“Sư huynh, không có việc thì ta đi về trước, nếu không phải hắn ta đột nhiên tới thì ta vẫn còn đang tu luyện.” Lâm Phàm nói.
Làm sao mà hắn biết được lời này đã tạo cho Phục Bạch chấn động lớn đến cỡ nào.
Đều đã mạnh mẽ đến loại trình độ này mà còn tu luyện…
Có thể cho chúng ta một ít đường sống hay không.
Đả kích rất lớn.
May mắn là sư đệ nhà mình, có áp lực, nhưng áp lực không lớn cho lắm.
…
Kiếm Nhất Thiên mang theo vết thương rời đi, hắn ta không còn mặt mũi trở về Kiếm Cốc, xuyên qua trời đất, không ngừng đi về phía bắc, khóe mắt có nước mắt trong suốt, theo cuồng phong đánh tới mà biến mất trong trời đất.
“Sao ta có thể thua chứ…”
Hắn ta vẫn luôn không thoát ra được chuyện này, nội tâm gặp phải đả kích, vô cùng đau lòng.
Không biết sau bao lâu.
Tâm trạng hắn ta càng thêm táo bạo, có oán khí trút không hết đọng lại trong lòng, rất phẫn nộ, rất muốn thả ra ngoài, chỉ là một khi hơi tức giận, cơ thể đau đớn làm đầu óc hắn ta tỉnh táo không ít.
Thương thế còn khá tốt, không tính nghiêm trọng, chỉ là cực kỳ đau.
Đi vào phía bắc, khu vực Yêu tộc sinh hoạt.
Nơi đây rất hỗn loạn, vô số thế lực Yêu tộc cắm rễ tại đây.
“Yêu tộc…”
Hắn ta cảm nhận được hơi thở của Yêu tộc, trong lòng hắn ta vốn có lửa giận, bây giờ chỉ muốn giết yêu quái cho hả giận, trút toàn bộ lửa giận đối với Lâm Phàm ở trên người yêu quái.
Phía trước.
Một đám yêu tụ tập ở bên nhau, bọn họ đều là đệ tử của thế lực gần đó, có được trí tuệ và hình dáng con người nhưng yêu tính khó sửa, vừa máu me vừa táo bạo.
Khu vực đặc thù phía bắc.
Nhân tộc có thương đội sẽ đến nơi này buôn bán, căn cứ vào đàm phán giữa Nhân tộc và Yêu tộc, Yêu tộc không được ra tay với thương đội Nhân tộc tới phía bắc buôn bán.
Nhưng quy củ là chết, yêu là sống.
Ngẫu nhiên cướp giết thương đội Nhân tộc là chuyện rất bình thường.
Yêu tộc ăn người, tuy rằng không chắc là tất cả đều thích ăn người, nhưng nếu gặp được, ngẫu nhiên muốn đổi khẩu vị là chuyện rất bình thường.
Bây giờ lập tức có thương đội bị một đám Yêu tộc ra ngoài kiếm mồi gặp được, đã sớm gặp phải chuyện bi thảm.
Lửa giận của Kiếm Nhất Thiên đã bắt đầu thiêu đốt từ khi còn ở thánh địa, vẫn luôn thiêu đốt mãi cho tới nơi này, tích lũy đến cực hạn, đều sắp nổ tung, hắn ta không chọn một kiếm chém giết mà trực tiếp rơi xuống, tự mình ra tay, dùng lực lượng tuyệt đối nghiền ép, trút hết lửa giận trong lòng.
“Ngươi là người nào?”
Một đám yêu phát hiện có người cúi đầu, nhanh chóng đánh về phía bọn họ, tức giận quát lớn nói.
Chỉ là…
“Đều mẹ nó đi tìm chết cho ta.”
Kiếm Nhất Thiên hoàn toàn thả bản tính táo bạo ra, hai ngón tay tạo thành kiếm, kiếm khí tung hoành, thỏa sức chém giết Yêu tộc trước mặt, thủ đoạn đơn giản thô bạo, vung vẫy không hề có kết cấu.
Một chiêu nguyên gốc là có thể giải quyết một con Yêu tộc, nhưng hắn ta trực tiếp vung chém Yêu tộc này thành mấy chục khối, từng khối thịt rơi đầy đất, tản ra hơi nóng.
“Phù!”
“Mẹ kiếp.”
Kiếm Nhất Thiên là người có phong cách, trước nay đều sẽ không nói thô tục, nhưng bây giờ trong lòng hắn ta thiêu đốt đầy lửa giận, chỉ muốn trút ra, còn việc khác hắn ta không thèm để ý chút nào.
Quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn một vài Yêu tộc khác.
Buông hai ngón tay ra, nắm rìu của Yêu tộc lên từ trên mặt đất, khí thế hung ác đi tới Yêu tộc.
“Chết cho ta!”
Hắn ta vung rìu, hung hăng bổ về phía Yêu tộc.
Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.
Mấy đệ tử Yêu tộc này đâu phải đối thủ của Kiếm Nhất Thiên, một đám đều bị đánh đến kêu to oa oa, kêu thảm thiết không bao lâu đã biến thành khối thịt rơi xuống mặt đất.
Sau một hồi.
Mặt đất bị máu tươi nhiễm đỏ, Yêu tộc bị chém đến không có chỗ nào hoàn chỉnh, tất cả đều bị chém nát nhừ, thảm không nỡ nhìn, người bình thường nhìn thấy đều sẽ nôn mửa.
Hắn ta thở phì phò, cảm giác trút hết thật thoải mái, tâm trạng tốt hơn rất nhiều.
Cho dù bị phẫn nộ làm choáng váng đầu óc thì hắn ta cũng không ra tay với người khác, chỉ muốn chém Yêu tộc mà thôi.
Ngay lúc hắn ra chuẩn bị rời đi thì lại thấy một bóng người xuất hiện.
Một bé trai thoạt nhìn chỉ có sáu bảy tuổi, đôi tay cầm kiếm run rẩy chạy ra ngoài, ánh mắt sợ hãi nhìn Kiếm Nhất Thiên, nhưng khi nhìn thấy Yêu tộc bị chém nát nhừ xung quanh, nó còn nhỏ tuổi nên oa một tiếng rồi nôn mửa.
Nó là tùy tùng của thương đội, đời đời làm đầy tớ, thân là con của đầy tớ, từ nhỏ đã phải làm các loại kiếm sống, vận chuyển xe là chuyện rất bình thường.
“Là ngươi đã cứu ta phải không?” Đứa bé cẩn thận hỏi.
Nó phát hiện đối phương thật đáng sợ.
Ánh mắt đó, vẻ mặt hờ hững đó, còn có quần áo lây dính máu tươi, thật giống như vừa bò ra từ trong vực sâu vậy, tạo thành nỗi sợ hãi rất lớn cho tâm linh nhỏ bé của nó.
Kiếm Nhất Thiên nhìn nó một cái, không để ý tới mà trực tiếp rời đi.
Đứa bé đuổi theo kêu: “Có thể mang ta rời đi hay không?”
Giọng nói truyền qua không trung.
Nhưng Kiếm Nhất Thiên đã biến mất không còn chút tung tích từ sớm.
Đứa bé sợ hãi nhìn hoàn cảnh chung quanh, sau đó mọi người đã chết đi từ lâu, trong lúc nhất thời không biết nên làm sao bây giờ, cũng không biết chạy tới nơi nào, với số tuổi và dáng người này của nó, căn bản không có khả năng sống sót trở về.
Mùi máu tươi ở đây rất nặng, lại không có hơi thở của kẻ mạnh, có man thú ngửi được hương vị, xuất hiện từ phương xa, nhìn thấy Nhân tộc đứng ở nơi đó, nổi giận gầm lên một tiếng rồi đánh về phía nó.
“Không…”
Phập!
Một tia kiếm quang giáng xuống từ trên trời, trực tiếp đâm thủng đầu man thú.
Vẻ mặt Kiếm Nhất Thiên hờ hững nhìn đứa bé.
Rốt cuộc vẫn không yên tâm, mang theo nó rời đi.
Cũng không phải lòng dạ lương thiện, đại phát từ bi, mà là… Kiếm Nhất Thiên ta muốn làm chuyện gì thì liên quan mọe gì tới ngươi.
…
Kiếm Cốc.
“Lại thua à?”
Kiếm chủ thở dài, nhìn ngọn núi không hề có tiếng động ở phương xa, không trở về, bị thua thì trở về tu luyện chứ, rốt cuộc hắn ta đi đâu.
Tất nhiên lão ta biết việc này có ảnh hưởng rất lớn tới Kiếm Nhất Thiên.
Nhưng mà… Trốn tránh không phải là một lựa chọn, mà là hành vi của kẻ nhát gan.
Chương 681 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]