Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 678: CHƯƠNG 678: TÂNG BỐC LÊN CAO RỒI QUĂNG NGÃ THẬT MẠNH (1)

“Đúng vậy, các ngươi chỉ biết hắn ta là thiên kiêu mạnh nhất Kiếm Cốc, ta phải nói kỹ càng tình hình của tên này cho các ngươi nghe.” Phục Bạch chuẩn bị hóa thân thành Bách Hiểu Sinh, cho các sư đệ sư muội nghiêm túc học một khóa, bổ sung một chút điểm mù cho bọn họ.

(Bách Hiểu Sinh: một người được cho là hiểu biết nhiều)

Nghe thấy Phục Bạch sư huynh muốn học bù.

Mắt tất cả mọi người nhìn đầy trông mong, lộ ra vẻ cầu học như khát, rất hy vọng sư huynh giải khát cho bọn họ.

Phục Bạch ho nhẹ một tiếng: “Chuyện này kể ra thì rất dài, nghe đồn lúc Kiếm Nhất Thiên sinh ra, mây tía dâng lên, vạn kiếm đua tiếng, dị tượng trong trời đất chiếu rọi trên không Kiếm Cốc, tuy nói ta không có tận mắt nhìn thấy, nhưng cũng nghe người khác nói qua.”

“Từ đây hắn ta đã bị Kiếm Cốc xưng là kiếm thứ nhất của Thần Võ giới, kỳ tài kiếm đạo, tương lai có thể chứng được quả vị bằng kiếm đạo, trở thành Thiên Tôn kiếm đạo.”

Lời Phục Bạch nói vô cùng giật gân.

Các sư đệ sư muội kinh hô, vừa nghe đã biết rất giỏi.

Không ngờ lai lịch Kiếm Nhất Thiên lại đáng sợ như thế, quá thần kỳ, quá bá đạo, vừa thấy chính là con cưng của trời.

“Việc này cũng chưa tính là gì, Kiếm Nhất Thiên có thiên phú rất cao, ngộ tính cũng rất mạnh, tuy nói một năm trước thua Lâm sư đệ, nhưng trong thời gian một năm này khẳng định đã tiến bộ vượt bậc.”

Phục Bạch trầm giọng bình luận.

“A… Thế thì không phải rất nguy hiểm ư?”

“Đúng vậy, nghe xong mấy lời Phục Bạch sư huynh nói, càng thêm cảm thấy chỉ sợ Lâm sư đệ phải đối mặt với kẻ mạnh rất khó tưởng tượng.”

Lúc này.

Kiếm Nhất Thiên đối diện với Lâm Phàm, hắn ta đã tăng khí thế của bản thân lên tới cực hạn, lúc nghe được mấy lời Phục Bạch nói thì vui mừng gật đầu.

Xem ra người của Thiên Hoang thánh địa cũng có chút kiến thức.

Nhìn như hắn ta có vẻ rất bình tĩnh, nhưng thật ra trong lòng rất vui sướng.

Loại khen này mới là chuyện người nên làm, nói rất đúng, rất có đạo lý, Kiếm Nhất Thiên ta thiên phú cực cao, là Kiếm Cốc… Không, có thể nói là người trẻ tuổi mạnh nhất Thần Võ giới.

“Ngươi nghe được mấy lời sư huynh ngươi nói không?” Kiếm Nhất Thiên ngạo nghễ nhìn Lâm Phàm, khóe miệng giơ lên, lộ ra một tia vui mừng nói: “Bọn họ không tin tưởng ngươi cho lắm.”

Lâm Phàm nhìn Phục Bạch sư huynh.

Trong lòng bất đắc dĩ.

Phục Bạch sư huynh đây là muốn giết người xéo tim, tâng bốc đối phương lên cao rồi quăng ngã xuống thật mạnh, cái loại đau đớn kịch liệt này sợ là có thể hoàn toàn nổ tung tâm tính của đối phương.

Trước kia thật sự không phát hiện sư huynh hung tàn như thế, không ngờ một khi tàn nhẫn lên lại đáng sợ như vậy.

Lâm Phàm lắc đầu, cảm thán nói: “Ta sợ lát nữa ngươi cười không nổi.”

“Đừng nói nhảm nữa, tiếp chiêu…”

Đúng là Kiếm Nhất Thiên có tiến bộ rất lớn, bây giờ hắn ta đã không cần dùng kiếm, cơ thể chính là kiếm, kiếm ý sắc bén bao trùm toàn thân, trời đất chấn động, chỉ thấy trên trời cao hình thành một mảng gió lốc kiếm ý rồi giáng mạnh xuống, uy thế mênh mông cuồn cuộn, long trời lở đất.

“Trấn áp!”

Hai ngón tay của hắn ta khép lại thành kiếm, đột nhiên chúi xuống.

Gió lốc kiếm ý hung hăng rơi xuống.

“Thật mạnh.”

“Quả nhiên lời sư huynh nói là thật.”

“Tu vi đối phương quá kinh khủng, quả nhiên không phải chúng ta có thể tưởng tượng.”

Các đệ tử thánh địa kinh ngạc cảm thán.

Kiếm Nhất Thiên vừa ra tay đã làm bọn họ kinh sợ.

Vẻ mặt Phục Bạch thản nhiên nhìn, khóe miệng lộ ra vẻ mỉm cười, các sư đệ sư muội bình thường bị kinh sợ là chuyện tất nhiên, cho dù hắn ta cũng không phải đối thủ của Kiếm Nhất Thiên.

Nhưng… Hắn ta biết rõ tình hình của Lâm sư đệ.

Đừng thấy Lâm sư đệ thoạt nhìn đẹp trai, dễ ở chung, lại không có hứng thú với chuyện gì hết, đó đều là giả dối.

Lâm sư đệ còn khôn khéo hơn bất kỳ ai, tu luyện lại nhanh đến biến thái.

Nhìn xem vẻ mặt của Lâm sư đệ, hắn có khả năng làm chuyện không nắm chắc ư?

Nghĩ cũng đừng nghĩ.

Đối mặt với uy thế của Kiếm Nhất Thiên, hắn không hoảng hốt chút nào mà thong dong đối mặt, không phải hắn không muốn ra tay, mà là suy nghĩ rốt cuộc phải cho Kiếm Nhất Thiên cơ hội hay không.

Mạnh mẽ tàn phá?

Vẫn là cho chút cơ hội đi.

Thôi, không cần thiết nghĩ mấy thứ này, trực tiếp ra tay, kết quả ra sao thì để xem đối phương nghĩ thế nào.

Phanh!

Lâm Phàm lập tức biến mất tại chỗ, trong chớp mắt lại xuất hiện giữa gió lốc kiếm ý, cơ thể rung động, uy thế hình thành hoàn toàn bùng nổ, gió lốc kiếm ý trực tiếp bị nghiền ép, vung quyền, mang theo ánh sáng loá mắt, một quyền rơi xuống.

Ầm vang!

Kiếm Nhất Thiên chỉ cảm thấy lực lượng dồi dào trút xuống, cơ thể chịu áp chế rất lớn, ngay cả thở dốc cũng có chút khó khăn.

“Ta sẽ không thua.”

Không muốn thua một ai cả.

Hắn ta đưa ra một ngón tay, kiếm ý ngưng tụ trên đầu ngón tay hóa thành nước lũ chống lại nắm tay của Lâm Phàm, hai luồng lực lượng va chạm, ngay giây phút va chạm, không gian tựa như bị ngăn chặn vậy.

Nhưng rất nhanh, đột nhiên hai luồng lực lượng bị lôi kéo co lại thành hình cầu, lại trong chớp mắt, không ngừng phồng lên, phịch một tiếng, sinh ra tiếng nổ vang kịch liệt, hình thành sóng xung kích không ngừng chấn động ra xung quanh, giống như xảy ra động đất vậy.

“Lực lượng thật đáng sợ, nếu là ta, tuyệt đối sẽ chết.” Trần Uyên trừng mắt quan sát, yết hầu hoạt động, hắn ta có chút hoảng sợ.

Phục Bạch nói: “Nói thật, với thiên phú và ngộ tính của Kiếm Nhất Thiên ta nguyện ý xưng hắn ta là mạnh nhất trong người trẻ tuổi, nhưng thật đáng tiếc, người hắn ta gặp được chính là Lâm sư đệ.”

Trần Uyên cười nói: “May mắn quan hệ giữa ta với Lâm sư đệ không tệ.”

“Trước kia quan hệ giữa các ngươi cũng không tốt.”

“Đó là ta tuổi trẻ không hiểu chuyện.”

Sao Trần Uyên có thể thừa nhận loại chuyện này, tuyệt đối không có khả năng để người khác châm ngòi quan hệ giữa hắn ta với Lâm sư đệ.

Ngay lúc bọn họ đang thảo luận, tình hình ở hiện trường đã xảy ra thay đổi.

Quyền thế của Lâm Phàm cực mạnh, phá vỡ sát chiêu kiếm ý của Kiếm Nhất Thiên, trực tiếp xuất hiện ở trước mặt hắn ta, một quyền đánh giữa mặt hắn ta, bịch một tiếng, Kiếm Nhất Thiên xoay tròn trên không trung, đầu đều sắp nổ tung. Hắn ta không chịu nổi luồng lực lượng to lớn này, hung hăng rơi xuống đập vào trên mặt đất.

Chương 678 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!