Bái Cửu quỳ mạnh gối xuống đất, gã ta gian nan đứng dậy, phun ra một ngụm máu tươi, trước ngực gã đau đớn kịch liệt, tựa như xương cốt đã bị đứt gãy. Gã ta đã dùng bản thể, thực lực tăng mạnh, ngay cả thân thể của gã ta cũng đạt tới trình độ mà Nhân tộc phải hâm mộ.
“Tên khốn nhát như chuột. Cho ta thời gian ngươi cũng không dám sao? Ngươi đang sợ ta sẽ mạnh hơn ngươi, hoàn toàn nghiền nát ngươi dưới chân sao?”
Gã ta hung dữ rống lên, muốn dùng lời lẽ chọc giận Lâm Phàm. Phép khích tướng này đối với cường giả cao ngạo rất có hiệu quả. Có một vài cường giả có tính tình quái dị khó chịu nhất là những lời như vậy.
Nhưng thật đáng tiếc!
Lâm Phàm càng cảm giác Bái Cửu có bệnh, đầu óc gã ta chắc chắn có vấn đề. Người có đầu óc bình thường có thể nói ra vậy sao?
Rõ ràng đây là chuyện không thể nào.
“Đừng nghĩ nhiều. Không phải là ta không muốn cho ngươi thời gian mà ta không thích luôn có ruồi bọ vo ve bên tai.” Lâm Phàm nói với gã ta.
Bái Cửu không còn cách nào. Trong mắt gã ta, Lâm Phàm giống như một ngọn núi lớn vậy. Ngọn núi đó che trước mặt gã ta, ngăn cản tất cả mọi lối đi của gã. Vượt qua ngọn núi này là chuyện không có khả năng.
Tuyệt vọng, thật sự rất tuyệt vọng.
Gã ta không biết nên như thế nào cho phải.
Gã ta đã dùng hết đủ loại thủ đoạn vẫn không phải là đối thủ của đối phương. Cho dù có thể dây dưa một khoảng thời gian cũng được, ít nhất có thể khiến gã ta nhìn thấy hy vọng sống.
“Thiên Yêu tộc sẽ không bỏ qua ngươi.” Bái Cửu rống giận.
Lâm Phàm nói: “Không có người nào biết các ngươi bị ai giết chết cả. Yên tâm đi, ta sẽ tiêu diệt Thiên Yêu tộc các ngươi. Ngươi cứ ở dưới mà chờ đợi, chung quy sẽ có một ngày các ngươi được gặp nhau.”
Vừa dứt lời, Lâm Phàm tung ra một quyền.
Ảo ảnh của mấy con Thiên Long rít gào phóng ra, chúng quấn bện lấy nhau.
Đối mặt với một quyền mang theo sức mạnh khủng khiếp như thế, Bái Cửu chỉ có thể dùng toàn lực để phản kháng.
Gã ta không cam lòng, cũng không muốn cứ như vậy mà chết,
Liều mạng!
Gã phải liều mạng, chỉ có như vậy mới có thể có được một đường sống.
“A…”
Bái Cửu điên cuồng hét lên, tóc dài bay phấp phới. Sức mạnh từ trong cơ thể gã ta bùng nổ, hình thành dao động kinh thiên động địa. Gã ta đối diện với mấy con Thiên Long quấn quanh, phát ra một chiêu cuối cùng của bản thân.
Ầm!
Rầm!
Bái Cửu tuyệt vọng, cúi đầu nhìn xuống lỗ máu trên ngực. Ảo ảnh Thiên Long quá mạnh, ngay lập tức xuyên qua thân thể gã ta. Bái Cửu nhìn lên không trung, ý thức càng thêm suy yếu, có thể tiêu tán bất cứ lúc nào.
“Bái Cửu ta muốn trở thành thiên kiêu Thiên Tôn, ta không cam lòng…”
Cộp cộp!
Tiếng bước chân truyền tới.
Một bóng người xuất hiện trước mặt gã ta, chặn tầm mắt của gã ta.
“Tuyệt vọng sao?”
Bái Cửu gian nan nói: “Có thể tha cho ta được không?”
“Được.”
Lâm Phàm nhấc chân, từ từ hạ xuống. Trong mắt Bái Cửu, bầu trời phía trước dần trở nên ảm đạm, đã không còn sắc màu như lúc trước. Rất nhanh, mắt hắn đã hoàn toàn bị phủ kín.
Phụt!
Dưa hấu khổng lồ vỡ ra, để lộ ruột quả màu đỏ.
“Sư đệ, ngươi… Cái này…”
Tiếu Chấn khiếp sợ, hắn ta á khẩu không nói được gì, cả người rùng mình, có cảm giác sợ hãi không nói nên lời cùng với hưng phấn. Hắn ta chưa bao giờ nghĩ rằng Lâm sư đệ đã mạnh mẽ đến trình độ này.
Khi những thiên kiêu của Yêu tộc vây quanh Lâm sư đệ… Không, là khi Lâm sư đệ vây bọn chúng lại, cảnh tượng trấn áp mạnh mẽ đó vẫn luôn để lại ấn tượng trong đầu hắn ta, không xua đi được, khó có thể quên. Hắn ta thật sự chưa bao giờ gặp qua trường hợp như thế này.
Dường như quá bá đạo!
Nếu để hắn ta đối diện với đối thủ như thế, sợ là ngay cả chết hắn ta cũng không biết bản thân chết như thế nào.
“Sư huynh, giải quyết xong rồi, chờ một lát.”
Hắn quyết đoán trấn lột thi thể.
Đám này chắc hẳn có thứ tốt.
Rất không tệ!
Điều duy nhất khiến hắn tiếc nuối đó là khi lóc long cốt của Bái Cửu lại không có hoa văn do tu luyện tuyệt học để lại. Xem như là một loại tiếc nuối, gã ta còn không bằng Khuê Dương.
Lâm Phàm vốn cho rằng gã ta lợi hại hơn Khuê Dương, long cốt chắc chắn không tệ, bây giờ mới thấy, thật sự là khiến người cảm thấy tiếc hận mà.
“Mấy tên kia đều đã chết rồi?” Tiếu Chấn đến bây giờ còn có chút không dám tin.
Hắn ta cứ cảm giác như đang nằm mơ.
“Đã chết rồi.”
Lâm Phàm nhìn Thôn Linh hổ đang chạy tới: “Có hứng thú với linh hồn của những tên này không? Ngươi có thể nuốt chúng.”
Thôn Linh hổ nhìn đồ ăn ngon miệng trước mắt, nói thật, nó thật sự động lòng, nhưng mà…
“Lúc trước ta cũng không ăn mấy thứ này, nhưng lời đại ca nói ta không thể không nghe. Hy vọng đại ca có thể hiểu cho ta.”
Thôn Linh hổ rất thích những linh hồn này, đều là vật đại bổ cả.
Đặc tính của nó chính là cắn nuốt những linh hồn này, có thể bồi dưỡng bản thân, tăng tu vi. Lúc trước nó chưa bao giờ có lúc ăn sung sướng như thế này, xem ra là nó đúng rồi, đi theo đại ca là một việc rất sáng suốt.
“Sư đệ, đây là?”
Tiếu Chấn rất kinh ngạc, không ngờ sư đệ lại đi cùng với Man thú, thoạt nhìn có vẻ quan hệ giữa cả hai không tệ.
“Man thú quen biết lúc trước, rất không tệ. Đối phương rất quen thuộc với mọi nơi trong bán kính ngàn dặm. Có nó dẫn đường, đỡ phải đi nhiều đường vòng.” Lâm Phàm nói.
“À…”
Tiếu Chấn nhìn chằm chằm Thôn Linh hổ.
Có thể cắn nuốt linh hồn, kỹ năng hay đấy, man thú như vậy đúng là hiếm thấy.
Xem ra đây mới là chỗ mới lạ ở Thiên Kiêu vực.
“Sư huynh, chìa khóa huynh cho ta là để mở cánh cửa đá kia ra sao?” Lâm Phàm hỏi lại.
Tiếu Chấn nói: “Không sai, chính là chìa khóa để mở cánh cửa đó ra, đây cũng là nguyên nhân ta bị bọn họ theo dõi. Hai tên của Hồ Tiên đảo đến bây giờ cũng không biết bọn họ gặp phải cái gì. Kể cả bọn họ có trấn áp được ta cũng khó thoát khỏi Yêu tộc vây giết.”
Lâm Phàm cảm thấy rất hứng thú với đồ vật ở phía sau cánh cửa đá.
Hắn rất chờ mong có thể có được thứ tốt.
Bọn họ đi tới trước cửa đá, để Lâm Phàm mở cửa ra. Đôi tay của Tiếu Chấn siết chặt, trái tim nhảy lên thình thịch. Hắn ta rất căng thẳng, giống như mở được cánh cửa lớn của bảo tàng vậy. Cái cảm giác này có ai trải nghiệm mà không thấy sung sướng.
Chương 658 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]