Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 660: CHƯƠNG 660: ĐÂY THẬT SỰ LÀ CHUYỆN MÀ THIÊN TÔN CÓ THỂ LÀM RA SAO?

Tuy rằng đối phương là tiền bối, nhưng cần cảnh giác vẫn phải cảnh giác.

Ai mà biết mấy cường giả cổ xưa này sẽ có thủ đoạn gì chứ.

“Hầy…”

Một tiếng thở dài đã nói hết vô số thê lương.

“Bản tọa đã chết, chỉ còn một tia ý chí bất diệt còn tồn tại, chờ đợi người có duyên.”

Lâm Phàm nịnh nọt: “Một tia ý chí bất diệt của tiền bối còn ở trên tấm bia đá mà có thể kéo dài tới tận bây giờ, cũng không biết lúc sinh thời tu vi của tiền bối mạnh cỡ nào.”

“Ha ha, hậu bối này thật sự biết nói chuyện đấy. Ngươi có thể có được chỉ dẫn của ta chứng tỏ ngươi chính là người bản tọa lựa chọn. Những lời tiếp theo chính là tuyệt mật, nhớ kỹ trong lòng, không thể truyền ra bên ngoài, bằng không nó sẽ đem đến nguy hiểm vô tận cho ngươi.”

Lời này của Phạt Thiên Thiên Tôn thật ra lại khiến Lâm Phàm nghi hoặc.

Sư huynh của ta và Thôn Linh hổ đều ở đây.

Ngươi thật ra là muốn nói thế nào?

Bọn họ chắc chắn có thể nghe được.

Nhưng rất nhanh, hắn phát hiện tình trạng của sư huynh và Thôn Linh hổ có chút quái dị.

Bọn họ thỉnh thoảng lại day lỗ tai, giống như là bị sức mạnh nào đó đóng kín tai vậy. Hơn nữa sư huynh còn mở miệng ra nhưng không thể thốt lên được một câu nào.

Thật là lợi hại.

Đã chết đi rồi, vậy mà chỉ bằng vào một tia ý chí bất diệt cũng có thể phong tỏa thần thức của người khác.

Quả thật thủ đoạn của cường giả khó có thể tưởng tượng.

“Vãn bối ghi nhớ trong lòng, nhớ kỹ lời dạy bảo của tiền bối.” Lâm Phàm cung kính.

Nhưng vào lúc này, tình huống kinh người xảy ra.

Trong đầu Lâm Phàm xuất hiện rất nhiều giọng nói, như đang kể ra cái gì, càng khiến Lâm Phàm cảm nhận được một cảm giác thê lương, giống như đã có một trận chiến lớn cực kỳ khủng bố xảy ra.

Vô số thương vong.

Dần dần, hắn nghe thấy những gì mà Phạt Thiên Thiên Tôn nói với hắn, phạt thiên mà đi, nghịch thiên sửa mệnh, tạo nên Thần Võ, sáng lập con đường thông thiên.

Đây là đội ngũ phá trời?

Trong lòng Lâm Phàm khiếp sợ vạn phần, có chút không thể tin được. Hắn không ngờ rằng Phạt Thiên Thiên Tôn thật sự thảo phạt ông trời, phá vỡ cấm chế của trời, đột phá Thiên Tôn, đạt tới cảnh giới còn cao hơn nhưng lại bị trời ngăn trở.

Chặn lại con đường vô số người hướng tới.

Mà Phạt Thiên thuật này chính là tuyệt học nhằm vào trời, địa vị rất lớn, tuyệt thế vô song.

“Nhớ kỹ, nhớ cho kỹ!!!”

“Phạt thiên mà đi, sáng lập con đường thông trời đất…”

Giọng nói dần dần tiêu tán, tựa hồ đã hao hết sức mạnh cuối cùng, mà trong đầu Lâm Phàm lại xuất hiện hoàn chỉnh Phạt Thiên Cửu Thức.

“Như vậy là xong rồi?”

Lâm Phàm ngây người đứng tại chỗ, có cảm giác nói không nên lời. Giống như đã làm tốt khúc nhạc dạo rồi, chỉ chờ chân chính tấn công, nhưng ai có thể ngờ rằng còn chưa tiến công đã ngay lập tức kết thúc.

Cảm giác này chắc hẳn mọi người đều có thể cảm nhận được.

Ngay vào lúc Lâm Phàm chuẩn bị khinh bỉ vài câu, lại có giọng nói truyền ra từ tấm bia đá.

“Nhớ kỹ, sau này ngươi có thể tiến vào Thiên Kiêu vực bất kỳ khi nào. Nơi đây chính là chỗ để ngươi có thể tránh né, nhưng…”

“???”

Lâm Phàm tiếp tục chờ đối phương nói tiếp nhưng hắn phát hiện đối phương đột nhiên dừng lại, điều này khiến cho trong đầu hắn toàn là dấu hỏi.

Đây thật sự là chuyện mà Thiên Tôn có thể làm sao?

Nói chuyện chỉ nói một nửa.

Cứ như vậy là hết rồi?

“Thiên Tôn à…”

Lâm Phàm bất đắc dĩ thở dài, lần đầu gặp được Thiên Tôn hắn rất kích động, nhận được truyền thừa của đối phương, tâm trạng của hắn càng phấn khởi hơn. Nhưng mà… lần đầu gặp phải tình huống như thế này, mới nói một nửa là không còn tiếng động nào nữa, khiến cho hắn rất khó chịu.

Vừa nãy còn nói là một tia ý chí bất diệt, không ngờ nói diệt là diệt luôn, mãi mãi không biết ngoài ý muốn khi nào sẽ tới, nhưng khi tới thật sự khiến người khác trở tay không kịp.

Như vậy mà còn là Thiên Tôn?

Ai!

Ít nhất cũng phải nói rõ ràng làm thế nào để có thể tiếp tục đi tới Thiên Kiêu vực chứ?!

Ngay cả mấy cái này cũng không nói rõ ràng, khiến cho cả đầu của hắn mù mờ, có cảm giác muốn chết. Nếu như nói đến Thiên Tôn không đáng tin nhất, có lẽ cũng chỉ có một vị này mà thôi, cũng là vị Thiên Tôn duy nhất mà Lâm Phàm gặp được.

“Sư đệ, thế nào rồi?” Tiêu Chấn dò hỏi.

Hắn ta bị một thứ sức mạnh thần bí phong tỏa, không nghe được cũng không thể nói.

Tấm bia đá kia nói cái gì với sư đệ hắn ta hoàn toàn không biết,

Lòng hiếu kỳ khiến hắn ta muốn biết chi tiết.

“Sư huynh, khó rồi đây.”

Lâm Phàm lắc đầu, bây giờ hắn nghĩ tình huống có chút phức tạp.

“Có ý gì?”

Tiêu Chấn không rõ, sư đệ cũng không hưng phấn giống như hắn ta nghĩ. Nếu như đổi thành bất kỳ một ai khác, gặp phải một kỳ ngộ khổng lồ như thế, chỉ sợ là đã nhảy dựng lên đầy hưng phấn

“Ông ấy muốn ta đi phạt thiên.”

Nghĩ tới việc hắn nhỏ yếu như vậy, còn chưa đi tới trình độ này. Hắn tới chỗ này chỉ là muốn có được cơ duyên, phạt thiên hay không phạt thiên không quan trọng. Điều mấu chốt là không ngờ bây giờ trọng trách trên lưng hắn mà nói là một chuyện rất là khó khắn.

“Phạt… phạt thiên?”

Tiêu Chấn nghẹn họng nhìn trân trối, hắn ta có chút nói lắp, hắn ta bị những lời này của sư đệ dọa sợ rồi. Có cảm giác kinh ngạc nói không nên lời, chỉ cảm thấy sư đệ hình như vướng vào một chuyện đáng sợ nào đó.

“Đúng vậy, chính là phạt trời. Có cảm giác rất kích thích hay không?”

Lâm Phàm không để ý tới những gì Phạt Thiên Thiên Tôn nói.

Hoàn toàn không liên quan gì tới tình trạng của hắn lúc này cả.

Đừng làm loạn!

Tồn tại không tốt sao?

Cứ nhất định phải làm chút chuyện tự tìm đường chết, là một chuyện rất ngu xuẩn.

Tiêu Chấn nói: “Sư đệ, đừng nghĩ quẩn như thế.”

Không sai.

Hắn ta cho rằng sư đệ nghe theo lời của đối phương

Đang còn luẩn quẩn trong lòng.

Lâm Phàm cười nói: “Biết rồi, biết rồi, chúng ta đi thôi.”

“Tấm bia đá thì sao?”

Giọng nói lúc nãy được phát ra từ tấm bia đá, chắc chắn là thứ tốt.

Mặc kệ mặc kệ.

Hắn ta có chút luyến tiếc.

“Sư huynh nếu như thích thì giữ lại làm kỷ niệm đi.”

Hắn chắc chắn sẽ không mang tấm bia đá theo.

Mẹ nó.

Nói thật, hắn cảm giác Phạt Thiên Thiên Tôn này chắc chắn có chút vấn đề, không phải nói đối phương làm người có tâm cơ, mà là đầu óc của lão ta chắc chắn không thông minh cho lắm.

Chương 660 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!