chút bài học, chỉ sợ là hắn ta còn chưa biết tốt xấu đâu.” Lư Thương tức giận.
“Hừ, nói rất đúng.”
Lư Trí sâu sắc tán đồng, ngay lập tức, bọn họ tăng sức mạnh lên trận văn, chỉ hấy một hồ lô màu vàng kim nở rộ ánh sáng vàng, một dòng Canh Kim kiếm khí phóng ra, lao về phía Tiếu Chấn chém giết.
Canh Kim kiếm khí có mũi nhọn vô cùng, không gì có thể kháng cự lại, sát chiêu sắc bén, có thể phá cương khí bảo hộ thân thể. Đây cũng là một loại sát chiêu mà nếu cường giả trong Kiếm đạo nếu lĩnh ngộ được có thể tăng mạnh lực sát thương tới tận cùng.
…
“Đại ca, nơi này là một nơi tuyệt địa, có hung hiểm.”
Thôn Linh hổ nhìn thấy Lâm Phàm dừng chân ở nơi tuyệt địa nên giải thích. Nó hy vọng đại ca có thể tin tưởng vào nó. Huynh theo ta tuyệt đối sẽ không sai, huynh cứ chạy loạn lung tung, không chỉ có nguy hiểm mà còn chưa chắc đã thu hoạch được nhiều đâu.
“Không phải, có cảm ứng.”
Lâm Phàm cảm giác được tấm bia đá đang run rẩy, tựa hồ như có một đồ vật nào đó cùng nguồn gốc đang triệu hồi nó. Hắn ngay lập tức nghĩ tới đây có lẽ cũng có một tấm bia đá ghi lại Phạt Thiên thuật.
Thôn Linh hổ tĩnh tâm cảm thụ.
Không cảm thụ được cái rắm gì.
Nhưng nó không phản bác ý kiến của đại ca. Đại ca nói cái gì chính là cái đó. Cho dù đại ca nói nơi này chỗ nào cũng có bảo bối, nó cũng nói không sai, lúc trước nơi này bảo bối ở khắp nơi, chẳng qua là bị người lấy mất mà thôi.
Lâm Phàm không hề nghĩ ngợi, đánh thẳng vào bên trong.
Thôn Linh hổ cũng theo sát đằng sau.
…
“Tiếu Chấn, ngươi thật đúng là một tên ngoan cố không biết điều. Cho ngươi cơ hội ngươi còn không nắm lấy, vậy ngươi đừng nghĩ sống.”
Nét mặt của Lư Trí âm trầm, gã và Lư Thương liếc nhìn nhau, cả hai ăn ý gật đầu, hợp lực tăng lực vào trong trận văn. Tám hồ lô nở rộ ánh sáng, sức mạnh cực kỳ mạnh mẽ bùng nổ, chuẩn bị hoàn toàn chém giết Tiếu Chấn.
Thực lực của Tiếu Chấn đúng là rất mạnh, nhưng mà đối diện với sự liên thủ của hai người kia, còn bị bọn họ hạ thủ trước, đúng là có chút khó chống cự. Nhưng kể cả như vậy, hắn ta cũng không từ bỏ, chuẩn bị dũng cảm đối mặt.
Hắn ta ngược lại còn muốn xem xem hai người này cuối cùng lợi hại đến mưc nào.
Sức mạnh sôi trào, khu vực xảy ra rung lắc mãnh liệt, hai nguồn sức mạnh va chạm tạo nên ảnh hưởng cực lớn. Lư Trí và Lư Thương không thể không thừa nhận, thực lực của Tiếu Chấn đúng là rất mạnh, nếu bọn họ đơn đả độc đấu với hắn ta, chưa chắc đã là đối thủ của hắn.
Nhưng mà, ở trong Thiên Kiêu vực, tìm được đồng môn trước là một chuyện rất quan trọng.
Nếu không đi đến chỗ nào cũng có hại.
Ngay tức khắc, Bát Bảo Khóa Thần trận được hoàn toàn kích hoạt, sức mạnh cực mạnh hoàn toàn bùng nổ, điên cuồng lao về phía Tiếu Chấn, áp chế hắn ta.
Khuôn mặt của Tiếu Chấn nghiêm lại. Ngay sau đó, hắn ta cảm nhận được đau đớn. Sức mạnh được dung hợp lại có lực áp chế cực mạnh. Hắn ta liều mạng ngăn cảnh nhưng vẫn cảm giác được rằng sức mạnh của bản thân vẫn chưa đủ.
“Áp!”
Hai người của Hồ Tiên đảo giận dữ gầm lên một tiếng. Bọn họ đã không muốn cho hắn ta cơ hội, bọn họ chỉ muốn chém giết hắn ta. Sau đó, cả hai hét lớn một tiếng, uy thế của Bát Bảo Khóa Thần trận càng mạnh mẽ hơn.
Khi thấy Tiếu Chấn sắp ngã xuống trong trận văn, không ngờ lại có biến hóa nghiêng trời lệch đất xảy ra.
Một ánh sáng xuất hiện.
Từ không trung vang lên tiếng hét phẫn nộ.
Ngay sau đó, một tia sáng lạnh lóe lên. Trong chớp mắt nó đã đánh vô số lần lên Bát Bảo Khóa Thần trận, tốc độ cực nhanh, khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Rầm!
Rầm!
Bát Bảo Khóa Thần trận tan rã trong nháy mắt, tán quả hồ lô ảm đạm không ánh sáng. Rắc một tiếng, chúng hóa thành mảnh nhỏ bay tứ tán trong đất trời.
“A… Bát Bảo Khóa Thần trận… Bảo bối của ta.”
Bọn họ kinh hãi, trên khuôn mặt để lộ vẻ đau khổ.
“Ai… rốt cuộc là ai…?”
Cả hai phẫn nộ rít gào.
Chương 653 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]