Lâm Phàm ngạo nghễ, hắn nhìn thoáng qua Chước Mục, không để đối phương vào mắt. Tuy rằng đối phương còn chưa thi triển chân thân, Yêu tộc đều có bản thể, lúc thi triển thì thực lực sẽ tăng mạnh, nhưng chỉ một tên Quy Nguyên nhỏ nhoi lại muốn chống lại Âm Dương cảnh, thực lực giữa hai bên có thể nói là chênh lệch một trời một vực.
Không hề đơn giản như trong tưởng tượng.
Mấy tên Bái Cửu khiếp sợ, hoàn toàn không thể tin một màn trước mặt. Chước Mục vậy mà lại bị trấn áp chỉ trong một chiêu, hoàn toàn đã khiến bọn họ há hốc mồm.
Chuyện này nếu không tận mắt nhìn thấy sẽ không thể tin nổi.
Tiếu Chấn phát hiện thực lực của Lâm sư đệ càng lúc càng mạnh, còn lợi hại hơn cả lúc trước. Tốc độ tu luyện của hắn cũng không khỏi quá nhanh rồi đấy. Nội bộ thánh tử bọn họ thường hay đồn đại không biết Lâm sư đệ rốt cuộc đã tu luyện như thế nào, thông thường, chỉ chưa tới mấy tháng đã có thay đổi đến mức long trời lở đất.
Tiến triển quá nhanh!
Cảnh tượng trước mắt dọa cho mọi người nghệt ra.
“Ta đã nói là cho các ngươi cơ hội, nhưng các ngươi lại không biết nắm bắt nó. Cùng nhau lên còn có thể bớt chịu khổ một chút. Được ta chuyên môn chiếu cố rất đau khổ.”
“Những kẻ tự tin mù quáng như gã ta, kết cục cuối cùng sẽ nói cho gã ta biết về cái giá phải trả."
Lâm Phàm chỉ vào Chước Mục nằm trong vũng máu, ngã xuống không dậy nổi.
Chước Mục lúc này vẫn còn ý thức. Lời của Lâm Phàm đối với gã chính là một loại nhục nhã, gã muốn giãy giụa đứng lên bảo vệ tôn nghiêm, nhưng mà thương thế rất nặng, không thể nhúc nhích.
Đám Bái Cửu trầm mặc, không có bất kỳ hành động gì.
Uyên Giác toát mồ hôi trán, chân của gã hơi chút lui về sau một bước. Không ai nhìn ra gã lúc này đang thấp thỏm lo âu. Tên trước mắt rất tà ma quái lạ, có cảm giác nói khó diễn tả thành lời.
“Bái Cửu huynh, làm sao bây giờ?” Uyên Giác hỏi dò.
Gã chỉ đi cùng với Bái Cửu tới đây, những người khác cũng như vậy.
Vù!
Bái Cửu còn chưa trả lời, chỉ kịp thấy gã ta đã bay lên trời, nhanh chóng bỏ chạy về nơi xa. Tuy rằng chưa nói một câu, nhưng mà trong lòng gã đã sụp đổ rồi. Đối phương chỉ dùng một chiêu đã trấn áp được Chước Mục, ngay cả gã cũng không thể làm được điều này.
“Chạy thôi…”
Uyên Giác hét lớn một tiếng, trong lòng gã chửi rủa mười tám đời tổ tông của Bái Cửu. Mẹ nó, ngươi muốn chạy thì chạy đi, nói một tiếng thì chết à? Gã ta nhảy dựng lên làm mọi người tưởng gã ta muốn liều mạng với Lâm Phàm, rõ ràng là gã ta cố ý.
Muốn dương đông kích tây, ai mà mắc mưu thì đúng là ngu xuẩn vô cùng.
“Muốn chạy, chạy được à?” Ánh mắt của Lâm Phàm chợt sắc bén, sao hắn có thể để cho bọn họ thoát được chứ?
Bên ngoài, một đống lão già cường giả vây quanh Ký Lục thạch.
Mỗi khi có một cái tên trở nên ảm đạm cũng sẽ có người sầm mặt xuống. Dù sao cũng là thiên kiêu nhà mình chết thảm trong Thiên Kiêu vực, ai có thể chấp nhận được chứ? Bồi dưỡng một thiên kiêu rất khó, cần phải có đủ loại tài nguyên, còn phải có tỷ lệ may mắn nhất định nữa. Bây giờ thiên kiêu ngã xuống, sao có thể nói chấp nhận là chấp nhận được.
Nhưng mà vào lúc này, có người kinh hô:
“Mọi người xem kìa, lại có cái tên bị tối đi.”
“Là ai? Là tên ai?”
“Chước Mục của Hoang Lang sơn đã chết.”
Mọi người nghe thấy là thiên kiêu của Yêu tộc ở phía Bắc ngã xuống, tâm trạng ai cũng rất bình tĩnh, thậm chí còn có chút mừng thầm. Hiển nhiên là ấn tượng của mọi người với Yêu tộc không tính là quá tốt.
Nhìn thấy thiên kiêu của bọn họ chết thảm, chung quy cũng có chút cảm giác sung sướng.
“Tránh ra!”
Một tiếng hét phẫn nộ phát ra, một ông lão đẩy đám người ra, lão ta nhìn tấm bia đá với nét mặt đầy âm trầm.
“Ai? Rốt cuộc là ai làm?”
Lại là cùng một câu hỏi.
Lúc trước cường giả của Thiên Yêu tộc cũng từng hỏi, nhưng mà rất đáng tiếc, ai cũng không để ý tới lão ta. Đối với cường giả Nhân tộc mà nói, bọn họ cứ cảm giác người của Yêu tộc có chút vấn đề trong đầu, giống như chuyện gì cũng không nghĩ thông vậy.
Mọi người đều dùng ánh mắt nhìn tên ngốc để nhìn lão ta.
Ai cũng chờ ở bên ngoài, ai mà biết là ai làm? Kể cả biết cũng không có khả năng nói cho lão đâu.
“Nguyên huynh, không cần như vậy.” Cường giả của Hoàng Tuyền tộc trấn an nội tâm kích động của đối phương, hy vọng lão ta có thể biết rằng có những chuyện nếu đã xảy ra thì chỉ có thể thản nhiên tiếp nhận, ngàn vạn lần đừng kích động.
Khuôn mặt của cường giả Hoang Lan sơn rất âm trầm.
Lão biết ý của đối phương, nhưng mà tận mắt nhìn thấy cái tên trên Ký Lục thạch ảm đạm, sao lão có thể áp chế được tâm trạng? Phát tiết, rống giận cũng là chuyện bình thường mà thôi.
Cường giả của Hoàng Tuyền tộc rất vừa lòng.
Nhìn thấy đối phương ổn định, rõ ràng là đã nghe lọt được lời của lão.
“Các ngươi nhìn xem, lại có thêm một cái tên ảm đạm nữa.”
“Uyên Giác của Hoàng Tuyền tộc.”
“Rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra vậy? Vì sao Yêu tộc liên tiếp tử vong? Cuối cùng là bọn họ gặp phải nguy hiểm gì ở bên trong?”
Cường giả của Hoàng Tuyền tộc vừa mới an ủi người khác giờ đã ngây người.
Một khí thế phẫn nộ bùng nổ.
“Ai? Rốt cuộc là ai làm?”
Lão nổi trận lôi đình, ánh mắt hung ác nhìn mọi người. Lão chỉ muốn biết cuối cùng là ai làm, dám tàn hại thiên kiêu của Hoàng Tuyền tộc trong Thiên Kiêu vực.
Mọi người đều dùng ánh mắt như lúc trước nhìn lão, chẳng ai thèm quan tâm.
Mẹ nó, đều là một dạng cả. Mới nãy còn khuyên người khác, đến lượt bản thân lại hoàn toàn thay đổi.
Dần dần, lại có thêm một cái tên nhanh chóng tối đi khiến cho tất cả mọi người đều hoảng hốt, hơn nữa vẫn là thiên kiêu của Yêu tộc ngã xuống. Điều này khiến cho trong lòng đám cường giả đang vây quanh bia đá cảm thấy kinh hãi.
“Có người đang đại khai sát giới với thiên kiêu của Yêu tộc. Dựa theo tốc độ ngã xuống, bọn họ chắc chắn đang tụ tập với nhau. Rốt cuộc là ai có bản lĩnh lớn đến như vậy?”
“Trời ạ. Những thiên kiêu của Yêu tộc này cuối cùng đã đắc tội với ai vậy? Có chút thảm. Đã có năm người chết rồi, xem tình huống này có vẻ còn đang gia tăng nữa.”
“Không có khả năng là thiên kiêu của thế lực khác làm, không ai có bản lĩnh như vậy. Chắc chắn là bọn họ đi sâu vào nơi nguy hiểm nào đó của Thiên Kiêu vực rồi gặp phải kẻ địch mạnh.”
“Thật là xui xẻo.”
Chương 656 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]