Nhóm cường giả Nhân tộc bàn luận với nhau như đang nói một chuyện bình thường vậy, tùy ý nói chuyện phiếm, không hề hoảng hốt chút nào. Dù sao cũng không phải thiên kiêu nhà bọn họ chết, không có chút liên quan nào tới bọn họ cả.
Trái lại, một đám người của Yêu tộc đều không đứng yên được.
Bọn họ hận không thể vọt vào trong Thiên Kiêu vực, cướp những thiên kiêu đó ra ngoài.
Lần này những thiên kiêu được bọn họ đưa vào đều là những đệ tử thiên kiêu cực mạnh ở Yêu tộc, thành tựu trong tương lai là không thể hạn lượng. Nhưng bây giờ bọn họ lại chết như vậy, sao có thể chịu được?
Trong lòng ai cũng đang rỉ máu.
“Không phải là hắn làm chứ?”
Tiểu lão đầu nghi ngờ là Lâm Phàm làm.
Theo hiểu biết của lão về Lâm Phàm, hắn có năng lực như vậy. Đám thiên kiêu đi vào không ai có thể là đối thủ của hắn. Đừng nhìn tu vi của Lâm Phàm mới chỉ là Âm Dương cảnh, nhưng ngay cả Thiên Nhân cảnh hắn cũng có thể đánh cho tơi bời.
Không được biểu hiện ra ngoài, phải khiêm tốn!
Không một ai được biết, nếu không, không quan tâm có thật sự là Lâm Phàm hay không, đám cường giả Yêu tộc này cũng sẽ đẩy hết trách nhiệm lên đầu Lâm Phàm. Hy vọng Lâm Phàm có thể giết sạch sẽ một chút, tuyệt đối đừng để cá lọt lưới.
Chỉ cần có một tên chạy ra, Lâm Phàm sẽ thật sự đắc tội toàn bộ quần thể Yêu tộc.
Kết quả đó…
Nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ rồi.
Có lẽ sẽ được bầu thành Nhân tộc bị Yêu tộc thù hận nhất.
Thiên Kiêu vực.
“Ta đã xem thường ngươi, không ngờ thực lực của ngươi đáng sợ như thế.”
Bái Cửu rất chật vật. Gã ta thật sự không ngờ mọi chuyện sẽ biến thành như vậy. Đối phương thi triển một loại tuyệt học rất đáng sợ, hoàn toàn phong tỏa toàn bộ đường chạy của bọn họ, không ai có thể rời đi.
Khốn Long văn?
Là dạng tuyệt học gì vậy?
“Lúc trước ta đã nói với ngươi, hà tất không tin? Bây giờ có thể trách ai bây giờ? Chỉ có thể nói do ngươi ngu ngốc mà thôi.”
Thủ đoạn chém giết mấy tên thiên kiêu Yêu tộc của Lâm Phàm để lại ấn tượng rất sâu trong lòng Bái Cửu. Quá đáng sợ. Thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn. Hắn cư xử như thể hoàn toàn không xem đối phương như là người, giống như là đang chém giết súc sinh vậy.
Ngoại trừ không có việc vặt lông trong quá trình, còn lại những bước khác cũng không khác biệt mấy.
“Bái Cửu ta cũng không để vào mắt bất kỳ thiên kiêu nào của Nhân tộc nào, chỉ có một mình sự xuất hiện của ngươi khiến ta thừa nhận ta không bằng ngươi. Ngươi có dám cho ta thêm thời gian mấy năm, đến lúc đó chúng ta sẽ có một trận tử chiến trước sự chứng kiến của mọi người không?”
Bái Cửu không phục, gã ta không cam lòng, gã ta không nghĩ bản thân sẽ gặp phải tình huống này.
“Là ngươi ngu ngốc hay ta khờ? Sao cứ có cảm giác đầu của Yêu tộc các ngươi hình như không tốt cho lắm. Khuê Dương và ngươi cũng không khác nhau mấy. Ngươi nói hắn ta ăn nhiều não người như vậy, sao đầu óc lại không có thểm nhiều nếp nhăn chút nhỉ?”
Lâm Phàm bị lời này của Bái Cửu chọc đến tức cười.
Có lẽ chỉ có người của Yêu tộc mới có thể nói ra được yêu cầu khôi hài như thế.
Cho thêm thời gian mấy năm?
Một trận tử chiến?
Nếu có thật sự cho gã ta thì cũng là lãng phí thời gian, đến lúc đó, thứ chỉ cần dùng một đầu ngón tay là có thể đánh chết có gì đáng nói chứ?
“Khốn kiếp, ngươi đừng sỉ nhục ta. Bái Cửu ta cũng có tôn nghiêm.”
Bái Cửu tức giận quát lớn, gã ta chưa khi nào có cảm giác nhục nhã như thế này, thật sự rất nghẹn khuất, có loại phẫn nộ không nói nên lời.
“Ta cứ sỉ nhục ngươi đấy. Nếu không muốn bị nhục nhã thì ngươi ra tay với ta đi. Ta cho ngươi cơ hội, đừng có bỏ lỡ nữa đấy.” Lâm Phàm vẫy tay. Hắn đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, khi nào cũng có thể đại chiến một trận với gã ta.
“Ngươi…”
Bái Cửu nghiến răng nghiến lợi, hận ý ngút trời. Tất nhiên là gã ta muốn ra tay, nhưng mà gã ta biết rõ rằng thực lực của bản thân không phải là đối thủ của hắn, chỉ cần tung chiêu thì chính là chết.
Dưới sự chèn ép của Lâm Phàm, khí thế của gã ta yếu hơn rất nhiều, giống như một quả bóng bị xì hơi vậy.
“Cuối cùng là ngươi muốn thế nào…”
Gã ta từ bỏ, ít nhất là theo cái nhìn của Lâm Phàm, gã ta thật sự từ bỏ. Chỉ cần có chút nắm chắc, gã cũng không có khả năng nói vớ vẩn với Lâm Phàm tới tận bây giờ.
Chính là bởi vì không nắm chắc, nên mới hoàn toàn từ bỏ như vậy.
“Muốn thế nào ngươi nên tự biết, vậy đi tìm chết đi.”
Lâm Phàm tất nhiên không có khả năng sẽ để lại người sống.
Trừ phi đầu hắn toàn bã đậu, nếu không là hắn tự tìm phiền toái cho bản thân. Các thiên kiêu kia có thể tùy tiện đánh, nhưng mà sau lưng người ta có người, có thể tránh được thì vẫn nên tránh.
Không cần phải dây vào mấy chuyện không cần thiết.
Bái Cửu hoảng sợ, sức mạnh trong cơ thể sôi trào, gã ta hiển lộ chân thân Yêu tộc, hét lên đầy tức giận, điên cuồng. Trong lúc rơi vào cảnh khốn cùng, gã ta bộc phát ra sức mạnh chưa từng có.
Không phải là gã không nghĩ tới việc trốn mà là mọi người đều không thoát được.
Khốn Long văn đối phương thi triển thực sự rất đáng sợ, không thể phá vỡ, đồng thời nó còn ẩn chứa một uy thế đáng sợ, có áp chế rất lớn với gã ta.
Giống như là gặp được tổ tiên vậy.
Đó chính là áp chế tới từ huyết mạch.
Nếu Lâm Phàm biết được suy nghĩ của gã chắc chắn sẽ cười phá lên.
Khốn Long văn chính là thứ dùng để trấn áp Thiên Long. Trấn áp các ngươi mà dùng nó thì không khác nào giết gà dùng dao mổ trâu.
Ngay lập tức, Lâm Phàm xuất hiện ngay trước mặt Bái Cửu, mạnh mẽ ra tay. Một quyền chém ra ẩn chứa đầy sức mạnh. Bái Cửu giơ tay ngăn cản nhưng mà sức mạnh trong quyền đó thật sự quá mạnh.
Bái Cửu ngay lập tức cảm nhận được một sức mạnh không thể chống lại đang nghiền nát hắn.
Sức mạnh kia thật sự là quá mạnh. Mạnh mẽ tới mức gã ta không thể ngăn cản.
Gã ta đã từng có cảm giác như vậy nhưng cũng chỉ là khi đối mặt với những lão nhân cường giả, gã ta chưa bao giờ cảm thụ cảm giác này trên người cùng thế hệ cả.
Phụt!
Chương 657 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]