Lão ta đã tu luyện Phạt Thiên Cửu Thức đến cảnh giới cực kỳ cao thâm mà lại còn bị trấn áp thành bộ dáng như vậy.
Vậy mà lại dựa vào hắn, người được lão ta truyền thừa tuyệt học, tiếp tục phạt thiên vì lão ta, trừ phi đầu hắn có bệnh. Tồn tại cho thật tốt, sau đó sống hạnh phúc cùng với sư tỷ không tốt sao?
“Được rồi.”
Tiêu Chấn rất bất đắc dĩ.
Không có cái gì khác tốt, có thể có tấm bia đã cũng là một thu hoạch không tồi rồi.
Thôn Linh hổ phát hiện đại ca nó nhận giữa đường quả nhiên là bá đạo. Vận khí rất mạnh. Ít nhất là trong vô số người mà nó biết nhiều năm như vậy, nó chưa từng gặp ai có thể có đủ cơ duyên như vậy cả.
Đại ca này không nhận không rồi.
Cần phải ôm thật chặt đùi hắn.
“Bây giờ ta hẳn là có thể nhìn trộm được bộ mặt thật của Thiên Kiêu vực rồi. Nếu như Phạt Thiên Thiên Tôn không gạt ta, lão ta chính là người sáng lập Thiên Kiêu vực, nhưng mà mục đích cuối cùng của lão ta là gì? Là để chọn lựa một người thừa kế đủ tư cách ở nơi này sao?”
“Nếu như thật sự là như vậy, có chút dùng dao mổ trâu giết gà.”
Lâm Phàm cân nhắc, cứ cảm giác có chỗ nào đó có vấn đề.
Dù sao khu vực mà hắn có thể thăm dò ở Thiên Kiêu vực cũng chỉ là một góc núi băng.
Những nơi khác rốt cuộc là có cái gì?
Lại đang ẩn giấu cái gì?
Ngay vào lúc bọn họ rời khỏi mật thất, bầu trời bên ngoài bất ngờ có thay đổi.
Bọn họ ngẩng đầu nhìn không trung, phát hiện có mây đỏ đang bao phủ bầu trời, lộ ra một cảm giác vừa áp lực lại vừa âm trầm.
“Đây là cái gì?”
Tiêu Chấn nhíu mày.
Hắn ta chưa bao giờ thấy hiện tượng này.
Hắn ta đã từng tới Thiên Kiêu vực, nhưng chưa từng gặp phải chuyện như vậy.
Lâm Phàm nhìn Thôn Linh hổ.
Nó sinh sống ở chỗ này lâu như vậy rồi, hẳn là đã từng gặp qua.
Nhưng mà không ngờ, Thôn Linh hổ vậy mà lại lắc đầu: “Ta chưa từng thấy. Ta chưa từng thấy đám mây nào màu đỏ cả. Nó đem lại cho ta một cảm giác rất áp lực, không biết tại sao lại vậy.”
Lâm Phàm nhíu mày, có cảm giác không tính là rất tốt, hắn cứ cảm giác như là có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Lúc trước còn đang rất tốt.
Sao có thể ngờ chỉ trong chớp mắt lại biến thành như vậy.
Không lẽ có liên quan tới chuyện hắn tiếp xúc với Phạt Thiên Thiên Tôn sao?
Bằng không, vì sao lúc trước không có chuyện như vậy?
Sau khi tiếp xúc với Phạt Thiên Thiên Tôn liền có chuyện lạ như vậy xảy ra, chắc chắn là có quan hệ rất lớn với Phạt Thiên Thiên Tôn.
Lâm Phàm rất bất đắc dĩ.
Cường giả đều là dạng này sao? Rõ ràng đã ngã xuống còn có thể lôi kéo ra nhiều chuyện tiếp theo như vậy. Chỉ có thể nói là cường giả vĩnh viễn vô pháp tưởng tượng.
Gặp phải đám mây đỏ kì quái như vậy, bọn họ không dám tự tiện hành động mà xoay người quay về lại cửa mật thất, chờ đợi tình huống. Lỡ như có chuyện gì đó không tốt xảy ra cũng có thể trốn vào trong trước.
“Sư đệ, ngươi thu hoạch được nhiều ở Thiên Kiêu vực đấy, vi huynh nhìn mà ghen tị tới đỏ mắt.” Trong lúc chờ đợi, Tiêu Chấn tán gẫu với Lâm Phàm, vốn dĩ đã đỏ mắt rồi.
Lâm Phàm cười nói: “Nào có, cũng chỉ có tấm bia đá mà thôi. Những cái khác đều là từ cướp bóc trên người của người khác, sư huynh cũng có thể.”
Tiêu Chấn trợn trắng mắt.
Sư đệ nói rất có lý. Mấu chốt là hắn ta ko thể tiếp nhận cái lý này, cũng ko thể làm như vậy được. Không thể quét ngang tất cả, bất kỳ kẻ nào cũng có thể đánh bại giống như sư đệ.
Cho dù có thực lực như sư đệ, hắn ta cũng chưa chắc đã dám làm.
Cần phải suy xét hậu quả của mọi chuyện.
Nếu như mà bị người ta biết, hậu quả không dám tưởng tượng. Chắc chắn hắn ta sẽ gặp phải sự trả thù điên cuồng.
“Ta lại không có bản lĩnh như ngươi.”
Tiêu Chấn thở dài, sự đệ đúng là không sợ gì. Thiên phú quá cao, tu vi cũng mạnh, còn có Đường trưởng lão làm sư tôn, muốn gì có nấy. Tuy rằng hắn ta nhập môn phái sớm hơn, nhưng nếu so sánh với sư đệ thật là có chênh lệch rất lớn.
“Mây đỏ này có thay đổi.”
Lúc này, mây đỏ che trời lấp đất rõ ràng có thay đổi. Chúng giống như bị một đồ vật nào đó hấp thu vậy, hình thành nên một đường cuốn, nhanh chóng biến mất ở nơi xa.
Lâm Phàm và Tiêu Chấn mặt đối mặt.
“Có đi hay không?”
Tiêu Chấn biết ánh mắt sư đệ nhìn hắn có ý gì.
Chính là đang dò hỏi.
“Sư huynh, ta cứ có cảm giác đây là đang cố ý.” Lâm Phàm nói.
Đúng là có cảm giác như vậy.
Rất kỳ quái.
“Nhìn ra được, như là đang dụ dỗ chúng ta vậy.”
Tiêu Chấn chưa từng gặp phải tình huống như thế này. Từ khi ở cạnh sư đệ, đủ loại chuyện hiếm lạ kỳ quái đều xảy ra, rất thần kỳ. Điều duy nhất khiến hắn ta lo lắng đó là…
Tình huống này giống như có người cố ý tạo ra.
“Sư đệ, thật sư không ổn, chúng ta đi xem?”
Chung quy trong đầu hắn ta vẫn có ảo tưởng hiện lên, khiến Tiêu Chấn muốn đi nhìn một cái. Lỡ như là cơ duyên thì sao? Dù sao vận may của Lâm sư đệ rất không tệ, dùng một câu ngạn ngữ để miêu tả chính là, mệnh do thiên mệnh, cơ duyên xuất hiện vô cùng vô tận.
Lâm Phàm cúi đầu, vuốt cằm trầm tư. Mày nhíu chặt phối hợp với khuôn mặt tuyệt thế của hắn luôn khiến người nhìn trăm lần không chán.
Tiêu Chấn liếc nhìn một cái đã vội vàng quay đầu đi.
Mẹ nó.
Đẹp trai đáng chết.
Nói thật, may mắn là tính hướng của hắn ta bình thường, không thì hắn ta rất dễ bị khuôn mặt và mị lực của Lâm sư đệ hấp dẫn.
Ai, có khuôn mặt như vậy, ai mà có thể nhịn được chứ.
Hắn ta có thể hiểu được các sư muội rồi.
Thậm chí, có khi hắn ta còn lén nghĩ, Đường trưởng lão nhận Lâm sư đệ làm đồ đệ chắc chắn là vì coi trọng khuôn mặt của Lâm sư đệ, đây chính là chuyện không thể phản bác.
Rất nhanh, Lâm Phàm lắc đầu: “Sư huynh, ta thấy hay là thôi, bỏ đi. Làm người phải biết đủ, chúng ta không thể quá tham lam.”
Tiêu Chấn nhìn sư đệ.
Lời này nghe đúng ngoan.
Biết đủ?
Hắn ta thật sự không nhìn ra sư đệ có gì là biết đủ cả.
Lâm Phàm không muốn mạo hiểm, có thể chủ động tạo ra đám mây đỏ này tới hấp dẫn cái nhìn của hắn tất nhiên là không đơn giản, nhưng mà hắn nhìn thấy sự thất vọng trong ánh mắt của sư huynh: “Nếu sư huynh muốn đi, chúng ta trước đi xung quanh xem xem. Theo ta thấy, loại mây đỏ này không chỉ có chúng ta có thể nhìn thấy, những người khác chắc chắn cũng có thể nhìn thấy được. Chúng ta không cần phải đi theo tranh đoạt với bọn họ, phòng ngừa có người làm ngư ông đắc lợi.”
Chương 661 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]