Hắn biết chiêu này của Kiếm Nhất Thiên rất mạnh.
Nhưng hắn không yếu.
Mạnh thì mạnh.
Sau cùng vẫn phải nhìn xem ngươi đối mặt với ai.
Hai vị cường giả trong thiên kiêu đụng nhau.
Bộc phát ra uy thế long trời lở đất, chấn động núi sông, một nhát kia của Kiếm Nhất Thiên tuôn ra kiếm ý khó mà cản được, các thiên kiêu vây xem run như cầy sấy. Bắt đầu từ giây phút này, bọn họ cảm nhận sâu sắc được cái gì gọi là kinh khủng.
Chênh lệch giữa hai bên thật sự quá lớn.
Thậm chí có thể nói là khác nhau một trời một vực.
Vốn có người còn muốn khiêu chiến với Kiếm Nhất Thiên, nhưng sau khi cảm nhận được luồng uy thế này, nếu còn không biết tốt xấu thì dù có chết cũng là do mình không may.
Ầm ầm!
Khoảng khắc va chạm.
Dao động được sinh ra đã tạo thành một vùng huỷ diệt tuyệt đối, vô số thiên kiêu lùi lại, đều bị luồng dao động này đập vào. Họ không dám đến quá gần.
Lúc này, nét mặt Kiếm Nhất Thiên lạnh nhạt nhìn cảnh trước mắt.
Hắn ta rất muốn hỏi thăm đối phương.
Chiêu này thế nào? Có phải không thể cản nổi không?
Nhưng hắn ta không hề hỏi.
Mở miệng nói chuyện ảnh hưởng tới phong cách vũ lực.
Chỉ cần lẳng lặng hướng về chỗ kia là đủ rồi.
Nhát kiếm vừa rồi ẩn chứa kiếm ý mạnh nhất của hắn ta, hắn ta tự nhận là trong những người cùng thế hệ không ai có thể cản được nó. Đó là kiếm ý được truyền thừa xuống từ năm tháng vô tận, đủ để chém giết bất kỳ đối thủ mạnh nào.
Nhưng ngay sau đó…
Hắn ta nhìn thấy Lâm Phàm vẫn đứng ở đó như trước, không có bất kỳ thay đổi nào.
“Sao thế được!!!”
Trên mặt Kiếm Nhất Thiên tỏ vẻ kiếp sợ.
Ảnh hưởng rất lớn đến tinh thần của hắn ta, điều này khác hẳn những gì hắn ta nghĩ, tạo thành sự khác biệt long trời lở đất.
“Đừng tỏ vẻ kinh ngạc, chiêu kiếm của ngươi đúng là không tệ, nếu người khác gặp phải người thì thật sự không cản được nhưng tiếc là ngươi gặp phải ta.”
Lâm Phàm vung sáu cánh tay lên, lắc lắc, lúc đỡ đòn quả thực có hơi đau. Kiếm Nhất Thiên rất mạnh, uy thế mà kiếm chiêu hắn ta phóng ra chắc chắn không phải người ở cảnh giới này có thể bộc phát ra.
Giống như hắn vậy.
Đừng nhìn vào cảnh giới hiện tại của hắn chỉ là Âm Dương cảnh tầng một, hơn nữa còn chưa viên mãn nhưng sức chiến đấu bộc phát thì là kinh hãi thế tục, có thể doạ chết người.
Kiếm Nhất Thiên không thích những lời này của Lâm Phàm.
Cảm giác như đối phương đang làm nhục hắn ta.
“Đúng là đánh giá thấp ngươi rồi, không ngờ được thế mà vẫn có thể đỡ được, chẳng tránh ngươi có gan lấy Địa Hoả đi ngay trước mặt ta.”
Xem đi…
Kiếm Nhất Thiên vẫn còn làm màu.
Rõ ràng trong lòng rất phẫn nộ mà nói ra những lời này lúc nào cũng có mùi vị không phù hợp.
“Có thể nào đừng làm màu với ta được không?”
Lâm Phàm nói.
Kiếm Nhất Thiên nhíu mày, gì mà làm màu với không làm màu, đây là một loại thói quen của hắn ta thôi, đã ăn sâu vào gốc rễ khó mà thay đổi được.
“Giao Địa Hoả ra đây.”
Hắn ta chỉ muốn để Lâm Phàm giao Địa Hoả ra.
Địa Hoả là đồ mà hắn ta buộc phải có, tuyệt đối không cho phép mất đi từ trong tay hắn ta.
“Ha ha!”
Lâm Phàm cho rằng ý nghĩ của Kiếm Nhất Thiên có vấn đề, có lẽ có liên quan đến môi trường giao tiếp của hắn ta. Bởi vì thực lực của bản thân cường hãn, hắn ta có địa vị cực cao tại Kiếm Cốc nên không ai dám cả gan làm trái ý của hắn ta.
Bởi vậy, cho đến bây giờ hắn ta vẫn luôn cho rằng Lâm Phàm sẽ giao Địa Hoả cho mình.
Lâm Phàm không phí lời mà hoá thành tàn ảnh phóng về phía Kiếm Nhất Thiên trong nháy mắt. Hắn dự định đấu một trận đoàng hoàng với đối phương, để xem thực lực của thiên kiêu mạnh nhất Kiếm Cốc như thế nào.
Trong thời gian ngắn.
Kiếm Nhất Thiên và Lâm Phàm quần chiến với nhau, lấy hai người làm trung tâm, kiếm ý và quyền ý bộc phát ra, tạo thành hai luồng chấn động đối ngược nhau.
“Khí thế mạnh thật, quả nhiên lời đồn ở bên ngoài là sự thật, không được thấy tận mắt nên tóm lại cũng có chút không tin. Vị thiên kiêu của Thiên Hoang thánh địa này quá mạnh mẽ.”
“Rốt cuộc kẻ này tu luyện thế nào vậy.”
Trong lòng Ngộ Kiếm chấn động, dùng thực lực bây giờ của hắn ta mà khiêu chiến với đối phương, kết quả rất rõ ràng, chắc chắn là chết thảm, không có chút hy vọng nào.
Đến cuối cùng Địa Hoả sẽ thuộc về ai, rất khó nói.
Ngộ Kiếm nhận ra tình hình không ổn, sư huynh đã thi triển mấy trăm kiếm chiêu mà vẫn không thể bắt được đối phương. Hơn nữa kiếm thế có dấu hiệu suy yếu, là không thể duy trì được kiếm thế mạnh nhất.
Chắc là…
Hắn ta lắc đầu, không dám nghĩ đến những chuyện này, thậm chí không thể chấp nhận được kết quả như vậy, sao thế được, sư huynh sẽ không thua đâu.
Lúc này.
Lâm Phàm vung sáu tay lên, mỗi quyền đều ẩn chứa sức mạnh tối thượng. Kiếm chiêu của Nhất Kiếm Thiên đúng là tinh diệu vô song, kiếm ý ác liệt nhưng Lâm Phàm thỉnh thoảng tiếp kiếm bằng tay không vẫn khiến hắn ta run sợ như trước.
Dùng thân xác đỡ đòn, Kiếm Nhất Thiên kinh hãi, có một loại cảm giác sợ hãi nói không nên lời.
Trong đầu lại có suy nghĩ bản thân sẽ thua.
Không thể nào.
Tuyệt đối không thể nào.
Kiếm Nhất Thiên vứt bỏ cái suy nghĩ không thực tế này đi. Hắn ta cắn chặt hàm răng, kiếm ý được vung ra ngày càng ác liệt, trực tiếp tạo thành một phạm vi kiếm đạo. Luồng phạm vi kiếm ý này bao trùm tấn công Lâm Phàm bốn phía.
Bất cứ sinh vật nào đến gần sẽ bị cắt giết thành từng mảnh.
“Giết…”
Kiếm Nhất Thiên bị Lâm Phàm ép đến mức này, khí thế liên tục tăng vọt. Có thể nói từ lúc tu luyện Kiếm đạo cho đến giờ, chưa bao giờ gặp phải tình trạng này, có thể ép hắn ta tới trình độ này.
Lâm Phàm thi triển Trấn Thế Quyền, ảo ảnh của sáu con Thiên Long quấn quanh nắm đấm, quyền ý thần ý cuồn cuộn tràn ra, trên nắm tay toả ra ánh sáng rực rỡ chói mắt. Uy thế quá mạnh, mặc dù chưa ra quyền nhưng luồng uy thế đã làm tâm thần khiếp sợ.
“Kiếm Nhất Thiên, đến đây là kết thúc rồi.”
Lâm Phàm trầm giọng nói.
Vẻ mặt Kiếm Nhất Thiên đổi thành kinh hãi, cảm nhận được uy thế mà Lâm Phàm bộc phát ra, quá mạnh mẽ, quá hùng hậu, có một loại sức mạnh khó mà tưởng tượng được nghiền ép mà đến.
“Mơ mông hão huyền?”
Chương 670 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]