Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 664: CHƯƠNG 664: THẬT ĐÚNG LÀ MỘT TÊN THÍCH LÀM MÀU (1)

Tiểu lão đầu biết Lâm Phàm có mâu thuẫn với Thiên Yêu tộc ở phía Bắc.

Đây hẳn là hắn làm.

Người khác không có năng lực như vậy.

Cũng không biết tiểu tử này cuối cùng gặp phải kỳ ngộ gì ở bên trong, hẳn là không tệ. Dù sao Lâm Phàm cho lão một cảm giác quá tà môn. Nếu như không phải lão ngày đêm đều canh giữ ở bên ngoài, lão còn cho rằng Lâm Phàm là do tà ma biến thành.

Tốc độ tu luyện quá nhanh, vượt qua tưởng tượng của lão, kể cả thiên tài cũng chắc chắn không thể so sánh được.

Chỉ có thể nói rằng nếu thiên tài so sánh với hắn, quả thực chính là cái đinh.

Trong Thiên Kiêu vực!

Lâm Phàm và sư huynh nhờ có Thôn Linh hổ dẫn đường nên toàn đi tới những nơi có đồ tốt. Tiêu sư huynh đạt được một vài thứ tốt, nụ cười trên mặt rất xán lạn. Ngay cả ánh mắt hắn ta nhìn Lâm Phàm cũng có chút không thích hợp.

Giống như là đang nhìn tâm can bảo bối vậy.

Tiêu Chấn không ngờ đi theo sư đệ thật sự có thịt ăn, hơn nữa còn là không bị trùng. Nghĩ tới đệ tử của mấy thế lực khác, hắn ta có xúc động muốn cười ra tiếng.

Đột nhiên!

Hắn ta phát hiện Lâm sư đệ nhìn về nơi xa, thần sắc của hắn ta ngay lập tức trở nên kích động: “Sư đệ, làm sao vậy?”

Lâm Phàm không để ý tới Tiêu Chấn mà vẫn tiếp tục nhìn về phương xa, như là đang muốn cảm nhận cái gì đó. Tiêu Chấn không dám quấy rầy, yên tĩnh đứng bên cạnh chờ đợi.

Một lát sau.

“Sư huynh, lát nữa phải có một trận đại chiến xảy ra.” Lâm Phàm nói.

“Vì sao?”

“Ta cảm ứng được một trong tam hỏa, địa hỏa xuất hiện. Không ngờ thiên kiêu vậy mà lại có địa hỏa tồn tại.”

Biểu cảm của Lâm Phàm có thể nói là mừng như điên. Nếu kêu hắn dùng Phạt Thiên Cửu Thức để trao đổi, hắn sẽ không có chút do dự. Tuyệt học gì đó hắn chưa từng xem trọng, mấy thứ này không thiếu. Thậm chí, chỉ cần địa vị đủ cao cũng có thể tìm được. Nhưng tam hỏa thật sự cần phải xem mệnh, không phải muốn có là có được.

“Địa hỏa… Phàn Thiên Tử Hỏa…” Tiêu Chấn cũng khiếp sợ, không ngờ sẽ có vật như vậy xuất hiện. Nhưng rất nhanh, hắn ta cũng vì vậy mà lo lắng, xuất hiện hi thế trân bảo khó được, nguy hiểm tất nhiên cũng tăng cao.

“Đi, nhanh chóng chạy tới, phòng đêm dài lắm mộng.”

Lâm Phàm nói, sau đó nghĩ về tình huống của Thôn Linh hổ: “Ngươi cẩn thận quan sát, đừng tới gần, trận chiến này không thể coi thường được.”

Thôn Linh hổ liếc mắt một cái, tựa như đang nói xem thường ai vậy?

Nhưng nhìn lại phần chân còn có chút què của mình, nó mặc kệ, thôi, nhịn một chút, không cần phải như vậy, làm đâu chắc đấy không có gì xấu cả.

Một ngọn núi đang rừng rực lửa.

“Địa hỏa, đó là địa hỏa…”

“Không ngờ Thiên Kiêu vực vậy mà lại có địa hỏa tồn tại. Mới nãy đất rung núi chuyển, một chùm ánh sáng rơi xuống đây, chính là địa hỏa hiện thế rồi.”

“Các vị, ta là thiên kiêu của Thiên Cung ở phía Nam, Nam Cung Thắng, hỏa này nhường cho ta, xong việc tất có tạ ơn sâu sắc.”

“Cái mông, kể cả ngươi có là cung chủ của Thiên Cung cũng vô dụng.”

“Hừ, đã nói đến nước này, vậy hãy xem chiêu của ta đây.”

Rất nhiều thiên kiêu đều là vì nghe tin mà đến. Gặp phải địa hỏa đủ để khiến mọi người điên cuồng, không có những đám người già kia tranh đoạt, vậy thì bọn họ càng có cơ hội, ai cũng không chịu nhường ai.

Đối với bọn họ mà nói, thứ này quá quan trọng.

Có thể khiến Thần Linh cảnh càng trở nên hoàn mỹ.

Tu vi cũng càng tăng mạnh.

Thiên kiêu ở đây đều không muốn lùi bước, cũng có rất nhiều thiên kiêu chân chính nhìn tình cảnh trước mắt. Sâu trong Hỏa Diệm sơn kia có một ngọn lửa màu tím đang trôi nổi lơ lửng.

Bọn họ không động thủ mà đang chờ đợi. Không… hoặc là nên nói không phải chờ đợi mà đều đang canh chừng lẫn nhau, xem xem ai là người động thủ trước.

Có thiên kiêu động thủ.

Kịch liệt giao thủ.

Phàn Thiên Tử Hỏa vẫn tồn tại, ai cũng muốn tới gần để bắt được ngọn lửa vào tay, nhưng các thiên kiêu đang kèm cặp lẫn nhau, ai cũng không nhường ai. Hoàn toàn là một trận chiến liều mạng.

Nhóm thiên kiêu đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần đạt được Phàn Thiên Tử Hỏa thì sẽ liều mạng thoát đi, chỉ cần ra được bên ngoài Thiên Kiêu vực thì hoàn toàn an toàn rồi.

Chiến đấu rất kịch liệt, đất trời rung rẩy, từng ánh sáng lộng lẫy va chạm lẫn nhau. Ai cũng không sợ ai cả. Đối với bọn họ, nếu như buông tha vật này thì thật sự quá ngu xuẩn.

Hỗn chiến là đáng sợ nhất.

Ai cũng không biết sát chiêu nguy hiểm sẽ xuất hiện từ chỗ nào.

Chỉ cần hơi vô ý là có thể ngã xuống.

Đối diện với bảo vật chân chính quan trọng, tất cả mọi người đều đã điên cuồng đến tận cùng, không có thứ gì gọi là thủ hạ lưu tình cả.

“Sư đệ, tình hình chiến đấu này cũng quá kịch liệt rồi.” Tiêu Chấn nhìn diễn biến trước mặt, khuôn mặt hắn ta kinh sợ, hắn ta run như cầy sấy. Chỉ trong khoảng nửa khắc, hắn ta đã nhìn thấy có thiên kiêu bị thương nặng, người đầy máu rớt từ trên cao xuống, không rõ sống chết.

Lâm Phàm nói: “Sư huynh, ngươi rời khỏi Thiên Kiêu vực trước đi, ta sẽ ra theo sau. Ta đã nói với Trần Uyên trưởng lão rồi, chờ ta rời khỏi nơi này, ông ấy sẽ mang chúng ta rời đi.”

“Được, không có vấn đề, sư đệ cẩn thận.” Tiêu Chấn không làm ra vẻ mà quyết đoán rời đi. Hắn ta tự biết thực lực của bản thân, chênh lệch rất lớn với sự đệ. Đừng để đến lúc đó bản thân trở thành trói buộc, bị người trấn áp để uy hiếp sư đệ. Nếu như thật sự để chuyện như vậy xảy ra, thật sự là xong đời.

“Ừm.” Tiêu Chấn xoay người rời đi.

Sau khi Lâm Phàm tận mắt nhìn thấy sư huynh rời đi, hắn mới nhìn về phía Thôn Linh hổ: “Ngươi cũng đi đi, lần sau chúng ta lại gặp lại.”

“Đại ca, ta muốn đi ra ngoài với ngươi.”

“Không, ngươi ở lại Thiên Kiêu vực, giúp ta tìm hiểu những bí mật của Thiên Kiêu vực, ta sẽ còn quay lại.” Lâm Phàm nói.

Thôn Linh hổ không phải đồ ngốc. Trải qua những việc này, nó đã nhìn ra được đại ca là người có năng lực. Nếu như đi theo hắn, sẽ tốt hơn rất nhiều so với ở Thiên Kiêu vực.

“Đã biết, ta sẽ giúp đại ca khai quật bí mật của Thiên Kiêu vực cho thật kỹ.” Thôn Linh hổ nói.

Đây là nhiệm vụ mà đại ca giao cho nó.

Nó cần phải hoàn thành thật hoàn mỹ.

Chương 664 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!