Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 671: CHƯƠNG 671: NHÌN ĐI, TÂM CẢNH CỦA HẮN SỤP ĐỔ RỒI (2)

Kiếm Nhất Thiên gầm nhẹ một tiếng, kiếm ý như cầu vồng bay vút lên không trung, một luồng kiếm ý thần bí bộc phát ra từ trong cơ thể, liều mạng nổ về phía Lâm Phàm.

Đất rung núi chuyển, vô số đá vụn lăn xuống, Địa Hoả ẩn sâu đốt lên ngọn lửa làm thân núi nổ tung, tựa như núi lửa phun trào, quả cầu lửa bắn tung toé về bốn phương tám hướng.

Trong chốc lát.

Bụi bặm dày đặc che khuất bầu trời.

Chặn lại tầm mắt của họ, không nhìn rõ tình hình trước mặt như thế nào.

Nhưng lúc tro bụi che khuất mặt rời, dương như bọn họ nhìn thấy một cơ thể bị nổ bay, cụ thể là ai thì không biết nhưng mà chắc chắn có một bên bị trọng thương.

Ngay sau đó.

Tro bụi tan đi.

Một bóng dáng ngạo nghễ đứng trong không trung, nhìn kỹ, rõ dàng chính là Lâm Phàm. Lục Tí Lôi Phật Thân của hắn quá bá đạo, có lẽ bộc phát ra sức mạnh quá mạnh, cơ thể bốc ra luồng hơi màu trắng.

Tựa như vừa xuất hiện từ trong nước nóng đang sôi sục.

Tìm kiếm bóng dáng của Kiếm Nhất Thiên.

Kỳ lạ.

Người đi đâu mất rồi?

Thế mà không tìm thấy bóng dáng của hắn ta.

Trong lòng những thiên kiêu vây xem chợt giật nảy, có một loại linh cảm đáng sợ xuất hiện trong lòng.

Tìm kiếm.

Bọn họ nhìn thấy Kiếm Nhất Thiên bị nổ trên mặt đất, mặt đất cũng bị nổ tung, vô cùng chật vật leo ra từ hố sâu.

Bây giờ Kiếm Nhất Thiên cảm thấy rất mất mặt.

Lúc vừa chạm nhau, nguồn sức mạnh kia quá kinh khủng, trực tiếp làm kiếm ý của hắn ta nổ tung. Loại cảm giác khó mà cản được này, không có chút hy vọng nào, chỉ khi tự mình cảm nhận mới có thể hiểu được nguồn sức mạnh kia rốt cuộc khủng bố đến mức nào.

“Kiếm Nhất Thiên, cuộc chiến giữa ta và ngươi đến đây là kết thúc. Kiếm ý của ngươi không tệ, tiếp tục cố gắng, ta đánh giá cao ngươi.” Lâm Phàm nói với vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt mang lại cho Kiếm Nhất Thiên cảm giác giống như đang nhìn vãn bối.

Tình huống này khiến Kiếm Nhất Thiên rất khó chịu.

Hắn ta cảm thấy ánh mắt của mọi người xung quanh khi nhìn mình có chút không ổn.

Sỉ nhục!

Không sai, bây giờ đối với hắn ta là một loại nhục nhã, ánh mắt của những người kia là coi khinh, xem thường hắn ta, từ lúc xuất đạo đến bây giờ có bao giờ gặp phải tình huống như vậy.

“Các người nhìn cái gì?”

Vẻ mặt của Kiếm Nhất Thiên dữ tợn, tức giận trách mắng những thiên kiêu vây xem.

“Mẹ kiếp, mắt mọc ở trên người của chúng ta, ngươi không nhìn chúng ta sao biết chúng ta nhìn ngươi?”

“Đúng vậy, mệt cho hắn là thiên kiêu mạnh nhất của Kiếm Cốc, tâm tính quá tệ, không đánh lại người ta thì trút giận lên người chúng ta.”

“Không sai, Lâm Phàm người ta nói thế nào nhỉ, à, là làm màu. Hắn không làm màu nổi nữa, thẹn quá hoá giận, ta thấy cái gì mà thiên kiêu của Kiếm Cốc, cùng lắm cũng chỉ có vậy.”

“Đúng là khiến người ta thất vọng.”

Kiếm Nhất Thiên chỉ nói một câu mà thôi.

Lại bị những thiên kiêu vây xem phê bình từ đầu đến cuối.

Một ngọn lửa giận bùng lên trong lòng hắn ta.

Bùng nổ.

Một luồng kiếm ý đã không sao nhịn nổi, có thể bộc phát ra bất cứ lúc nào.

“Đi thôi!”

Lâm Phàm quay người rời đi, không cần phải ở lại đây nữa, đã tìm hiểu rõ ràng được tu vi của Kiếm Nhất Thiên. Đúng là rất mạnh, là người thuộc loại đỉnh cao trong thiên kiêu, còn có thể vượt cấp giết địch.

Nếu như không có sự tồn tại của mình.

Kiếm Nhất Thiên chắc chắn sẽ quét sạch tất cả, không ai có thể ngăn cản hắn ta giả vờ. Chỉ là rất đáng tiếc, đôi khi vận may của con người không tốt, gặp phải kẻ có tình cảnh như Lâm Phàm chỉ có thể cho rằng mình xui xẻo.

Nhóm thiên kiêu nhìn theo hướng Lâm Phàm rời đi.

Không ai dám ngăn cản.

Trừ khi là bị mù, không nhìn thấy tình hình vừa nãy.

Kiếm Nhất Thiên cũng bị trấn áp, bọn họ muốn cản trở đường đi của Lâm Phàm, trừ khi là không biết chữ chết viết thế nào.

Đối với sự rời đi của Lâm Phàm.

Hắn ta không có hành động gì.

Ánh mắt tập trung vào tất cả thiên kiêu tại hiện trường.

Ánh mắt kia… rất không ổn.

Xì xào bàn tán.

“Hắn còn nhìn chúng ta, không phải là muốn ra tay với chúng ta đó chứ.”

“Không thể nào, chưa chắc hắn đã có dũng khí đó.”

“Chắc gì, bị Lâm Phàm trấn áp, tâm trạng bùng nổ, cục đá cứng thì đá không nổi nên tìm những quả hồng mềm là chúng ta để trút giận cũng không phải là không thể.”

Các thiên kiêu trò chuyện với nhau.

Nhưng không lo lắng lắm.

Bọn họ đều là thiên kiêu của các thế lực lớn, Kiếm Nhất Thiên chưa chắc đã dám làm gì bọn họ, nếu không hắn ta cũng không gánh nổi hậu quả.

Ngộ Kiếm vội vàng xuất hiện trước mặt sư huynh.

“Sư huynh, ổn định lại tinh thần.”

Hắn ta biết Lâm Phàm đã tạo thành ảnh hưởng lớn thế nào đối với sư huynh.

Thật đáng sợ.

Sư huynh vẫn luôn ngồi tít trên cao, có bao giờ gặp phải thất bại như vậy, trong lúc nhất thời mà nghĩ quẩn là chuyện bình thường nhưng nếu ra tay với những thiên kiêu này thì chuyện sẽ khác đi.

Hô hấp của Kiếm Nhất Thiên có vẻ hơi gấp gáp, sự xuất hiện của sư đệ đúng là khiến hắn ta ổn định hơn nhiều.

Nhưng mà…

Hắn ta nhận ra ánh mắt của đám người kia vẫn dán chặt vào hắn ta từng giây từng phút.

Điều này khiến tâm trạng của hắn ta rất khó chịu.

Có xu hướng sụp đổ.

Đột nhiên.

Đột luồng kiếm quang sắc bén hiện ra.

“Sư huynh, không thể…” Ngộ Kiếm kinh hãi, vội vàng ngăn cản, chuyện hắn ta lo sợ nhất đã xảy ra. Nhưng ngay sau đó, sau khi hắn ta nhìn thấy một kiếm của sư huynh chém vào một thiên kiêu có thế lực bình thường thì xoay người rời đi, trái lại khiến hắn ta thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn tốt, vẫn tốt.

Các thiên kiêu vây xem nhìn thấy thiên kiêu có thể lực bình thường bị kiếm ý sắc bén chém thành hai mảnh thì trong lòng kinh hãi, đâu ngờ được Kiếm Nhất Thiên lại thật sự ra tay.

Chỉ là…

Sau khi Kiếm Nhất Thiên chém người này xong thì xoay người rời đi.

Trong nháy mắt, bọn họ hiểu ra.

Thì ra là thế, là đang chọn quả hồng mềm để bóp đây đây mà, cho dù thế lực của đối phương biết cũng không dám tìm Kiếm Nhất Thiên gây phiền phức.

Thực lực của các thế lực chênh nhau quá lớn.

Cho dù có lửa giận cũng chỉ có thể giấu ở trong lòng, nuốt xuống bụng, không hề có cơ hội phản kháng.

Chương 671 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!