Thời gian chảy thật nhanh.
Mấy tháng trôi qua.
“Tu luyện nhập ma, hoàn toàn điên rồi.”
Tiểu lão đầu cảm thán, bội phục quyết tâm tu luyện của Lâm Phàm, rất ít người có thể làm được loại tình trạng này như hắn, ít nhất lão chưa từng gặp bao nhiêu người có thể làm được như hắn vậy.
Ban đêm.
Lâm Phàm đang tu luyện thì chợt mở choàng mắt ra, Đại Đạo chi Hỏa thiêu đốt, có sức mạnh bên ngoài xâm lấn.
Bây giờ hắn đã đạt được Địa Hỏa, phát động bạo kích gấp vạn lần, Đại Đạo chi Hỏa mà hắn cô đọng ra có thể loại trừ ma chướng, vạn tà không xâm.
Ngay lúc hắn chuẩn bị quát lớn người đến là ai thì lập tức nhớ ra nơi này chính là U Tử phong, chỗ Đường Phi Hồng tu luyện, có thể lặng yên không một tiếng động đến chỗ này thì tất nhiên chỉ có sư tôn.
Mẹ kiếp!
Đại Đạo chi Hỏa này quá mạnh, ngày xưa hắn không có một chút cảm giác nào, đừng tưởng rằng mỗi lần hắn đang tu luyện không hiểu sao lại đột nhiên không có cảm giác, ngày hôm sau tỉnh lại, hắn lừa mình dối người nghĩ rằng bản thân ngủ rồi.
Thật ra hắn biết rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi.
Làm bộ té xỉu không hề hay biết gì cả, bên tai truyền đến tiếng bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng, ngay sau đó có một bàn tay mát lạnh chạm vào mặt hắn, trong lòng hoảng sợ, đây là ra tay ư.
Hắn không dám động đậy, cũng không dám có bất cứ biểu hiện gì, dù là tim đập thì vẫn duy trì vững vàng từ đầu đến cuối, không dám có bất kỳ cảm giác nhảy lên mãnh liệt nào, chỉ sợ bị phát hiện.
Hắn có thể chắc chắn trăm phần trăm người chạm vào hắn chính là sư tôn.
Ngoài bà ta ra thì không còn ai có thể làm được loại trình độ này.
“Ngươi thật sự không thể vượt qua ngăn cách đó đối với ta ư?”
Sư tôn nói lời này là có ý gì?
Ngăn cách?
Ta chính là đệ tử của ngươi, không có bất kỳ động tác thân mật nào, rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, hay ta đã từng làm chuyện gì khiến ngươi hiểu lầm, thế cho nên ngươi mới có ý tưởng lẽ ra không nên có với ta?
“Ai!”
Một tiếng thở dài truyền đến.
Lâm Phàm rất muốn mở mắt ra nói với sư tôn một câu ‘surprise’, có phải cảm thấy rất vui mừng hay không, ta không hôn mê mà vẫn luôn duy trì tỉnh táo, ta đều đã nghe được những lời ngươi nói.
Không cần phải tiếp tục che giấu, đến đây đi, lão bảo bối.
Buông thả bản thân, làm chuyện ngươi muốn làm đi.
Nhưng hắn không dám.
Nếu làm như vậy, hắn không thể tưởng tượng được hậu quả sẽ ra sao.
Dần dần.
Hắn phát hiện ngực phảng phất như bị thứ gì ngăn chặn, không sai, sư tôn nằm trên ngực hắn, nghe tiếng trái tim hắn nhảy lên, loại hành động thân mật này làm hắn có chút sợ hãi.
Nhân Quả chi Hỏa không có lừa gạt hắn.
Đường cong nhân quả đó là tồn tại, là chân thật.
Bây giờ hắn đã cảm nhận được sâu sắc.
Sư tôn… Rốt cuộc ngươi muốn làm gì với ta, trong đầu hiện lên hình ảnh không được tốt cho lắm, sư tôn giở trò, động tay động chân với hắn, cởi quần áo hắn ra, cởi…
Không dám nghĩ.
Trong lòng hắn đang xoắn xuýt, nếu thật như vậy thì ta nên làm gì bây giờ?
Phản kháng hay yên lặng thừa nhận.
Chỉ là như vậy thật sự không làm sư tỷ thất vọng ư?
“Rốt cuộc ngươi là quái vật nhỏ dạng gì, tại sao có thể đánh tan đạo tâm kiên định tựa như tảng đá của ta chứ?”
“Là oan gia?"
“Hay là…”
“Ai!”
Nói chuyện đến một nửa, nói một chút lại không nói nữa, cuối cùng kết thúc bằng một tiếng thở dài.
Lâm Phàm sợ ngây người.
Đây là lời tỏ tình đầy quê mùa của sư tôn sao?
Hắn chỉ biết tình cảm mà sư tôn dành cho hắn đã vượt qua cái loại tình cảm giữa sư tôn đối với đệ tử, bây giờ xem ra giống như hắn nghĩ.
Ai mà chẳng thích ăn cơm mềm chứ.
Nhưng thật đáng tiếc, Lâm Phàm ta đã có sư tỷ, ngay cả con cái cũng có, không thể làm mấy chuyện quá đáng này.
Ngay lúc hắn đang miên man suy nghĩ thì tiếng bước chân của sư tôn đã đi xa.
Sau một lát, hắn mới dám chậm rãi mở to mắt.
“Việc này…”
Hắn vuốt mặt, vô cùng buồn rầu, đều do dung nhan và mị lực đáng chết, thế cho nên hắn đi đến đâu thì cũng là tiêu điểm, ngay cả sư tôn đều không thể may mắn thoát khỏi.
Tưởng sư tôn có tu vi và tâm cảnh cỡ nào, thế mà cũng có thể bị mấy thứ này mê hoặc.
Thật sự không thể hiểu được.
Hắn đâu biết rằng sư tôn thi triển luân hồi rốt cuộc tạo thành ảnh hưởng lớn thế nào, đã rất khủng bố.
Suy nghĩ một chút, đều đã đến loại tình huống này thì hắn còn có cách nào nữa chứ, chỉ có thể dốc sức tu luyện.
Nhưng vào lúc này.
Hắn phát hiện trứng Thiên Long được gửi ở trong Âm Dương Thần Tháp xuất hiện động tĩnh, sự sống dâng trào lên, loại dấu hiệu này dọa hắn lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, vội vàng lấy trứng Thiên Long ra.
“Ơ! Những bảo bối ta kiếm được lúc trước đâu?”
Cẩn thận tìm kiếm mà vẫn không thu hoạch được gì.
Mẹ kiếp!
Một loại ý tưởng đáng sợ hiện ra trong đầu.
Những bảo bối mà hắn kiếm được sẽ không bị trứng Thiên Long còn chưa nở này hấp thu chứ.
Đây chẳng lẽ là thú nuốt vàng?
Tuy nói đây là chiến lợi phẩm được cướp đoạt từ tay những tên đó, không tính là thứ tốt khủng khiếp gì, nhưng cũng đã rất không tệ đối với những người khác, cho dù đem đi buôn bán cũng có thể bán được với cái giá tốt.
Cứ như vậy không có, quả thực vô cùng đáng tiếc.
Tùng tùng!
Có âm thanh truyền ra từ trong trứng Thiên Long, giống như có cái gì đang nhúc nhích ở bên trong trứng, Lâm Phàm nâng tay lên gõ gõ vỏ trứng.
“Có thể ra ngoài thì nhanh xuất hiện đi.”
Không ý tưởng khác, chỉ muốn nó nở trứng sớm một chút.
Rắc!
Một tiếng trong trẻo vang lên, bên ngoài trứng Thiên Long hiện lên vết rạn làm lòng Lâm Phàm vô cùng mừng rỡ, đây là dấu hiệu trứng nở, gặp được loại tình huống này thì hắn không còn hứng thú gì với tu luyện nữa.
Đạt được trứng Thiên Long lâu như vậy, rốt cuộc cũng được thấy vật thật.
Vết rạn không ngừng lan tràn, trứng Thiên Long bị vết rạn chia thành hai bên, vỏ trứng vỡ ra, một con Thiên Long nhỏ bé chỉ to khoảng cánh tay xuất hiện.
Toàn thân vàng óng ánh, vừa sinh ra đã có long giác.
Đó là Ngũ Trảo Thiên Long.
“Vừa mới sinh ra mà đã trang bị đầy đủ hết như thế, không hổ là Thiên Long.”
Chương 683 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]