Trong nháy mắt, hắn ta liền xuất hiện ở trước mặt Lâm Phàm, đấm ra một quyền, đã hoàn toàn phóng ra sức mạnh mạnh nhất của《 Bàn Vũ Khai Thiên Pháp 》.
Hắn ta phát hiện Lâm Phàm không nhúc nhích tí nào mà đứng nguyên ở đó, trong lòng vui mừng, chẳng lẽ là uy thế quá mạnh mẽ, đến mức đối phương chưa kịp phản ứng?
Nhưng…
Uỳnh!
"Gặp quỷ."
Lê Phong tự nhận là không nắm chắc sẽ thắng đối phương, nhưng đối phương cũng đấm một quyền đến, hai quyền va chạm, xung kích bộc phát ra vô cùng đáng sợ, hắn ta có chút không thể tin được tất cả chuyện này.
Một quyền của ta nghiêm túc như vậy.
Mà ngươi lại rất tùy ý vung đánh.
Không khỏi cũng quá không để Lê Phong ta vào mắt rồi.
Ngay khi hắn ta đang suy nghĩ chuyện này, liền xảy ra một cảnh tượng làm cho hắn ta hoảng sợ, một lực lượng mạnh mẽ trùng kích bộc phát ra, chỉ thấy trên người Lâm Phàm nở rộ kim quang, còn có lôi đình vang vọng.
Lục Thủ Lôi Phật Thân xuất hiện.
Đồ Đằng đang quan sát kinh ngạc nói: "Pháp thân cao nhất của phật môn."
Sau đó nhìn về phía Đường Phi Hồng.
"Ngay cả pháp thân này ngươi cũng biết?"
Mặt Đường Phi Hồng không đổi nhìn Đồ Đằng.
Chỉ muốn nói…
Ngươi nói xem?
Đến giờ bà ta vẫn không biết Lâm Phàm đã tu luyện thành công Lục Thủ Lôi Phật Thân như nào.
"Cái thứ gì đây?"
Lê Phong cảm thấy được áp lực cực lớn, bị áp lực cỡ này đè cũng khiến hắn ta có chút không thở nổi.
Dần dần thích ứng với kim quang chói mắt, có thế mơ hồ nhìn thấy bóng người.
Ngay lúc hắn ta cho rằng có thể hoàn toàn nhìn rõ.
Bóng mờ kia biến mất.
Ngay sau đó, bụng hắn ta bị thương nặng.
Nếu không phải 《 Bàn Vũ Khai Thiên Pháp 》 làm cho cơ thể dũng mãnh đến cực điểm, thì một đòn này, lập tức có thể khiến hắn ta hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.
Tiếng hò hét của đồng môn truyền đến bên tai.
Hắn ta rất muốn lớn tiếng nói với đồng môn.
Đừng hét nữa.
Thật sự đừng hét nữa.
Tình hình hiện giờ của ta rất không ổn, sắp không được.
Uỳnh uỳnh!
Sức lực lớn truyền lại.
Chỉ thấy Lê Phong không ngừng trượt về phía sau, hai chân ma xát với mặt đất, cũng không biết mặt sàn được làm bằng chất liệu gì, rất cứng rắn, nơi mã xát bốc khói dày đặc.
"Được, thú vị!"
Một tay Lê Phong chống đất, hô hấp có vẻ hơi dồn dập, nhưng hắn ta đã ổn định, tuyệt không thể để đồng môn thấy tình cảnh mất mặt này, nếu không thì không còn thể diện nữa.
Bởi vậy chỉ có thể cưỡng ép nói mình được.
Lâm Phàm không dồn hết toàn lực lên người Lê Phong, mà hắn dùng huyết khí, chơi sáp lá cà, loại cảm giác đánh đấm liên tục này, thực sự là quá đã.
Từng quyền đánh vào da thịt, xúc cảm sức mạnh va chạm.
Có thể hoàn toàn phóng thích chiến ý trong cơ thể hắn.
Đài quan sát.
Các đệ tử núi Man Thánh đều tung hô, không chỉ cho Lê Phong, mà còn cho cả Lâm Phàm, đối với bọn họ, hai bên đều là kẻ tám lạng người nửa cân, đều là cường giả mạnh mẽ đến mức tột cùng.
Bọn họ không có được tu vi như vậy, nhưng lại rất có niềm tin là một ngày nào đó bản thân sẽ phát triển đến trình độ này.
“Kích thích đúng là kích thích, tu vi của ngươi quả thật không tồi, chúng ta đấu tiếp nào.”
Lâm Phàm mỉm cười.
Thế nhưng trong mắt Lê Phong, nụ cười này mang đến cho hắn ta một áp lực cực kì lớn.
Hắn ta ổn định lại tinh thần, bình tĩnh đối mặt, hai tay siết chặt, lúc nào cũng có thể sẵn sàng tiếp đấu, hắn ta tự cảm thấy Lâm Phàm đang không nương tay, trái lại khiến Lê Phong có loại cảm nghĩ, có lẽ nếu ta đủ can đảm, nhất định có thể đánh thắng.
“Tới đây.”
Lâm Phàm thong thả tăng tốc, thoáng chốc đã gia tăng tốc độ lên tới cực hạn, hắn giơ nắm tay lên, đánh về phía Lê Phong.
Quyền ảnh dày đặc, tựa như mưa rền gió dữ mà táp xuống.
Sáu tay đánh tới tấp khiến Lê Phong áp lực tột độ.
Thoáng không chống đỡ nổi.
Đối với điều này, đương nhiên là Lâm Phàm nhận ra, tuy rằng Lê Phong thật sự rất mạnh, nhưng vẫn còn quá chênh lệch so với hắn, Lâm Phàm nghĩ lần này bản thân đến không phải để phân thắng bại, mà chỉ muốn phóng thích chiến ý trong lòng, nếu kết thúc sớm quá thì thật là không thú vị.
Hắn kìm tốc độ lại, duy trì tốc độ ngang với khả năng cản phá của Lê Phong
Tiếng nổ nặng nề không ngừng vang lên.
Dưới góc nhìn của những người đang vây xem.
Quyền tốc thật sự quá nhanh, căn bản là thấy không rõ, ngay cả quyền ảnh cũng miễn cưỡng lắm mới nhìn được.
Lê Phong địch với Lâm Phàm.
Đánh đấm lẫn nhau.
Từng quyền va chạm.
Lấy hai người làm trung tâm, lúc cả hai tung quyền, dao động sinh ra không ngừng bùng nổ, ngay cả mặt đất cũng truyền đến tiếng răng rắc, xem ra đến cả tính chất đặc thù của mặt đất, cũng đã không tài nào chịu nổi sự công phá của hai người.
“Hửm?”
Đường Phi Hồng nhíu mày.
Bà ta phát hiện Lâm Phàm thế mà lại đang nhường, chốc sau bà ta lại hiểu ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, lắc đầu, tỏ vẻ đã sáng tỏ.
“Đường trưởng lão, đệ tử này của ngươi…” Hiển nhiên là Đồ Đằng cũng nhìn ra vấn đề bên trong.
Đường Phi Hồng đáp: “Môn pháp mà hắn tu hành chính là《 Chiến Thiên Đấu Địa Pháp 》.”
“Ể, chẳng trách, ta thấy hắn chiến ý dạt dào, hóa ra là đang tu hành môn tuyệt học này, nhưng Đường trưởng lão, ngươi cũng thật liều, môn tuyệt học này có sơ hở siêu to luôn đấy.” Đồ Đằng kinh ngạc cảm thán.
“Sơ hở cũng là một cơ hội.” Đường Phi Hồng vẫn luôn giữ vẻ mặt bình tĩnh.
Đồ Đằng chỉ đành nói Đường Phi Hồng quá có máu liều, nếu đổi lại là ông ta, ông ta tuyệt đối sẽ không kiên quyết để đệ tử của mình tu hành môn tuyệt học này như vậy.
《 Chiến Thiên Đấu Địa Pháp 》thật sự có lỗ hỏng vô cùng lớn.
Một khi bị người cùng thế hệ trấn áp, khí thế quyết tiến không lùi sẽ sụp đổ trong tức khắc, thế thì coi như phế hoàn toàn, từ đây trầm luân, không còn cơ hội trở mình nữa.
Đừng nói tâm ta kiên định, dù thế nào cũng sẽ không suy sụp.
Chuyện này chẳng hề liên quan đến ý chí đâu.
Đồng thời trải qua sự việc này, xem như ông ta cũng đã rõ, vì sao Đường Phi Hồng phải dắt theo đệ tử nhà mình vào núi Man Thánh.
Ôi mẹ ơi, bà ta làm như vậy chính là dùng thiên kiêu thánh địa bọn họ để lót đường luyện tập cho đệ tử nhà mình đây mà.
Làm gì còn mục đích nào khác.
Đầu ong ong vì đau.
Chương 690 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]