Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 669: CHƯƠNG 669: MỘT QUYỀN NÀY CỦA TA LÀ HƠN BA MƯƠI NĂM CÔNG LỰC, NGƯƠI CẢN ĐƯỢC KHÔNG?

“Chỉ vậy thôi?”

Lâm Phàm vô cùng khinh thường: “Kiếm Nhất Thiên, trình độ kiếm đạo của ngươi quả thực không tồi, rất dũng mãnh, nếu không có ta xuất hiện, việc ra vẻ của ngươi chắc chắn sẽ rất suôn sẻ, nhưng đáng tiếc, ta đang ở ngay đây, ngươi muốn tự ý ngang ngược, đúng là nằm mơ.”

Lâm Phàm dùng một tay bóp vê kiếm ý đánh đến.

Tất cả đều sững sờ.

Đến ngay cả Kiếm Nhất Thiên cũng không thể tin cảnh tượng trước mắt, nhưng rất nhanh, hắn ta ổn định tâm tình, ánh mắt nhìn thẳng Lâm Phàm: “Có chút năng lực, nhưng ngươi cho rằng đây là chiêu kiếm mạnh nhất của ta sao?”

“Đừng đùa, ta không biết đó có phải chiêu mạnh nhất của ngươi hay không, nhưng chiêu này của ngươi chỉ có thể trêu đùa với những kẻ yếu đuối, ở trước mặt ta, ngươi thể hiện chiêu rẻ tiền này chỉ cho thấy mình thật nhàm chán.”

Lâm Phàm chỉ vào Kiếm Nhất Thiên, cũng không muốn nói thêm gì nữa, với hắn mà nói, không phải giờ hắn muốn đánh bại ai, mà là hắn muốn nói cho Kiếm Nhất Thiên, hành động ra vẻ của ngươi thật sự rất quá đáng.

Có chút không coi ai ra gì, nếu hắn không ở đây thì không sao cả, ngươi ra vẻ là việc của ngươi, nhưng ta đang ở đây liền không thể dễ dàng bỏ qua.

“Ngươi rất tự tin ha, chiêu vừa thử chỉ để xem người ngoài có khen ngợi ngươi không thôi, không thể không nói, ngươi thật sự có chút năng lực, nhưng ngươi cho rằng chỉ như vậy đã có thể đấu với ta sao?”

Kiếm Nhất Thiên vẫn rất tự tin như trước.

Hắn ta quả thật rất khó chịu với lời nói của Lâm Phàm, nhưng đã đến cảnh giới và địa vị này, vài ba câu không thể ảnh hưởng đến hắn ta.

“Được rồi, nể mặt ngươi, cho ngươi ra vẻ.” Lâm Phàm rất bất đắc dĩ, sau đó lớn tiếng nói: “Các vị huynh đệ tỷ muội, mọi người nhìn kỹ, ta sẽ nể mặt thiên kiêu mạnh nhất Kiếm Cốc, xem lại thực lực của hắn ta lần nữa. nếu hắn ta vẫn không được ta sẽ rời đi, dù sao ta cũng không muốn ở đây nhìn hắn ta ra vẻ đâu.”

Ý tứ của Lâm Phàm rất rõ ràng.

Đồng thời làm cho mọi người cảm thấy kinh ngạc.

Bọn họ thật sự không ngờ Lâm Phàm sẽ nói ra lời như vậy, nói thật, có lẽ chỉ có hắn có thể làm được, phàm là đổi thành người khác, chỉ sợ cũng không thể làm được đến tình trạng này.

Thực lực của Kiếm Nhất Thiên thật sự rất mạnh.

Không phải đơn giản như đã hắn nghĩ.

Có thể khiêu chiến với Kiếm Nhất Thiên, tất nhiên có thể có thực lực chống lại đối phương, chỉ có thế mới có thể có tư cách nói ra lời như vậy.

Thấy Lâm Phàm nghịch ngợm như thế.

Kiếm Nhất Thiên nắm chặt nắm đấm, ánh mắt rất sắc bén, lửa giận với Lâm Phàm lại tăng thêm vài phần. Hắn ta thân là thiên kiêu của Kiếm Cốc, những người mà hắn ta gặp được hoặc là không thể sánh vai với hắn ta, hoặc là lập tức ca ngợi tán thưởng hắn ta.

Nhưng ai có thể ngờ, hắn ta lại bị những lời lẽ của Lâm Phàm làm cho bẽ mặt, nhìn giống như không có gì, nhưng những người ở đây, ai có thể không biết, ai có thể không hiểu.

“Được, ta rất muốn xem, rốt cuộc ngươi có bản lĩnh gì mà kiêu ngạo như thế.”

Kiếm Nhất Thiên đạp một bước vào khoảng không, hư không giống như xuất hiện vết nứt, chỉ thấy hai ngón tay hắn ta khép lại, kiếm chỉ mi tâm, trong phút chốc, một cỗ uy thế rất mạnh phát ra.

Mi tâm Kiếm Nhất Thiên hiện ra một kiếm văn lớn khoảng một móng tay.

Kiếm văn chỉ xuất hiện khoảng nửa giây, một cỗ kiếm ý cuồn cuộn dồi dào mạnh mẽ bạo phát ra, nháy mắt cuốn sạch cả trời đất.

“Thật mạnh, sao có thể mạnh như vậy.”

Các thiên kiêu vây xem đều kinh hãi.

Trán toát mồ hôi.

Rất nhiều thiên kiêu tự nhận có thể chống lại Kiếm Nhất Thiên, vào lúc này đều lộ ra vẻ mặt nặng nề.

Ví như Nhiếp Xương Hải của Thiết Huyết môn, trong khoảng thời gian gần đây tu vi của gã ta tăng lên rất kinh khủng, nhưng khi cảm nhận được cỗ kiếm ý này, tâm hồn run lên, có cảm giác sợ hãi không nói lên lời, áp lực rất lớn.

Gã ta không ngờ Kiếm Nhất Thiên của Kiếm Cốc lại hung hãn đến mức này.

Nếu là gã ta đối mặt, tự nhận không thể được bình yên vô sự.

“Rốt cuộc mười năm này hắn ta đã trải qua cái gì?”

Nhiếp Xương Hải không thể chấp nhận kết quả như vậy, mười năm trước gã ta và Kiếm Nhất Thiên không phân cao thấp sàn sàn như nhau, nguyên bản cho tới bây giờ, gã ta cũng tự nhận là không kém mấy, ngươi đang tiến bộ, ta cũng tiến bộ, ai có thể thua ai, nhưng…

Khí thế Kiếm Nhất Thiên bộc phát ra hiện giờ, làm gã ta cảm thấy kinh hãi, cho dù thi triển toàn bộ sức mạnh, cũng tự nhận không phải là đối thủ.

Mặt Lâm Phàm không chút thay đổi.

Nhưng mà… Hắn đã cảm nhận được kiếm ý mạnh mẽ của đối phương.

Thực sự rất mạnh.

Có cảm giác mạnh mẽ không nói nên lời.

Người này không giống với những người hắn từng gặp, quả thật có thể xưng là thiên kiêu chân chính, thiên kiêu được người khác công nhận, với hắn mà nói, cũng chỉ là quả hồng mềm mà thôi, tùy tiện bóp, hơi dùng thêm chút sức, liền có thể bóp nát.

Nhưng Kiếm Nhất Thiên là thiên kiêu mà hắn công nhận, là nhân vật có thể đấu ngang sức ngang tài với hắn.

Không…

Cũng không phải ngang tài ngang sức, nhưng là sự tồn tại có thể làm hắn coi trọng, cũng cho hắn cảm giác, có thể trấn áp sự tồn tại của đối thủ cao hơn nữa.

Dần dần.

Khí thế Kiếm Nhất Thiên phát ra càng lúc càng mạnh mẽ, thậm chí đạt đến một loại cực hạn, kiếm ý ở mi tâm đã theo hắn ta từ lúc mới sinh ra.

Đến tận bây giờ, hắn ta vẫn chưa thể hoàn toàn nắm trong tay.

Nhưng dù nắm trong tay một chút.

Cũng bộc phát ra uy thế kinh người.

“Lâm Phàm, một kiếm này chứa kiếm ý mạnh nhất từ khi ta sinh ra đến nay, ngươi cản nổi không?” Kiếm Nhất Thiên nhìn chằm chằm Lâm Phàm, lửa giận trong mắt sáng lập lòe.

Lâm Phàm mỉm cười.

Vung lên nắm đấm, quơ quơ ở trước mắt Kiếm Nhất Thiên.

“Một quyền này của ta chứa hơn ba mươi năm công lực, ngươi cản được không?”

Lâm Phàm quơ quơ nắm tay ở trước mặt Kiếm Nhất Thiên.

Ý tứ rất rõ ràng.

Ngươi muốn ra vẻ ta hầu tới cùng, ngược lại để xem ai có thể ra vẻ hơn ai, ngươi muốn ra vẻ ghê gớm, nhưng cũng không thể vĩnh viễn không có điểm dừng ở trước mắt ta.

Rốt cuộc là ngươi xem thường ai đây?

Chương 669 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!