Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 677: CHƯƠNG 677: TA ĐÃ THĂNG HOA (2)

Bây giờ hắn ta vô cùng tự tin, cũng không cho rằng chính mình sẽ tiếp tục thua Lâm Phàm.

“Đi theo ta.”

Lâm Phàm nói.

Trong cánh rừng cách thánh địa không xa.

“Kiếm của ngươi đâu?” Lâm Phàm hỏi.

Kiếm Nhất Thiên cười nói: “Kiếm? Bây giờ ta cần kiếm làm gì nữa, tốt nhất ngươi nên chuẩn bị sẵn sàng, nếu không bị ta đánh bại quá nhanh thì đừng nghĩ tới chuyện tìm ta báo thù, ta không có hứng thú với kẻ yếu.”

“Chỗ này của ngươi có chút vấn đề.” Lâm Phàm chỉ vào đầu, mỗi một chữ trong lời nói của đối phương hắn đều hiểu được, nhưng lúc kết hợp bên nhau lại rất xa lạ.

Kẻ yếu?

Bây giờ kẻ yếu chính là ngươi.

Ngươi thân là kẻ yếu, tới đây khiêu chiến ta, muốn báo thù, lại còn nói không có hứng thú với kẻ yếu, ai, rốt cuộc là hoàn cảnh dạng gì mà lại bồi dưỡng ra tồn tại như hắn ta vậy.

“Đừng nói nhảm nữa, đến đây đi.”

Ánh mắt Kiếm Nhất Thiên sắc bén lên, một luồng kiếm ý mênh mông phóng lên cao, trực tiếp phá tan mây xanh, dung nhập vào trong trời cao, quả thật mạnh mẽ hơn một năm trước rất nhiều.

Hắn phát hiện kiếm ý mà đối phương bộc phát có chút thay đổi so với khi xưa.

Kiếm Nhất Thiên rất hài lòng với kiếm ý lúc này.

Hắn ta khổ tu một năm ở Vạn Kiếm Trủng.

Hiểu được kiếm ý của vô số các tiền bối, cuối cùng từ kiếm ý mà bọn họ để lại đem dung hợp với bản thân, hình thành kiếm đạo càng mạnh.

Vạn Kiếm đạo.

Tên rất đơn giản, cũng đại biểu cho Vạn Kiếm Trủng.

Trong thánh địa.

“Eo ơi, cuối cùng anh bạn nhỏ Kiếm Cốc đó vẫn tới, sư muội, ngươi không đi xem à, cũng không thể để đồ nhi ngươi đánh chết hắn ta, nếu không không dễ nói chuyện với Kiếm Cốc.” Thánh chủ nhìn kiếm ý có vẻ rất bá đạo trong mắt người khác đó, thản nhiên nói.

Không thể không nói, đúng là thiên kiêu của Kiếm Cốc.

Luồng kiếm ý này chính là thứ người bình thường không thể hiểu được.

Không chỉ yêu cầu thực lực tuyệt đối của bản thân, mà còn cần ngộ tính cực cao.

Đường Phi Hồng nói: “Không sao, trong lòng hắn hiểu rõ.”

Thánh chủ nhìn vẻ mặt của sư muội, đặc biệt chú ý ánh mắt của bà ta: “Sư muội, ngươi thật vất vả.”

Đường Phi Hồng liếc mắt nhìn thánh chủ một cái.

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ lộ ra vẻ bình tĩnh như cũ, phảng phất như đang nhìn về phía phong cảnh bình thường không có gì đặc biệt ở phương xa.

Nhưng chỉ có trong lòng chính bà ta mới hiểu được, rốt cuộc loại cảm nhận này ra sao.

Bịch bịch!

Vô số tiếng bước chân truyền đến.

Phục Bạch dẫn một đám sư đệ sư muội tới.

“Đuổi kịp.”

Thấy luận bàn còn chưa bắt đầu, tâm trạng Phục Bạch rất không tệ, đợi lát nữa là có thể chuyên tâm quan sát.

Đệ tử thánh địa biết được bại tướng dưới tay Lâm thánh tử tiến đến khiêu chiến, thật sự đều rất tò mò, chờ mong, tất nhiên cũng nối bước Phục sư huynh mà đến.

Những người đi theo không chỉ là đệ tử bình thường, còn có rất nhiều thánh tử thánh nữ.

Bọn họ chỉ là nghe nói qua, còn không có tận mắt nhìn thấy.

“Hắn ta chính là Kiếm Nhất Thiên của Kiếm Cốc, kiếm ý thật sắc bén, cách xa như thế đều có thể cảm nhận được luồng mũi nhọn này.”

“Không thể xem thường, sợ là ta chống không nổi mười chiêu ở trong tay hắn ta.”

“Lâm sư đệ có thể chiến thắng hắn ta ở Thiên Kiêu vực, quả thực không thể tưởng tượng.”

“Cái này thì có là gì, tuy Lâm sư đệ gia nhập thánh địa khá muộn, nhưng tốc độ tu luyện cực kỳ nhanh, thiên phú cực cao, Kiếm Nhất Thiên chỉ qua thời gian một năm đã lập tức tới khiêu chiến, ta thấy hắn ta là đang tự tìm đường chết.”

Mấy cái thánh tử và thánh nữ nói chuyện với nhau đều là những lời bình rất bình thường, đồng thời khen thực lực của Kiếm Nhất Thiên một chút.

Nhưng còn các sư muội khác lại không phải như vậy.

“Cố lên, cố lên…”

“Hắn ta là ai chứ, lại tới khiêu chiến Lâm sư đệ của chúng ta.”

“Đúng vậy, lớn lên xấu như vậy, thoạt nhìn còn chảnh chọe, ngươi xem tạo hình của hắn ta kìa, tự nhận rất tuấn tú nhưng thật ra xấu muốn chết.”

“Dạy dỗ hắn ta một trận đi.”

“Lâm sư đệ, ta yêu ngươi…”

Tiếng hoan hô đó đinh tai nhức óc, vang vọng khắp trời đất.

Kiếm Nhất Thiên đối diện với Lâm Phàm, tất nhiên nghe được mấy âm thanh lộn xộn này, nhưng hắn ta không tức giận, kẻ yếu xem thường khó có thể làm nội tâm hắn ta dao động chút nào.

“Mấy đồng môn của ngươi cũng đã tới, cũng tốt, có nhiều người như vậy xem, nhìn ngươi thua ở trong tay ta, cũng xem như là huề nhau.” Kiếm Nhất Thiên thua Lâm Phàm, điều duy nhất không thể tiếp thu chính là thiên kiêu vây xem lúc ấy quá nhiều.

Dù vẻ mặt của những người đó là cười hay đau buồn, đối với hắn ta mà nói thì đều là một loại trào phúng.

Bây giờ cơ hội tới, hắn ta tự nhận sẽ không thua.

Bởi vì hắn ta cũng đã đủ mạnh mẽ, trình độ lý giải đối với kiếm ý đã đạt tới cực hạn, kiếm ý của bản thân cũng đạt được thăng hoa.

Các sư huynh sư tỷ đều tới à.

Hắn đã hiểu lúc nãy Phục Bạch sư huynh chạy nhanh như vậy để làm gì, hóa ra chính là đi thông báo cho người khác tới xem tình cảnh Kiếm Nhất Thiên bị đánh tơi bời.

Sư huynh thật xấu xa.

Thật đúng là hắn sợ Kiếm Nhất Thiên trải qua thua trận lần này, tâm tính bùng nổ, lỡ như nghĩ không thông rồi nhảy sông tự sát thì có chút đáng tiếc.

Rốt cuộc đây là tên có thiên phú nhất mà hắn từng gặp.

Ngay cả Phục Bạch sư huynh đều không bằng đối phương.

Hoặc là nói, Kiếm Nhất Thiên không phải chuyển kiếp của đại năng cổ xưa thì chính là đạt được truyền thừa khủng bố nào đó, nhưng dựa theo tình huống bây giờ xem, tỷ lệ chuyển kiếp rất cao, chính là cái loại chuyển kiếp mất trí nhớ này, chỉ có bản năng đi theo mà thôi.

“Các sư đệ, sư muội, các ngươi hiểu biết Kiếm Nhất Thiên không?”

Vẻ mặt Phục Bạch nghiêm túc, nhìn hơi thở hai bên dần dần bộc phát ra ngoài, trong lòng chấn động rồi đột nhiên toát ra một câu.

Hắn ta đang nói với đệ tử bình thường.

Tất nhiên đám thánh tử, thánh nữ biết tình huống của Kiếm Nhất Thiên, khẳng định không phải đang dò hỏi bọn họ.

“Sư huynh, ta chỉ biết hắn ta rất mạnh.”

“Ta cũng vậy, nghe nói hắn ta là thiên kiêu mạnh nhất Kiếm Cốc.”

“Trước kia cũng đã mạnh, rất nhiều người không phải đối thủ của hắn ta.”

Đệ tử bình thường có kiến thức không nhiều lắm.

Trình độ hiểu biết đối với Kiếm Nhất Thiên cũng không cao, chỉ có thể có chút nghe thấy như nhau.

Chương 677 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!