Xích Hoàng Thần Điểu giận dữ, nó tất nhiên có thể nghe hiểu những lời của Lâm Phàm. Khốn nạn, dám gọi Xích Hoàng Thần Điểu cao quý như nó là gà. Xưng hô mang tính nhục nhã này há có thể chịu đựng được.
“Không hổ là thiên kiêu của Thiên Hoang thánh địa, đúng là bá đạo.”
“Hắn có phần thực lực này, tất nhiên khi đối diện với Kiếm Nhất Thiên sẽ không bị yếu thế. Nhưng còn chưa giao thủ, thắng bại khó định. Mặc kệ kết quả như thế nào, mâu thuẫn giữa Thiên Hoang thánh địa và Kiếm Cốc xem như đã được kết thành.”
“Hừ, ta đã sớm thấy khó chịu với Kiếm Nhất Thiên rồi. Tu luyện thành kiếm đạo xong rồi không coi ai ra gì. Không lẽ thật sự cho rằng bản thân chính là Kiếm tiên trên trời không bằng. Ta vẫn thích bình dân như Lâm Phàm hơn, mắng mấy câu thật hả giận.”
Đã có thiên kiêu hoàn toàn từ bỏ chống cự.
Địa Hỏa hoàn toàn vô duyên với bọn họ rồi.
Một mình Kiếm Nhất Thiên xuất hiện cũng đã khiến cho bọn họ không có hy vọng. Bây giờ lại xuất hiện thêm một Lâm Phàm, cẩn thận ngẫm lại. Vẫn là mặc kệ đi, không cần phải tiếp tục tranh đoạt.
Nhưng thật ra màn diễn này rất có ý tứ.
Trăm năm khó gặp một lần.
“Làm càn!”
Kiếm Nhất Thiên chém một kiếm về phía Lâm Phàm. Một tia kiếm mang phá không mà tới, cắt qua không trung, kiếm ý hình thành rất hồn hậu. Lực lượng của nhát kiếm kia làm run rẩy tâm phách người khác.
Không nói chuyện được thì tất nhiên chỉ có thể động thủ.
“Ai da, ra oai còn ra oai tới nghiện rồi.” Lâm Phàm không sợ chút nào. Đánh ra một quyền, quyền mang bành trướng. Quyền quang cực lớn ngay lập tức va chạm với kiếm mang.
Rầm một tiếng.
Hai lực lượng va chạm, ảnh hưởng tạo ra, khuếch tán ra bên ngoài. Những người vây xem đều cảm thấy sự mạnh mẽ của lực lượng này, trong lòng bọn họ dao động rất lớn, chênh lệch to lớn như thế sao?
Kiếm Nhất Thiên nhíu mày.
Một kiếm lúc nãy cũng không phải là thử, hơn thế nữa, hắn ta cũng đã xem Lâm Phàm như là cường giả.
Một kiếm này, thiên kiêu bình thường không thể ngăn cản. Ngay cả thiên kiêu của Thiên Ngưu tộc cũng không ngăn lại được. Không ngờ đối phương có thể cản lại dễ như trở bàn tay như thế.
Không thể sơ suất.
Cường địch.
Nhưng…
Kể cả như thế thì thế nào chứ?
Tiếp theo mới là thời khắc phải nghiêm túc.
Lâm Phàm híp mắt, có vấn đề. Tên này chắc chắn có vấn đề. Xem ra đối phương có phương pháp, không phải là cường giả chuyển thế mà là đạt được truyền thừa kinh người.
Vốn tưởng rằng bản thân hắn khó có thể gặp một người có thể ngang tay với mình trong cùng thế hệ, không ngờ rằng hắn ta vậy mà lại còn có thể tiếp được một quyền của hắn.
Hai bên đều đang đoán thầm.
Đều đang thử thăm dò.
Nhưng mà…
Suy nghĩ của hắn giống y hệt suy nghĩ của Kiếm Nhất Thiên. Cả hai đều đang chơi mà thôi, thử một chút, có thể ngăn trở một chiêu này, nhưng thì có thể như thế nào chứ? Kế tiếp mới là nghiêm túc.
Dựa theo ý định lúc trước, Lâm Phàm chuẩn bị chạy trốn.
Đạt được bảo bối mà không chạy, trừ khi đầu óc ngươi có bệnh.
Nhưng bây giờ, hắn thay đổi ý định.
Bởi vì, hắn muốn xem một chút năng lực của thiên kiêu mạnh nhất Kiếm Cốc sẽ như thế nào.
Còn nữa, tên này quá biết ra oai, hiện trường lại có nhiều người như vậy, nếu như hắn được đến địa hảo bèn chạy, có quỷ mới biết bên ngoài bọn họ sẽ truyền thanh danh của hắn như thế nào. Ảnh hưởng đến thanh danh của bản thân không tốt chút nào.
Lúc này.
Kiếm Nhất Thiên chậm rãi bay khỏi phần đầu của Xích Hoàng Thần Điểu, hắn ta ngạo nghễ đứng giữa trời. Tóc dài không chút sứt mẻ bắt đầu bay tứ tung theo kiếm ý đang sôi trào của hắn ta.
Ngay cả Ngộ Kiếm đứng trong đoàn người cũng nhíu mày.
Sư huynh đang nghiêm túc.
Ngộ Kiếm chưa bao giờ thấy sư huynh có khi nào là nghiêm túc cả. Lúc trước khi hắn ta so chiêu cùng với sư huynh, sư huynh cũng chỉ là thong dong đứng trước mặt hắn ta, chưa bao giờ giống như lúc này cả.
“Hắn thật sự đã đạt tới tình trạng này sao?”
Ngộ Kiếm dùng ánh mắt quái dị nhìn Lâm Phàm.
Hắn ta đã từng tự nhận có thể cùng hàng với Lâm Phàm, nhưng bây giờ, hắn ta cũng đã sâu sắc cảm nhận được chênh lệch giữa cả hai đã lớn đến chừng nào.
Kiếm Nhất Thiên nhấc chân, một bước đạp lên hư không, kiếm ý quấn quanh bản thân cũng di chuyển theo hắn, càng thêm mạnh mẽ.
“Ta có một kiếm có thể chém sao trời nhật nguyệt.”
Mọi vật đang chấn động, không gian đang vặn vẹo, từng bóng ảnh của kiếm quang lập lòe trong đất trời, ở bên trong kiếm quang rõ ràng có thể nhìn thấy có một bóng hình mơ hồ đứng sau Lâu Ngâm Tiêu. Bóng hình mơ hồ kia không thể quan sát nhưng lại tràn ngập kiếm ý đứng đầu.
“Kiếm này ẩn chứa chân ý của kiếm đạo.”
“Ngươi có thể chống đỡ được sao?”
Vừa dứt lời.
Kiếm Nhất Thiên đã chém ra một kiếm.
Chiêu kiếm mà Kiếm Nhất Thiên vung ra thật sự rất rực rỡ, rất chói mắt, dường như giữa trời đất chỉ có chiêu kiếm này, mọi thứ khác đều ảm đạm phai mờ, không hề có chút ánh sáng nào.
Đúng là…
Một chiêu kiếm này ẩn chứa kiếm ý rất mạnh mẽ.
Ai cũng có thể nhìn ra, thái độ của Kiếm Nhất Thiên với Lâm Phàm đã đạt đến một thái độ rất nghiêm túc rồi, không hề xem hắn như đối tượng để tùy ý bắt nạt.
“Chiêu kiếm này… Quả thật rất mạnh.”
Lâm Phàm mỉm cười, sức mạnh từ trong cơ thể bùng lên, Lôi Phật Thân sáu tay xuất hiện, khí thế khoáng đạt, đạt đến cực hạn, khí thế bão táp hình thành thật sự rất kinh khủng, đối mặt với chiêu kiếm chém tới.
Hắn vươn hai tay ra, vẻ mặt thản nhiên, không chút bối rối nào, thậm chí cũng không cảm thấy được bất cứ áp lực nào, cứ như mọi thứ đến đều rất thản nhiên, có thể bình tĩnh đối mặt.
Theo chiêu kiếm kia đến.
Ánh sáng rực rỡ làm cho tất cả đều không thể mở to mắt, nhưng mọi người vẫn cố hết sức muốn nhìn rõ tình hình, dù sao thực chiến như này thật sự có quá ít.
Cuộc chiến giữa những thiên kiêu chân chính, thật sự rất hấp dẫn người ta, ai cũng muốn biết kết quả như thế nào, bởi vậy, cho dù có muôn vàn khó khăn, bọn họ cũng phải vượt qua khó khăn như vậy mới có thể thấy tình hình thật sự.
Leng keng!
Một tình huống kinh ngạc đã xảy ra.
Chỉ thấy vẻ mặt Lâm Phàm bình tĩnh, hai tay bắt được kiếm ý đánh tới, khóe miệng nở nụ cười, hai tay dùng sức, lập tức giống như bóp vê bùn đất, bóp vê kiếm ý của Kiếm Nhất Thiên thành mảnh vụn.
Chương 668 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]