Lâm Phàm kinh ngạc cảm thán, quả nhiên là chủng tộc được trời ưu ái, nhìn kỹ, thực lực không yếu, thế mà có tu vi Thần Linh.
Này…
Mẹ nó.
Hắn luôn là cho rằng người là anh linh của vạn vật, đã chiếm hết ưu thế từ sớm, bây giờ xem ra, có một vài chủng tộc thật sự mạnh mẽ đến khó có thể tưởng tượng.
Hình thể của Thiên Long trước mắt tuy nhỏ, nhưng ánh vàng lập loè, khí thế phi phàm, vừa thấy đã biết không phải tục vật, cái loại này mang người ta cảm giác thật sự quá thần thánh.
“Ai nha, sắp nghẹn chết ta rồi.”
Thiên Long nhỏ ngao ngao nói.
Lập tức.
Bầu không khí trở nên yên lặng.
Lâm Phàm mở to miệng, trừng mắt, trợn mắt há hốc mồm nhìn Thiên Long, đầu óc hắn hoàn toàn ngốc khi nghe được Thiên Long nhỏ nói ra lời này.
Việc này không giống như hắn nghĩ.
Lúc không nói lời nào thì phong độ rất cao, bây giờ mở miệng cách điệu thì phong cách nháy mắt không còn.
Có nhầm hay không, đây thật là Thiên Long mà ta vẫn luôn chờ mong ư?
Thiên Long nhỏ bay lên không rồi xoay quanh, dưới năm trảo ngưng tụ ra mây mù màu trắng, thật giống như đang cưỡi mây đạp gió, quay chung quanh ở bên cạnh Lâm Phàm, ngửi khí vị trên người Lâm Phàm.
“Đại ca, ngươi bị sao vậy?” Âm thanh của Thiên Long rất non nớt, mới vừa phá xác ra ngoài nên còn chưa phát dục xong.
“Ngươi biết ta?”
Lâm Phàm nhíu mày, cũng chưa gặp qua mà đối phương đã kêu đại ca, rốt cuộc là chuyện gì, luôn cảm thấy Thiên Long có chút không đáng tin cậy, khác hoàn toàn với suy nghĩ của hắn.
Thiên Long nhỏ nói: “Đương nhiên biết, không phải là ngươi ấp ta ra ư? Ta có thể cảm nhận được cái loại độ ấm lúc ngươi ấp ta vô cùng ấm áp nữa.”
Độ ấm?
Ấp?
Lâm Phàm bất đắc dĩ, Thiên Long cho rằng ta đặt mông ngồi ở trên người của ngươi hay gì?
Giống như gà mái ấp trứng vậy à?
Hắn cẩn thận nhìn Thiên Long, ánh mắt rất nghiêm túc, trong mắt thiêu đốt Nhân Quả chi Hỏa, muốn nhìn quan hệ nhân quả của Thiên Long một chút, phát hiện tuyến nhân quả của đối phương rất thưa thớt, ít đến đáng thương, thế mà chỉ có liên tiếp lẫn nhau với hắn.
Mạng lưới quan hệ không phức tạp, có thể dùng từ 'đơn giản' để hình dung.
Thế này rất tốt.
Hắn không biết con Thiên Long được ấp này có huyết mạch đứng thứ mấy trong Thiên Long, có thể trưởng thành trở thành Thiên Long có tu vi Thiên Tôn hay không.
“Đại ca đặt cho ngươi một cái tên nhé.”
“Được.”
Lâm Phàm vuốt cằm suy tư, vô số tế bào não thương vong, nghĩ tên thật sự quá khó khăn.
“Gọi ngươi là Ngưu Tất đi.”
“Ngưu Tất, đúng là một cái tên dễ nghe, cảm ơn đại ca! Đại ca, ta đói, có gì ăn không?” Thiên Long vặn vẹo cơ thể, thật đói, bụng cũng đang thầm thì kêu to.
Lâm Phàm đâu có đồ ăn, thứ tốt đặt trong Âm Dương Thần Tháp đều bị ngươi im hơi lặng tiếng nuốt sạch.
“Chỉ có cái này…”
Lâm Phàm chỉ vào vỏ trứng rách nát.
Thiên Long nhìn vỏ trứng, bừng tỉnh hiểu ra, lập tức nhào qua: “Ta cũng quên mất cái này có thể ăn.”
Sau đó hự hự mở to miệng nhấm nháp.
“Ai, sao lại cảm thấy đây là một đồ tham ăn chứ.” Lâm Phàm lắc đầu rất bất đắc dĩ, thôi, xem như dưỡng sủng vật đi, cũng không có biện pháp khác, hy vọng sau này Ngưu Tất có thể trưởng thành lên.
Vừa mới trải qua chuyện của sư tôn, bây giờ ấp ra Thiên Long, cẩn thận tưởng tượng thì cũng coi như là một chuyện tốt, khá không tệ.
Rất nhanh.
Thiên Long nuốt sạch toàn bộ vỏ trứng, vỗ cái bụng tròn trịa, trực tiếp bay đến bên cạnh Lâm Phàm rồi dừng lại ngồi xếp bằng ở phía trên: “Đại ca, ta buồn ngủ, ta muốn ngủ một lát.”
Long hiện nay ngược lại cũng tự quen thuộc, hoàn toàn không nhìn ra cảm giác xa lạ khi vừa nở trứng.
Lâm Phàm lắc đầu, tiếp tục tu luyện.
Chẳng sợ lúc nãy vừa trải qua loại chuyện đáng sợ như thế, vẫn không thể ngăn cản quyết tâm tu luyện của hắn như cũ.
…
Trong sân.
Kiếm Nhất Thiên đã chậm rãi đi ra từ trong thua trận, trong đầu nhớ lại những lời Lâm Phàm đã từng nói với hắn ta.
Tu cảnh không tu tâm, đến cùng cũng chỉ vô ích.
Hắn ta không muốn thừa nhận lời Lâm Phàm nói chính là đúng.
Nhưng… Sâu trong lòng hắn ta hiểu rõ, tên kia nói có lý.
Bởi vậy trong khoảng thời gian này hắn ta không có tu luyện, mà tu luyện tâm cảnh, rèn luyện nội tâm gặp được suy sụp sẽ lập tức nổ tung, thu hoạch vẫn phải có, có thể cảm thấy nội tâm bản thân yên lặng rất nhiều so với khi xưa.
“Ha!”
Ánh mắt Kiếm Nhất Thiên không dao động, rất bình tĩnh nhìn đứa bé vung kiếm cách đó không xa, đã trôi qua mấy tháng, mỗi ngày hắn ta đều nhìn như vậy.
Bình thường không có gì kỳ lạ, thậm chí ở trong mắt hắn ta nó vung kiếm có chút buồn cười, nhưng trong mấy tháng ngắn ngủi hình như hắn ta phát hiện tiểu tử này thật sự có chút môn đạo.
“Không có khả năng.”
Hắn ta thầm nghĩ, cũng không nhận đồng chuyện này, nếu nhận đồng thì chẳng phải là nói lời nói của hắn ta lúc trước đều là tự đánh mặt già của bản thân ư.
Nhưng sự thật chính là như thế.
Ngày qua ngày múa may cùng kiếm, vẫn duy trì tư thế giống nhau từ đầu đến cuối, với ánh mắt của hắn ta, khẳng định có thể nhìn ra đối phương trở nên không giống với trước, thật sự có tiến triển.
“Ngươi tới đây.” Kiếm Nhất Thiên gọi.
“Chủ nhân.”
Đứa bé đi tới trước mặt Kiếm Nhất Thiên rất cung kính, bây giờ nó là kiếm đồng của Kiếm Nhất Thiên.
“Đến bây giờ ngươi vẫn luôn tin tưởng những lời cha ngươi đã từng nói với ngươi sao?” Kiếm Nhất Thiên hỏi.
“Vâng, ta vẫn luôn tin tưởng, cha ta nói với ta, tinh khí thần là thứ quan trọng nhất của chúng ta.”
“Tinh khí thần? Loại cách nói này ngược lại cũng có chút thú vị, nhưng các ngươi không tu luyện cảnh giới, không biết tinh khí thần tăng trưởng ra sao, tóm lại vẫn vô ích.”
Kiếm Nhất Thiên lắc đầu phản bác, rõ ràng chính là không tin.
Đứa bé nói: “Cha ta nói, tinh khí thần vô cùng thần bí, có thể ngưng tụ thành một thể là có thể có uy thế long trời lở đất.”
Kiếm Nhất Thiên cười nói: “Long trời lở đất? Ta tùy tay chém ra một kiếm sao lại không long trời lở đất.”
Nghe chủ nhân nói những lời này.
Nó thân là kiếm đồng nên tất nhiên không dám phản bác.
“Chủ nhân nói rất đúng.”
Kiếm đồng trả lời.
Khóe miệng Kiếm Nhất Thiên giơ lên, lộ ra mỉm cười, loại cảm giác này mới là thứ hắn ta mơ tưởng ngày đêm.
Chương 684 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]