Bên ngoài lan truyền xôn xao chuyện thiên kiêu Kiếm Cốc lại bị Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa đánh tơi bời một trận, lần này có rất nhiều người vây xem, ảnh hưởng thật lớn.
Sao những người trong thánh địa có thể không tuyên truyền.
Trong thời gian cực ngắn đã truyền cho người người đều biết.
Thân là Kiếm chủ lão ta rất bất đắc dĩ.
Sự thật chính là như thế.
Còn có thể làm sao bây giờ?
Lão ta nhìn Kiếm Nhất Thiên lớn lên, sao có thể không biết tính nết của hắn ta, bế quan một năm, dùng thiên phú và ngộ tính tuyệt đối lĩnh ngộ kiếm ý trong Vạn Kiếm Trủng, dung nhập cái này với bản thân, có tiến triển cực lớn.
Bởi vậy mới có thể gấp không chờ nổi mà đi tìm Lâm Phàm báo thù.
Nhưng cuối cùng…
Ầy.
Đây sẽ là một thảm họa khó có thể tưởng tượng được.
Lão ta hy vọng Kiếm Nhất Thiên sẽ trở về, đừng nghĩ đến những chuyện kia, nếu thất bại thì lại cố gắng, còn cả chặng đường dài sau này, không ai biết được cuối cùng sẽ ra sao.
Mà lúc này.
Trong một sân trong.
Kiếm Nhất Thiên nhìn đứa bé được cứu về, chỉ thấy đứa bé cầm một thanh kiếm gỗ, vung kiếm một lần lại một lần.
Tạm thời hắn ta không muốn trở về.
Việc thất bại đã bị lan truyền, cho dù trở lại Kiếm Cốc, chắc chắn cũng sẽ thấy đệ tử Kiếm Cốc nhìn hắn ta bằng ánh mắt kỳ quái, tuy bọn họ không dám biểu hiện ra ngoài nhưng trong lòng nhất định đang nghĩ đến thất bại của hắn ta.
“Ngươi không có thiên phú, đừng luyện.” Kiếm Nhất Thiên khịt mũi xem thường việc đứa bé kia vung kiếm không có chừng mực, liếc mắt một cái đã nhìn thấu bản chất của nó, không có ngộ tính luyện kiếm, chẳng sợ vận khí tốt, sau khi thành niên có chút tu vi thì muốn gia nhập Kiếm Cốc cũng là chuyện rất khó.
Nếu đã chuẩn bị định cư ở chỗ này một đoạn thời gian, hắn ta sẽ để đứa bé này ở bên người làm người hầu bưng trà rót nước, dù sao ở đâu thì nó vẫn làm đầy tớ, làm người hầu ở nơi này của hắn ta chính là vinh hạnh của nó.
Đứa bé đắm chìm trong cùng một động tác, nghe được giọng nói của Kiếm Nhất Thiên.
Nó dừng động tác trong tay lại, chớp chớp mắt, kiên định nói: “Ta biết ta không có thiên phú, nhưng cha ta nói với ta, cho dù không có thiên phú, nhưng chỉ cần kiên trì bền bỉ luyện tập một chiêu thức thì sau này cũng có thể trở nên lợi hại.”
“Ồ, cha ngươi cũng tu luyện kiếm đạo ư?”
“Không phải, cha ta là người hầu của Chu phủ.”
“Ha ha… Lời nói của người hầu mà cũng có thể tin được sao?” Kiếm Nhất Thiên cười, chẳng quan tâm chút nào, câu nói ngắn ngủn này cũng đủ khiến đứa bé đau lòng rồi.
“Ta tin những gì cha ta nói.” Đứa bé khăng khăng nói.
“Ngươi là ai?”
“Không biết.”
“Vậy ngươi có biết Kiếm Cốc không?”
“Không biết.”
Hỏi đứa bé cái gì nó cũng lắc đầu không biết.
Kiếm Nhất Thiên nói: “Kiếm Cốc là kiếm đạo đứng đầu trong thiên hạ, bất kỳ kiếm đạo gì cũng không thoát khỏi Kiếm Cốc, mà ta chính là người mạnh nhất Kiếm Cốc, ngươi không có thiên phú tu luyện kiếm đạo, mà điều cha ngươi nói cũng là lời nói vô căn cứ, ngươi thấy một kiếm này thế nào?”
Vừa dứt lời.
Chỉ thấy hai ngón tay hắn ta khép lại, tùy tiện chém tới trước mặt, một tòa núi giả cách đó không xa bị chém thành vô số khối đá vụn trong nháy mắt.
“Thật giỏi.” Đôi mắt đứa bé trừng lớn, khiếp sợ nhìn về phía Kiếm Nhất Thiên.
Kiếm Nhất Thiên rất hưởng thụ ánh mắt như vậy.
Hắn ta thích ánh mắt sùng bái của người khác.
Chỉ là tưởng tượng đến gương mặt của Lâm Phàm, sắc mặt hắn ta lập tức trở nên rất khó xem, đó là tên mang vô tận nhục nhã đến cho hắn ta.
“Ngươi nói ta lợi hại hay cha ngươi lợi hại?”
“Ngươi lợi hại.”
“Một khi đã như vậy, ta nói thẳng với ngươi, điều cha ngươi nói với ngươi chính là sai lầm.”
“Không, ta tin tưởng cha ta, chỉ cần ta cố gắng chuyên tâm tu luyện một chiêu thì nhất định có thể lợi hại.”
“A…”
Kiếm Nhất Thiên không để ý tới đối phương mà dựa vào lưng ghế, nhìn không trung, ai cũng không biết hắn ta nghĩ đến cái gì, nhưng từ trong khí chất u buồn của hắn ta có thể biết được, lòng hắn ta bây giờ rất đau, cuối cùng vẫn không thể đi ra từ trong thất bại đó.
U Tử phong!
“Chiến Thiên Đấu Địa Pháp rất khó tu luyện, độ thành thạo mà cái này yêu cầu thật sự quá cao.”
Mỗi ngày tu luyện của Lâm Phàm đều rất buồn tẻ, nhưng dù vậy thì hắn vẫn chưa từng từ bỏ, mà là nỗ lực ngày đêm, cũng không lãng phí thời gian, việc ngủ đã hoàn toàn xa rời, không có bất kỳ liên quan gì tới hắn.
Tu luyện đến loại cảnh giới này như hắn.
Đi tiểu cũng đã là một loại hoạt động khi rảnh rỗi mà thôi.
Cùng với việc không ngừng tu luyện Chiến Thiên Đấu Địa Pháp đến cảnh giới cao thâm, hắn đã cảm nhận được ảnh hưởng xấu mà chiến tâm mang đến cho hắn, chính là đã đạt được chiến đấu đến không biết sống chết.
Chẳng sợ gặp được kẻ mạnh cũng không lùi bước chút nào, không có một chút cảm giác sợ hãi.
Ngược lại sẽ có một loại xúc động, cảm giác hưng phấn.
[Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 300 lần!]
[Nhắc nhở: Độ thành thạo Chiến Thiên Đấu Địa Pháp+300!]
Thứ duy nhất có thể làm Lâm Phàm vẫn luôn bảo trì thanh tỉnh chính là nhắc nhở này, từ đầu đến cuối đều đang nói cho hắn biết là ngươi đang tu luyện, đã có chút tiến triển, chỉ cần tiếp tục nỗ lực thì nhất định có thể thành công.
“Cốc cốc!”
Tiếng đập cửa truyền đến.
“Lâm Phàm, U Liên thánh nữ mời ngươi dự tiệc.”
Ngoài cửa truyền đến giọng nói của tiểu lão đầu.
Lâm Phàm nói: “Trở về đi, ta không có thời gian.”
Hắn không muốn lãng phí một chút thời gian nào, càng tiếp tục tu luyện, hắn càng thêm cảm thấy thời gian cần mất càng nhiều, với tu vi của hắn bây giờ, sống thêm thật nhiều cái trăm năm nữa cũng không thành vấn đề.
Nhưng sư tỷ ở quê quán phương xa không đợi người.
Năm tháng là trí mạng đối với nàng.
Hắn muốn tăng tu vi lên trong thời gian ngắn nhất, không cần đạt tới Thiên Tôn, chỉ cần đạt tới Đạo cảnh là được, có thể bảo vệ sư tỷ không chịu bất cứ thương tổn nào.
Bằng không với tình hình của hắn bây giờ, đưa sư tỷ tới nơi này rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện lớn.
Đương nhiên, bây giờ hắn cũng có thể mượn dùng kiện pháp bảo kia của thánh địa, đi ngang qua vùng biển, nhưng mà hắn cảm nhận được sư tôn có chút không đúng cho lắm với tình huống của hắn, dẫn sư tỷ tới, lỡ như sư tôn bị kích thích rồi làm ra chuyện không tốt với sư tỷ.
Vậy với tình hình của hắn bây giờ, chính là ngăn không được.
Chương 682 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]