Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 655: CHƯƠNG 655: KHÔNG BIẾT TỰ LƯỢNG SỨC MÌNH

Tiếu Chấn đưa cho Lâm Phàm chìa khóa đang giữ.

“Sư đệ, đây là chìa khóa mở ra cánh cửa đá ở nơi này. Bọn họ hẳn là đến vì nó, ngươi giữ đi phòng ngừa ta không trông được.”

Gặp phải đám thiên kiêu Yêu tộc của phía Bắc này, nếu một đối một thật ra hắn ta cũng không hoảng như vậy.

Nhưng nhân số của đối phương quá đông đảo, hắn ta thật sự có chút kinh hãi, vì ít khi gặp phải tình huống như thế này. Ai cũng nhúng vào một tay, không dễ đối phó như hắn ta nghĩ.

“Được.”

Lâm Phàm cất kỹ chìa khóa, xem ra đồ vật mà tấm bia đá cảm ứng được hẳn là nằm ở sau cánh cửa đá này. Không biết tấm bia đá ghi lại chính thức của Phạt Thiên thuật cuối cùng được làm bằng gì mà lại có lực cảm ứng đáng sợ.

Dù sao chắc chắn cũng không phải làm bằng chất liệu thông thường.

Giọng điệu của Bái Cửu rất kiêu ngạo, giống như Lâm Phàm lúc này đã là cá nằm trên thớt của gã. Vì sao gã lại tự tin như vậy? Là vì người gã dẫn theo nhiều hơn nên mới tự tin như vậy sao?

“Ha ha.” Lâm Phàm cười.

Bái Cửu biết chuyện của Lâm Phàm, gã nghe nhiều đến mức lỗ tai mọc kén. Hơn nữa bộ dáng suy sút của Khuê Dương khi quay về Thiên Yêu tộc khiến gã mới nhìn đã thấy phiền muộn.

Thân là thiên kiêu của Thiên Yêu tộc, vậy mà lại bại thê thảm như vậy dưới tay Nhân tộc.

Thật sự là mất mặt!

“Nhân tộc đúng là thú vị mà. Thân đang ở cảnh nguy khốn vậy mà lại còn cười ra tiếng, thật sự không biết đến khi cái chết gõ cửa, ngươi sẽ để lộ ra biểu cảm gì đây?” Bái Cửu rất là tự tin với thực lực của bản thân, gã cho rằng bản thân đã nắm Lâm Phàm gắt gao.

Cho dù đối phương có nhiều chiến tích ghê người thế nào, gã vẫn không để trong lòng.

Đối với gã mà nói, với tự tin của bản thân, gã cũng có thể làm được như thế.

Lâm Phàm mất kiên nhẫn: “Được rồi, rác rưởi nói vài câu là được, không cần nói lắm lời mãi như thế. Các ngươi muốn giết ta, ta cho các ngươi cơ hội. Nếu như đơn đả độc đấu chỉ là các ngươi đang tự tìm đường chết mà thôi, cùng nhau lên có lẽ sẽ tốt hơn chút.”

Lời này vừa nói ra, mấy người đi theo Bái Cửu nghe mà ngây ngẩn cả người.

“Ha ha ha… Bái Cửu huynh, tên này thật sự rất càn rỡ, chọc ta buồn cười chết mất. Khuê Dương bại dưới tay hắn thật sự không oan mà, trình độ khoe khoang này thật sự có thể thắng tất cả mọi người đấy.” Chước Mục của Hoang Lang sơn cười to.

Ánh mắt gã ta nhìn Lâm Phàm giống như đang nhìn một tên ngốc vậy.

Uyên Giác của Hoàng Tuyền tộc cảm thán: “Ngươi nếu như tham gia cuộc thi cuồng vọng của Hoàng Tuyền tộc bọn ta, hẳn có thể giành tất cả sự nổi bật.”

Mọi người đều cười to.

Lâm Phàm lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Sư huynh, súc sinh chính là súc sinh, chỉ số thông minh không đủ cao, rất khó trao đổi với bọn chúng. Ta kêu bọn chúng cùng nhau lên là không muốn để bọn chúng đơn độc bị ta từ từ hành hạ từ từ tới chết, muốn cho bọn chúng chết thống khoái, miễn cho bọn chúng gặp phải tra tấn thống khổ. Sao bọn chúng không thể hiểu ra chứ?”

Lâm Phàm nhún vai.

Hắn bất đắc dĩ. Rõ ràng hắn muốn tốt cho bọn chúng, nhưng vì một đám đều tỏ ra không trân trọng, thật sự khiến người khác rất khó xử, cảm thấy tiếc hận cho bọn chúng.

“Ngươi nói cái gì?”

Trong cơn giận dữ, Chước Mục giận tím mặt. Nghe thấy Nhân tộc nói Yêu tộc bọn chúng là súc sinh, gã ta không thể chịu đựng. Gã nhảy dựng lên, mười ngón thành trảo, đột nhiên vồ tới. Trảo sắc bén lóe sáng, để lại vệt dài trong không gian, đủ để chứng tỏ chiêu này rất hung tàn.

“Giao hắn cho ta là được.”

Gã vừa ra chiêu vừa nói.

“Chước Mục huynh không thể chịu đựng việc người khác nói hắn Yêu tộc là súc sinh. Một tên Nhân tộc lúc trước nói vậy đã bị hắn xé thành mảnh nhỏ.” Uyên Giác của Hoàng Tuyền tộc biết thủ đoạn của Chước Mục, rất tàn nhẫn. Theo gã ta thấy, tên thiên kiêu của Thiên Hoang thánh địa này lát nữa cũng sẽ có kết cục thê thảm đến vô cùng.

Bái Cửu không động thủ, gã ung dung tự tại nhìn tình huống trước mặt, vừa vặn có cơ hội để Chước Mục thử thủ đoạn của đối phương một lần. Tu vi của Chước Mục lợi hại hơn Khuê Dương một ít, thủ đoạn gã ta rất bá đạo. Kể cả không thể nhẹ nhàng trấn áp cũng chắc chắn có thể mang tới áp lực cực lớn cho đối phương.

“Sao ngươi lại dám làm vậy chứ?”

Ánh mắt của Lâm Phàm sắc bén, nhìn thẳng vào Chước Mục. Thân thể hắn to lên, Lục Tí Lôi Phật thân xuất hiện. Một khí thế mạnh mẽ, khủng bố bùng phát ra, hắn biến thân chỉ trong thời gian ngắn, trấn áp được Chước Mục.

Sức mạnh mạnh mẽ, dồi dào kia không ngừng đánh mạnh vào thân thể của Chước Mục, mang đến cảm giác áp bách cho gã ta.

“Ông đây có gì mà không dám?”

Chước Mục rất bá đạo, kể cả gã có đối mặt với uy thế mạnh mẽ vẫn không nao núng như trước, hai móng hắn hung hăng chộp tới, mũi nhọn sắc bén đủ để cào nát tất cả mọi thứ.

Chát!

Chỉ trong chớp mắt, Lâm Phàm đã bắt được hai tay của Chước Mục, sức lực của hắn rất mạnh, tốc độ cũng rất nhanh khiến gã không có cơ hội phản ứng gì: “Chỉ một tên Quy Nguyên cảnh thấp bé cũng dám can đảm làm càn với ta, quả thực là tìm chết.”

Đột nhiên, hắn dùng sức, xé rách hai tay của Chước Mục.

“A!”

Chước Mục kêu thảm, hai tay bị xé rách, máu tươi văng tung tóe. Khuôn mặt gã vốn hồng hào trong nháy mắt trở nên trắng bệch, trong đôi mắt gã tràn ngập sự kinh hãi, không dám tin.

“Tự tìm đường chết!”

Lâm Phàm tụ sáu tay lại, hình thành Hổ chưởng, ngang nhiên đánh ra một kích đánh về phía bụng của Chước Mục. Một tiếng gầm hồn hậu vang vọng khắp đất trời, một dòng khí đâm xuyên qua bụng của Chước Mục, sau đó, nó hóa thành chùm sáng xuyên thấu qua không trung, tiêu tán ở phương xa.

Sức mạnh quá khủng bố, cảm giác bị đả kích mười phần. Khi Lục Chưởng đánh ra, sức mạnh hình thành làm dao động, chấn động cả không gian. Chước Mục vặn vẹo dữ tợn, gã đã đau khổ đến mức không thể kêu to ra được.

Rầm!

Chước Mục té ngã xuông mặt đất, phụt một tiếng, miệng phun ra máu tươi, bụng hắn đã bị đánh xuyên tạo nên một cái lỗ máu. Một chiêu kia suýt nữa đã lấy mạng gã, nhưng kể cả như thế, gã củng chỉ còn lại một hơi tàn mà thôi.

“Không biết tự lượng sức mình.”

Chương 655 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!