“Hậu bối rất có cá tính đấy.” Giọng nói thần bí tiếp tục phát ra, có một khoảng tạm dừng ngắn ngủi, như đang tự hỏi đối sách nào đó vậy.
Lâm Phàm cười nói: “Cũng không phải là cá tính mà là thủ đoạn của tiền bối quá vụng về. Vừa liếc mắt một cái đã nhìn ra được vấn đề. Vì an toàn cũng chỉ có thể như thế. Nếu vãn bối không nhìn lầm, những tảng đá này như là một loại đại trận, tiền bối là bị trấn áp ở nơi này sao?”
“Ai…” giọng nói thần bí thở dài một tiếng.
“Tiền bối, đang muốn kể chuyện xưa cho ta nghe sao?” Lâm Phàm hỏi.
“…” Giọng nói thần bí sửng sốt.
Rõ ràng là nó không ngờ đối phương sẽ nói như vậy. Cái này không giống như những gì nó nghĩ, cảm giác kính sợ của hậu bối dành cho tiền bối cổ xưa đâu?
Không lẽ bây giờ bọn họ đã vứt bỏ truyền thống tốt đẹp này rồi sao?
Tiêu Chấn nhẹ giọng nhắc hắn: “Sư đệ, chúng ta cần phải tôn kính tiền bối một chút.”
“Được.” Lâm Phàm mỉm cười.
Hắn ta biết sư đệ đang lừa dối hắn ta.
Không nhìn ra chút tôn kính nào.
Nhưng mà hắn ta thật sự được mở rộng tầm mắt. Hắn ta đã từng đi vào Thiên Kiêu vực nhưng lại chưa bao giờ gặp phải những chuyện hiếm lạ kỳ quái như thế này. Một đống tiền bối thần bí tự dưng nhảy ra, chuyến đi này có vẻ không tệ.
Làm hắn ta được mở mang kiến thức.
Mấy vị tiền bối thần bí tự dưng xuất hiện dụ dỗ sư đệ tất nhiên là có nguyên nhân. Hẳn là bắt đầu từ vị Thiên Tôn kia, thông thường cường giả tiền bối mà nhìn trúng người nào đó, sẽ có một trận cờ lớn tầm cỡ trời đất được mở ra.
Người đứng ngoài cuộc có thể không có việc gì.
Nhưng quân cờ nhảy vào trong bàn cờ này tất nhiên sẽ rơi sâu vào trong kiếp nạn vô tận.
“Sư đệ, chúng ta đi thôi, Đừng đùa nữa. Bây giờ trái tim ta đập rất nhanh, cứ có cảm giác rất nguy hiểm. Những vị tiền bối này rõ ràng không cam lòng kết thúc như vậy nên vẫn luôn sắp xếp từng đường đi nước bước, đi thôi.”
Tiêu Chấn rất sợ hãi.
Hắn ta càng nghĩ càng cảm giác nguy hiểm.
Không có đơn giản như vậy.
Nên hắn ta hy vọng sư đệ có thể biết rõ, đừng bị lừa dối.
Lâm Phàm chạm nhẹ vào mu bàn tay của sư huynh, mỉm cười trấn an hắn ta, để hắn ta yên tâm. Gặp phải chuyện như thế này, hắn ta biết nên làm như thế nào.
Tiêu Chấn chỉ hy vọng sư đệ có thể ổn định.
Ngàn vạn lần đừng để bị dụ dỗ.
Tuy rằng chưa từng tiếp xúc những vị cường giả cổ xưa, nhưng hắn ta biết mấy lão này ai cũng rất khôn khéo, giống như hồ ly vậy, người khác rất dễ bị mấy người này dụ dỗ, lừa gạt.
“Tiền bối, xin hỏi ngươi dụ dỗ chúng ta tới đây cuối cùng là có chuyện gì?” Lâm Phàm hỏi.
Kẻ thần bí nói: “Ai, tuổi còn trẻ nhưng lòng cảnh giác lại mạnh như vậy. Bản tọa muốn cho ngươi cơ duyên cực kỳ lớn, nhưng hành vi của ngươi thật sự khiến bản tọa thất vọng. Vị trí Thiên Tôn không liên quan gì tới ngươi, ngươi đi đi.”
Lạt mềm buộc chặt, ném ra cái lợi cực kỳ lớn.
Thiên Tôn cảnh…
Đó là cảnh giới bao nhiêu người tha thiết ước mơ, cảnh giới cực cao mà cho dù có kêu cha gọi mẹ cũng không thể đạt tới được. Lão ta nói ra lời này còn không tin rằng đám tiểu bối đời sau không thể không mắc câu được.
Cho dù đặt ở niên đại của lão ta năm đó cũng có vô số người vọt tới.
“Được, nếu tiền bối đã nói như vậy, vậy bọn ta đi thôi.” Lâm Phàm xoay người giả bộ rời đi.
Tiêu Chấn đang ước gì hắn rời đi cũng nhanh chóng theo sát.
Kẻ thần bí kinh ngạc đến ngây người, tiểu từ này không dựa theo kịch bản mà diễn à? Không phải là hắn nên khẩn cầu tha thứ rồi xin được cho thêm một cơ hội nữa, đây mới chính là cảnh diễn chứ!
Hảo tiểu tử, ta ngược lại muốn xem xem ngươi có thể chống được khi nào.
Lão ta không gọi Lâm Phàm lại.
Là để muốn xem xem đối phương có thể kiên trì tới khi nào.
Lão ta có thể nhìn ra, hành vi của đối phương là cố ý, muốn để lão ta phải chủ động mở miệng. Buồn cười, bản tọa tung hoành cả vạn năm ở Thần Võ giới, há có thể bị một hậu bối nhỏ nhoi như ngươi bắt chẹt?
Để ta xem ngươi ngoan ngoãn quay đầu lại nào.
Dần dà.
Tình huống có chút không thích hợp.
Kẻ thần bí thấy bóng dáng Lâm Phàm càng ngày càng xa. Không biết vì sao, trong lòng lão ta có chút hoảng, không lẽ là hắn thật sự muốn đi, đây là thật sự phải rời đi sao?
Cuối cùng.
“Từ từ…” Kẻ thần bí ra tiếng.
Lâm Phàm đã đi xa dừng chân lại, hắn xoay người, ngạo nghễ nói: “Lâm Phàm ta là người rất có cá tính, cũng không quay về lối cũ. Ngươi kêu ta đi thì ta đi, không thể thay đổi.”
“Cáo từ!”
Nói xong, hắn rời đi ngay lập tức.
Kẻ thần bí ngây ngốc, trong lòng hỗn độn, hoàn toàn không biết chuyện này là như thế. Tự nhiên cục diện đang yên đang lành cứ như vậy mà biến mất?
Tính tình hắn thật sự quật cường sao?
Hoàn toàn không cho người khác cơ hội?
Đậu má!
Hoàn toàn không biết rốt cuộc tiểu tử này từ đâu chui ra.
“Sư đệ, đây cũng là trong kịch bản sao?” Tiêu Chấn hỏi.
Lâm Phàm trả lời: “Kịch bản cái gì. Chúng ta đây là thật sự đi ra. Ta đã suy nghĩ cẩn thận rồi, tạm thời đừng nên dây vào chuyện này. Đối phương không giống như là người tốt, Phạt Thiên Thiên Tôn chỉ còn lại một ý chí, dặn dò hậu sự xong thì tiêu tán. Còn lão ta, ta thấy tinh thần lão ta phấn chấn, có thể có chút thủ đoạn, không cần phải mạo hiểm.”
“Ừm, nói cũng có lý.” Tiêu Chấn gật đầu.
Thôn Linh hổ bên cạnh cũng gật đầu, đại ca nói rất đúng.
Quá con mẹ nó có đạo lý.
Hoàn toàn không có gì xấu cả.
Bên ngoài.
Mọi người ở ngoài này đã sớm không bình tĩnh. Kể từ khi thiên kiêu của Yêu tộc chết không ít, cơ bản không khí cũng đã vỡ ra. Đặc biệt là khi nhìn thấy tên của Bái Cửu ảm đạm dần, người của Thiên Yêu tộc hoàn toàn điên cuồng.
Hai vị thiên kiêu xuất động nhưng đều thiệt mạng ở bên trong.
Nếu không phải bọn chúng không thể tiến vào Thiên Kiêu vực thì cũng đã sớm xông vào, hà tất phải nổi điên ở bên ngoài làm gì.
Người của ba tộc khác đều cảm giác đồng tình sâu sắc với những gì Yêu tộc gặp phải.
Bi ai.
Ngày thường đã kêu Thiên Yêu tộc các ngươi khiêm tốn một chút, đừng quá làm càn nhưng một đám đều không nghe, nhất định phải hành động ngang tàng. Bây giờ báo ứng tới rồi, ngăn cũng không ngăn được.
Chương 663 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]