“Được.”
Tiêu Chấn quyết đoán gật đầu.
Chỉ là dùng lòng hiếu kỳ mà thôi.
Thôn Linh hổ nói: “Ta có chút ấn tượng với hướng kia. Hình như một cánh rừng đá. Ngày thường không có bất kỳ nguy hiểm gì, cũng không có man thú. Nhưng lạ là lạ ở chỗ này, ta từng lén đi xem qua nhưng không dám tới gần, cảm giác bầu không khí có chút áp lực đè nén.”
…
Rất nhanh.
Mấy người Lâm Phàm đã tới gần xung quanh, giống như những gì Thôn Linh hổ nói, đúng là có cảm giác áp lực, xung quanh có rất nhiều khối đá lớn được dựng đứng, sừng sững ở nơi đó.
Giữa những tảng đá lớn có khoảng cách.
“Nhìn qua như là một đại trận vậy.” Lâm Phàm trầm giọng: “Kỳ quái, sao lại không có ai xuất hiện?”
Đám mây đỏ kia che trời, chỉ cần không phải người mù chắc chắn cũng có thể thấy được. Nhưng mà kỳ quái chính là cho đến bây giờ, đừng nói là người, ngay cả một bóng ma hắn cũng không nhìn thấy.
“Đúng là kỳ quái, tiếp tục chờ đi, có lẽ là bọn họ còn chưa tới.” Tiêu Chấn nói.
Vậy thì tiếp tục chờ thôi.
Thật ra Lâm Phàm không vội một chút nào.
Đối với loại chuyện này, hắn tự nhận cẩn thận một chút là chuyện tốt, phòng khi thật sự có vấn đề. Ai cũng không biết tình huống là như thế nào, nhưng mà mấu chốt là tới quá thần bí, quá có vấn đề.
Thôn Linh hổ nói: “Ta cảm giác trình tự sắp hạng của mấy tảng đả khổng lồ này giống như một đại trận vậy. Có thể là có phong ấn đáng sợ nào đó tồn tại. Ta đã sống ở Thiên Kiêu vực rất lâu, có rất nhiều nơi ta không đi qua. Không phải là ta không muốn đi mà là quá nguy hiểm. Nếu như ta đi, chắc chắn sẽ gặp phải nguy hiểm.”
“Đại trận? Ngươi nói cũng rất có lý.”
Lâm Phàm cẩn thận quan sát, phát hiện đúng là như vậy, thật sự rất giống. Nhớ lại đám mây lúc trước rõ ràng có ý dụ hoặc mà tới, muốn lừa bọn họ tới đây.
Bọn họ không xúc động như lúc trước.
Cẩn thận khắp chốn.
Không dám làm càn bất cứ cái gì.
Trong đống đá kia, có một ý chí đang chờ mong. Sao lại còn không qua chứ? Đã biểu hiện trắng ra như vậy rồi, bất kỳ ai mà nhìn thấy tình huống như vậy, trong đầu chỉ có một ý tưởng mà thôi.
Nơi này có bảo vật quý hiếm,
Đáng để thăm dò cho kỹ.
Nhưng mà, nó phát hiện người được Phạt Thiên Thiên Tôn lựa chọn vậy mà lại biểu hiện rất cảnh giác.
Kỳ quái.
Khi gặp được Phạt Thiên Thiên Tôn, hắn không để lộ chút gì gọi là bộ dạng cẩn thận. Vì sao khi tới nơi này của nó lại kéo thành bộ dạng như vậy?
Đi vào, đi vào đi.
Nó cũng không phải là có ý xấu. Kể cả có muốn làm chút chuyện xấu cũng không xuất lực được.
Sau một hồi.
Mắt thấy hậu bối được Phạt Thiên Thiên Tôn chọn lựa vẫn đáng khinh núp vào nơi đó, không có bất kỳ động tĩnh gì, trong lòng nó rất sốt ruột, có một cảm giác bực bội nói không nên lời.
Không còn cách nào.
Xem ra chỉ có thể dùng đại chiêu thôi.
Nhưng mà vào lúc này.
Tiêu Chấn lại lôi kéo cánh tay của Lâm Phàm: “Sư đệ, mau xem đi.”
Có chút khiếp sợ.
Giống như hắn ta nhìn thấy một chuyện không thể tin nổi.
Giữa những tảng đá, có một ánh sáng nhạt hiện lên. Ánh sáng nhạt đó dần dần xán lạn lóa mắt, một chồi cây tỏa sáng xuất hiện. Chỉ trong chớp mắt, nó đang đâm chồi, vươn lên cao, vươn cành mọc lá, lại nở hoa kết quả. Quá trình sinh trưởng cần rất nhiều năm vậy mà chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, cái cây kia đã có thể có kết quả như vậy.
Trên tán cây nổi lơ lửng một trái cây.
Trái cây tản ra mùi hương.
Nói thật, trái cây như vậy rất mê người.
“Này…”
Tiêu Chấn nhìn mà không dám nói lời nào.
Càng cảm giác thấy có vấn đề.
“Sư đệ, hình như nó đang dụ hoặc chúng ta.”
Lâm Phàm quyết đoán nói: “Không phải là hình như, mà là nhất định.”
Hắn có thể thề, chắc chắn bọn họ bị người theo dõi. Hơn nữa nơi này có sự tồn tại giống như của Phạt Thiên Thiên Tôn vậy, nghĩ mọi cách để dụ dỗ bọn họ, không… Có thể nói là chuyên môn dùng để hấp dẫn hắn.
Sư huynh chỉ là kẻ đi cùng mà thôi.
Đối phương căn bản không coi trọng sư huynh.
Bọn họ vẫn nhìn lén đáng khinh như cũ, không dao động. Cho dù có cái tốt cực kỳ lớn cũng không thể thay đổi ý nghĩ trong lòng bọn họ. Tình cảnh này có vấn đề cực lớn.
Ai mà biết sẽ gặp phải cái gì.
Ít nhất cứ ở chỗ này là an toàn.
Nếu đối phương có thủ đoạn đã động thủ từ sớm, hà tất phải chờ tới bây giờ?
Gào!
Có động tĩnh truyền tới.
Một con man thú xuất hiện, thân thể nó không lớn. Nó như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào trái cây trên tán cây. Thấy xung quanh không có nguy hiểm, nó nhanh chóng lao tới, nhảy lên, mở miệng, chuẩn bị đớp một phát nuốt luôn cả trái.
Loại chuyện này đối với người phát hiện vật ấy mà nói chính là một loại tra tấn.
Hoặc là ra tay, hoặc là trơ mắt nhìn trái cây bị nuốt.
Nhưng mà…
Lâm Phàm và Tiêu Chấn đều nhìn không chớp mắt, rất muốn biết kết quả cuối cùng sẽ như thế nào.
Man thú vồ không, đó chỉ là hư ảnh, không phải là thật.
“Nhìn đi, đã nói là có vấn đề.” Lâm Phàm nói.
Tiêu Chấn nói: “Thật sự quá âm hiểm. Ngươi xem con man thú kia, khuôn mặt nó mê mang, còn đang dùng móng vuốt mà lẩm bẩm vài cái, chửi má nó xong đi rồi.”
Bọn họ nói chuyện với nhau.
Đối với chuyện này, chỉ có thể nói những cường giả thời cổ xưa thật sự quá âm hiểm. Luôn nghĩ ra mấy thứ lung tung để dụ hoặc người khác, không biết cái nào mới là thật.
“Đi thôi.”
Lâm Phàm xoay người, chuẩn bị rời đi.
Một giọng nói phát ra.
“Dừng bước…”
Giống như tấm bia đá vậy, giọng nói đó được phát ra từ trong những tảng đá.
“Hai người tiểu bối các ngươi, tuổi không lớn nhưng tâm cảnh giác lại rất cao. Thật không tệ. Các ngươi đã trải qua khảo nghiệm. Nếu các ngươi nhìn thấy vật ấy mà không tự hỏi đã chạy tới là không thể thông qua khảo nghiệm của bản tọa.” Giọng nói thần bí truyền tới, cho người ta một cảm giác như đang vui mừng, vui sướng.
Lâm Phàm quay lưng lại: “Tiền bối, khảo nghiệm này của ngươi có vấn đề, như là đang dụ hoặc bọn ta vậy, không biết có chuyện gì quan trọng không?”
“Có thể tới gần sao?”
“Không thể.”
Trả lời quyết đoán, không chút do dự, hoàn toàn không cho đối phương bất kỳ cơ hội suy nghĩ cái gì, chính là bá đạo như thế. Hắn xem như đã minh bạch, bọn người kia sống càng lâu, người trước thực lực nghịch thiên nhưng sau khi chết cũng chỉ có bản lĩnh chừng đó mà thôi.
Chương 662 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]