Đạt được sự đồng ý của Đường trưởng lão, gã bước vào ngọn núi, tìm kiếm Lâm thánh tử.
…
“Đó là…”
Phục Bạch trở về tông môn nhìn thấy ở cửa sơn môn xuất hiện bóng người nào đó, trong lòng thắc mắc, tới gần thì thấy quả nhiên là người mà hắn ta quen biết.
“Ngươi tới nơi này làm gì?” Phục Bạch hỏi.
Hắn ta biết đối phương thua Lâm sư đệ, chẳng lẽ là tới trả thù ư?
Có thể tìm đến thánh địa trả thù, thoạt nhìn có chút vụng về.
Kiếm Nhất Thiên nói: “Chờ hắn.”
“Sư đệ của ta?”
“Không sai.”
Xem ra giống như hắn ta nghĩ, đúng là đối phương tới tìm sư đệ, hiển nhiên thua không phục, muốn tìm lại thể diện ư?
Phục Bạch lắc đầu, thực lực sư đệ quá khủng bố, tiến triển cực kỳ nhanh, Kiếm Nhất Thiên đã thành danh từ sớm, cũng mạnh hơn hắn ta trên mọi phương diện, bế quan vào mười năm trước làm không ít người quên đi hắn ta.
Nhưng người biết hắn ta đều hiểu rõ, đợi đến giây phút mà hắn ta xuất quan thì thiên kiêu trên thế gian đều phải run rẩy vì hắn ta.
Chỉ là… Đáng tiếc.
Trận chiến đầu tiên gặp được sau khi xuất quan chính là Lâm sư đệ, cuối cùng bị Lâm sư đệ đánh tan, thật sự rất đáng buồn, chắc chắn tạo thành ảnh hưởng rất lớn đối với kiếm tâm.
“Kiếm huynh, ta khuyên ngươi nên rời đi, không cần thiết phải như vậy, Lâm sư đệ của ta có thiên phú cực kỳ tốt, có lẽ ngươi không thể hiểu được, nhưng thật sự rất mạnh, thời gian một năm mà ngươi đang tiến bộ thì Lâm sư đệ của ta cũng đang tiến bộ.” Phục Bạch có lòng tốt khuyên bảo, sau khi trở về từ Thiên Kiêu vực thì sư đệ vẫn luôn bế quan.
Người khác bế quan hắn ta không sợ chút nào.
Chỉ sợ hãi một mình sư đệ bế quan.
Tốc độ tiến triển của sư đệ khi bế quan quá kinh khủng, có lẽ trong thời gian ngắn người khác không có bất kỳ tiến triển nào, nhưng sư đệ thì khác, mấy tháng ngắn ngủn là có thể thay đổi long trời lở đất.
“Phục Bạch, ngươi nói lời này là có ý gì, là muốn làm loạn kiếm tâm của ta ư?”
Kiếm Nhất Thiên căm tức nhìn Phục Bạch, tràn đầy tin tưởng mà đi đến chỗ này chính là muốn dùng trạng thái mạnh mẽ đối mặt với Lâm Phàm, ai có thể ngờ được Phục Bạch lại ở một bên nhiễu loạn kiếm tâm của hắn ta.
Loại thủ đoạn hèn hạ vô liêm sỉ này đã bị hắn ta liếc mắt một cái nhìn thấu từ sớm.
Bị đối phương phun một ngụm như vậy, Phục Bạch ngược lại không tức giận, chỉ là vẻ mặt rất kỳ lạ, có chút bất đắc dĩ, hắn ta có ý tốt nhắc nhở đối phương, căn bản không có ý tưởng khác.
Sao có thể ngờ được đối phương lại hiểu lầm hắn ta.
“Ai nóng tính như vậy, thế mà phụ lòng ý tốt của sư huynh ta?”
Một giọng nói truyền đến.
Lâm Phàm mỉm cười đầy mặt đi tới, nhìn thấy đối phương, bừng tỉnh hiểu ra nói: “Ta còn tưởng ai, hóa ra là ngươi…”
Một năm không thấy.
Phục Bạch kinh ngạc phát hiện hơi thở của sư đệ càng thêm thần bí hơn trước, xem ra là thật sự tu luyện thành công, đã sớm nói đối phương đừng xúc động, ngươi bế quan và sư đệ ta bế quan là hai việc khác nhau.
Ngươi không thể tưởng tượng được sự chênh lệch giữa hai người.
Bây giờ hắn ta không muốn nhiều lời thêm nữa.
Dù sao Lâm sư đệ cũng đã tới, nếu không ngoài ý muốn thì hẳn là tình huống kế tiếp sẽ rất xuất sắc, hắn ta muốn đi vây xem, cẩn thận nhìn xem tình cảnh đối phương bị sư đệ đánh tơi bời, nhưng…
Chỉ mình hắn ta vây xem có khi còn chưa đủ.
“Sư đệ, ngươi nói chuyện phiếm với hắn ta, vi huynh đi một chút rồi trở lại sau.”
Hắn ta chuẩn bị kêu đệ tử thánh địa qua đây để cùng nhau vây xem tình cảnh Kiếm Nhất Thiên bị đánh tơi bời, lúc nãy hỗn láo với ta, Phục Bạch ta cũng không dám nói ngươi cái gì, nhưng mang chút người đến xem hình như cũng không sao cả.
Vừa dứt lời.
Vội vàng rời đi, đi rất vội vã.
Lâm Phàm không biết sư huynh muốn làm gì, nhưng bộ dáng cấp bách của sư huynh làm cho người ta cảm giác giống như là có việc.
“Kiếm Nhất Thiên, ngươi muốn làm gì?” Lâm Phàm hỏi.
Tất nhiên hắn ta phát hiện tu vi đối phương có tăng lên, thời gian một năm ngắn ngủn, bởi vì có chút thành tựu mà lập tức nghĩ tới tìm ta báo thù ư?
Tuổi còn trẻ, tính tình có chút nóng nảy, không tiến bộ vững vàng, có chút tiến bộ đã muốn cho tất cả mọi người biết, ham muốn thể hiện của trẻ con thật mạnh.
Kiếm Nhất Thiên nói: “Một năm trước, ở Thiên Kiêu vực thua bởi một chiêu của ngươi, một năm sau, ta tự mình tới tìm ngươi xin chỉ bảo, trả lại sỉ nhục một năm trước.”
“Đó là chuyện một chiêu hả?” Lâm Phàm hỏi.
Trong thời gian một năm này, ngươi mới tăng lên tới chút thực lực ấy, mà ngươi có biết trong một năm ta đã tăng tu vi lên tới Âm Dương tầng hai hay không, đồng thời còn tu luyện Chiến Thiên Đấu Địa Pháp đến giai đoạn nhập kình.
Thực lực của bản thân đã sớm thay đổi long trời lở đất.
Khi so Kiếm Nhất Thiên với hắn, đã có sự chênh lệch rất lớn.
“Lâm Phàm, ngươi đừng tưởng rằng một năm trước có thể thắng ta muốn chiêu là được nước làm tới, ngươi có biết rốt cuộc một năm này ta đã trải qua như thế nào không?”
Kiếm Nhất Thiên rít gào, âm thanh phảng phất như không lớn, không có cách nào thể hiện ra được nỗ lực và gian khổ trong một năm này của hắn ta.
“Trải qua như thế nào?” Lâm Phàm hỏi.
Kiếm Nhất Thiên bị lời này của Lâm Phàm hỏi đến trong lúc nhất thời ngậm miệng không trả lời được.
Không biết nên trả lời ra sao.
“Trải qua như thế nào? Là sống trong sự sỉ nhục mà ngươi mang đến cho ta, ta chờ đợi chính là ngày này, có bản lĩnh thì đấu lại một lần với ta, ngươi có dám không?”
Giọng điệu Kiếm Nhất Thiên bá đạo, ánh mắt sắc bén, khí thế bản thân đạt tới đỉnh cao.
Lâm Phàm cười khổ, có vẻ rất bất đắc dĩ, hắn biết Kiếm Nhất Thiên rất muốn ấn mình xuống mặt đất mà chà đạp, chỉ có như vậy mới có thể làm tâm trạng của hắn ta tốt lên một chút.
Nhưng mà…
Sao hắn có thể để Kiếm Nhất Thiên thành công làm được chuyện như vậy.
“Thôi, thấy ngươi xa xôi vạn dặm mà đến, nếu ta không đồng ý với ngươi, ngược lại làm khổ ngươi, được rồi, vậy luận bàn đi.”
Lâm Phàm đồng ý yêu cầu của đối phương.
Là ngươi tự tìm, không liên quan gì đến ta.
Kiếm Nhất Thiên nắm chặt nắm tay.
Chương 676 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]