Hai mắt Kiếm Nhất Thiên tỏa lên tia sáng, đó là tượng trưng cho việc thi triển kiếm đạo tới mức tận cùng.
Phương xa.
Triệu Đại Chính nói: “Trời phù hộ thánh địa, nếu không có Lâm Phàm thì với ngộ tính và thực lực của Kiếm Nhất Thiên, thánh địa không có đệ tử nào có thể so được, cho dù là Phục Bạch thì cũng có chênh lệch với đối phương.”
“Kẻ không cam lòng của thời đại cũ mà thôi.” Đường Phi Hồng nói.
“Sư muội có ý gì?” Thánh chủ hỏi.
Đường Phi Hồng lắc đầu nói: “Không có gì.”
Trần Tường nói: “Mặc kệ hắn ta thuộc thời đại cũ gì, thời đại của Kiếm Cốc đã gặp phải trắc trở, kết quả của người này đã rõ ràng, đối với hắn ta mà nói, trong lòng không thể chiến thắng Lâm Phàm thì hắn ta đã hoàn toàn trở nên bình thường, đúng là tình huống làm người khác khó xử.”
Ánh mắt Đường Phi Hồng không hề gợn sóng nhìn Lâm Phàm, nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp mặt, trong lòng cảm thán, thật sự chưa bao giờ gặp được hậu bối như vậy.
“Tiếp tục xem, đây là so đấu giữa thiên kiêu của hai thế lực lớn, tuy rằng kết cục đã định rồi, nhưng vẫn xem đến nhiệt huyết sôi trào, lòng lão phu còn chưa già, vẫn còn trẻ như trước.” Thánh chủ cảm thán.
Nghênh đón lại là vài cái ánh mắt xem thường.
“Trảm!”
Lúc này, Kiếm Nhất Thiên áp một tay xuống, dùng sức quá mạnh làm máu tươi phun tung toé trên người, nhưng mà vẫn hò hét như cũ, vẫn đang thi triển tuyệt sát chân chính.
Cự kiếm mang theo lực lượng hùng hậu chém về phía Lâm Phàm, trời cao cũng bị luồng kiếm quang này bổ ra.
Kiếm ý sắc bén đánh tới.
Lâm Phàm ngẩng đầu, tóc dài bay múa, nắm chặt nắm tay, ngưng tụ lực lượng bản thân rồi bước ra một bước, không gian dưới chân nứt toạc, gầm nhẹ một tiếng rồi đánh ra một quyền.
Ánh sáng lộng lẫy che đậy trời đất.
Trong toàn bộ trời đất chỉ có âm thanh rống giận của Lâm Phàm, còn có một quyền sáng rọi kia.
Ầm vang!
Lấy nơi lực lượng va chạm làm trung tâm, mạnh mẽ chấn động trời đất, tầng đất dưới sàn nứt toạc, không ngừng hãm sâu vào, rung chấn đó liên tục khuếch tán ra bên ngoài.
Uy thế quá mạnh, cảm giác chấn động quá kinh người.
Ai cũng không biết kết quả ra sao…
Đều rất chờ mong muốn biết kết quả.
Một lát sau.
Bóng người mà mọi người chờ mong vẫn tồn tại như cũ, chỉ riêng thiếu một người, tìm kiếm, rốt cuộc thấy được bóng dáng Kiếm Nhất Thiên trong một đống đổ nát.
Kiếm Nhất Thiên gian nan bò dậy, cơ thể mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất, đôi tay chống mặt đất, oa một cái, phun ra một ngụm máu tươi.
“Ta…”
Hắn ta lầm bầm lầu bầu.
Thua.
Thật sự lại thua.
“Lâm sư đệ đã thắng.”
Tiếng hoan hô, tiếng thán phục truyền đến không dứt.
Lâm Phàm vẫn rất bình tĩnh.
Những chuyện này đều bình thường, không có gì đáng để vui vẻ cả.
Nhưng đối với Kiếm Nhất Thiên, thứ này lại giống như âm thanh ma quái quấn quanh trong lòng hắn ta, không thể tan được.
Kiếm Nhất Thiên quỳ gối trên mặt đất, hai tay vô lực rũ xuống, ngẩng mặt nhìn lên trời, đôi mắt u ám không có thần. Thất bại của một năm sau khiến hắn ta cảm thấy tuyệt vọng, khổ sở không gì diễn tả được.
Hắn ta nhớ lại những câu làm màu đã nói trước đó thì thấy vô cùng xấu hổ.
Giống như có một bàn tay tát một cái vào mặt hắn ta, không chỉ mặt đau mà lòng cũng đau.
Loại cảm giác này chỉ có thể tự mình trải qua mới có thể hiểu rõ.
“Ngươi giết ta đi.”
Cách Kiếm Nhất Thiên nhìn Lâm Phàm đã không còn phong thái bình tĩnh như trước, liên tiếp thua trong tay Lâm Phàm đã tạo thành một đả kích không thể tưởng tượng nổi với hắn ta.
Lâm Phàm bất đắc dĩ, cảm thấy tâm tính của người này thật sự không tốt, quá dễ dàng bị đánh đòn tâm lý. Kẻ mạnh thực sự phải có một trái tim mạnh mẽ, cho dù gặp khó khăn gì cũng có thể tiến về phía trước mà không hề sợ hãi.
Chứ không phải như tên này, bị đánh bại thì lập tức mất đi sự tự tin.
Loại tâm tính này cho dù thiên phú có cao đến mấy thì vẫn rất khó có thể thành công.
“Có thể chết trong tay ta là vinh quang của ngươi, nhưng ta không giết kẻ yếu.” Lâm Phàm nói.
Kiếm Nhất Thiên lập tức bùng nổ.
Luôn có cảm giác những lời này rất giống với những gì hắn ta đã nói trước đây.
Trong lòng vô cùng buồn bực
Cảm giác không nói nên lời thật sự rất nặng nề, như thể có thứ gì đó đang chắn ngang.
“Ngươi đừng tưởng rằng ngươi không giết ta thì ta sẽ biết ơn ngươi, có phải ngươi muốn nhìn thấy bộ dáng ta bị ngươi nhục nhã không?” Kiếm Nhất Thiên tức giận nói.
“Người trẻ tuổi, ngươi chỉ tu luyện cảnh giới mà không tu tâm, cho dù có tu luyện bao lâu thì cũng vô ích mà thôi. Lẽ nào tiền bối trong nhà không nói với ngươi sao?” Lâm Phàm có chút thất vọng với Kiếm Nhất Thiên.
Tâm tính này quá tệ, quả thực chẳng còn gì để nói.
Hai tay Kiếm Nhất Thiên nắm chặt, móng tay đều sắp lõm vào trong da thịt.
“Ngươi chờ cho ta.”
Buông một câu tàn nhẫn rồi lập tức chán nản chạy đi.
Tất nhiên Lâm Phàm không thể giết Kiếm Nhất Thiên.
Đám thế hệ trước trong thánh địa tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Quang minh chính đại giết chết Kiếm Nhất Thiên ở thánh địa, sao Kiếm Cốc có thể chịu đựng được chứ, chắc chắn sẽ dốc sức liều mạng, hai bên đều thuộc về thế lực lớn, một khi nảy sinh xung đột.
Đương nhiên không dám tưởng tượng hậu quả.
Tốt nhất có thể tránh được thì cứ tránh.
Nhìn phương hướng mà Kiếm Nhất Thiên rời đi, Lâm Phàm lắc đầu thở dài, cũng không biết rốt cuộc hắn ta nghĩ thế nào, một năm trước không phải đối thủ của ta, một năm sau có tiến bộ thì lập tức tới tìm ta khiêu chiến.
Hắn ta sẽ không cho rằng chỉ có chính mình tiến bộ, còn người khác vẫn luôn đạp chân tại chỗ chứ.
“Sư đệ, xuất sắc, quá xuất sắc.” Phục Bạch vỗ tay trầm trồ khen ngợi, hắn ta xem trận chiến này đến nhiệt huyết sôi trào, vô cùng xuất sắc.
Lâm Phàm nói: “Sư huynh, ta thấy trạng thái lúc hắn ta rời đi không tốt cho lắm, không phải là muốn đi tự sát chứ, một phen lời bàn của sư huynh lúc nãy đã giết người xẻo tim.”
“Ha ha, sư đệ nói gì ta nghe không hiểu.” Phục Bạch giả ngu giả ngơ, còn lâu hắn ta mới thừa nhận chuyện lúc nãy.
Rốt cuộc ta chính là đại sư huynh thánh địa, sao có thể để các sư đệ sư muội phát hiện, ồ, hóa ra Phục sư huynh rất gian manh, rất có ảnh hưởng tới hình tượng.
Chương 680 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]