Lúc này.
“Con mẹ nó ta sắp chịu không nổi rồi.”
Lê Phong cực kì suy sụp, đầu đau như búa bổ, loại quyết đấu điên cuồng này hắn ta chưa từng nghĩ tới, bản thân từng giao đấu với nhiều người, đều là hắn khinh bỉ cười vô mặt người ta.
Thậm chí hắn ta còn nói thêm một câu.
Với dáng dấp thấp bé này của ngươi, nên về nhà rèn luyện thân thể cho rắn chắc hơn đi.
Nhưng hiện tại.
Hắn ta quả thật đã không còn chịu đựng nổi.
Đừng thấy hắn ta và đối phương đều vung quyền đầy hung mãnh, thật ra hắn ta đã sức cùng lực kiệt rồi, hai tay đau đớn khó nhịn, cứ như đã mất đi tri giác, chỉ có thể vùng vẫy theo bản năng.
Tổ sư nhà nó.
Tên khốn này rốt cuộc là từ đâu ra vậy?
Cơ thể quá cường tráng.
Lê Phong nhìn sắc mặt đối phương, đậu má, ta với ngươi đánh nhau, sắc mặt của ta càng lúc càng nghiêm trọng, trái lại Lâm Phàm ngươi, thế mà vẫn luôn nở nụ cười trên môi.
Trong lòng hắn ta thầm gào thét: “Tên biến thái.”
《 Bàn Võ Khai Thiên Pháp 》có pháp thân, hắn ta đã tu luyện pháp thân đến tầng thứ hai, nhưng dù thế thì sao, hắn ta vẫn không cản nổi hắn.
Tiếp tục chống cự.
Bàn tay Lê Phong đã sưng tấy, cánh tay vô lực, sức mạnh huyết khí mà bản thân từng rất tự hào lại bại dưới tay Lâm Phàm, đả kích này hắn ta thật sự chịu không nổi.
“Lâm huynh, tu vi huynh tuyệt đỉnh, đệ đệ ta cam tâm bái phục, vẫn xin ca ca nể chút tình mọn, đừng để ta mất hết sỉ diện trước mặt các sư đệ sư muội nha.”
Đừng cho rằng Lê Phong đầu óc ngu si, tứ chi phát triển.
Hắn ta thông minh lắm đấy.
Lúc này, tình hình giữa hai người hết sức quái lạ, cả hai đứng yên tại chỗ kình nhau, tiếng quyền nổ vang, Lê Phong chủ động mở miệng, đương nhiên sẽ không khiến người khác chú ý.
“Hả?”
Lâm Phàm nghe thấy lời nói của Lê Phong, tỏ ra hết sức kinh ngạc, nhưng dù là như thế, hắn vẫn không ngừng phóng thích chiến ý toàn thân, đừng nhiều lời như vậy, cứ đánh thôi.
“Ca ca, ta thật sự chịu không nổi nữa, huynh quá mạnh, ta sắp không xong rồi, chừa chút mặt mũi cho đệ đệ đi, thường ngày đệ đệ ở Thánh sơn cũng là ngươi khá có thể diện, bại trận như vậy, thật sự là không được.”
Lê Phong khóc không ra nước mắt, muốn trách thì trách trưởng lão, cứ nằng nặc đòi hắn ta đi rèn luyện với đối phương.
Giờ thì nhìn dáng vẻ thành thục của người ta đi.
Rõ ràng là hắn còn có hậu thuẫn.
Đừng mong chiến thắng, chỉ cầu đối phương có thể chừa chút mặt mũi, cho hắn ta một con đường lui.
Lâm Phàm kinh ngạc nhìn đối phương.
Không ngờ hắn ta thế mà lại có tư tưởng như vậy.
“Được, ca ca cho ngươi mặt mũi, vừa hay chiến ý này cũng đã sắp giải phóng hết rồi, tới đối chưởng đi.” Lâm Phàm lên tiếng.
“Đa tạ, ca ca.”
Lê Phong mừng rỡ, giơ tay đối chưởng.
Ầm!
Sức lực vẫn hết sức hùng hậu.
Lê Phong trượt mạnh ra xa, lúc sắp lùi tới rìa khán đài, hắn ta khó khăn lắm mới kìm bước được, sau đó hắn ta thong thả tiến lên, ôm quyền nói với Lâm Phàm: “Lâm huynh, thực lực quả nhiên lợi hại, tại hạ cam tâm bái phục.”
Quãng giọng bình thường, nhưng lại truyền khắp cả lôi đài.
Người vây xem đều ngạc nhiên cảm thán.
Sư huynh thua?
Bọn họ còn chưa xem đã mà.
Vả lại hình như sư huynh cũng chưa bị đánh tới mức te tua, quá lắm thì cũng chỉ đang yếu thế hơn mà thôi.
Chiến ý trong cơ thể Lâm Phàm đã bình tĩnh hơn nhiều, đồng thời chiến tâm cũng trở nên hùng mạnh, lấy Lê Phong làm tảng đá kê chân, thành công dẫm lên bước tiếp.
Đối với Lê Phong mà nói.
Lâm Phàm trước mắt, trong những người thuộc thế hệ trẻ, còn ai có thể thành đối thủ của hắn?
Nhất định là không có ai.
Đường Phi Hồng nhìn Đồ Đằng khen ngợi: “Đệ tử này của các ngươi rất thông minh.”
Đồ Đằng cười xấu hổ.
Cũng chẳng biết nói gì hơn.
Người khác không nghe thấy lời họ nói, tu vi hai người họ đã đạt tới trình độ này, ai mà dỏng tai nghe được?
Ca ca?
Thiên kiêu mạnh nhất núi Man Thánh, để không thua thê thảm, đã chủ động gọi người ta là ca ca, chuyện này còn nhục nhã hơn là thua, nhưng nỗi ô nhục này cũng chỉ có trưởng lão của hắn ta biết, mấy tên đệ tử bình thường nằm mơ mà hóng.
“Úi, các đệ tử đều còn trẻ, hệt như sấp nhỏ nô đùa vậy, ha ha.” Đồ Đằng đùa.
Đường Phi Hồng nói: “Hắn có thể tiến xa hơn, có tiền đồ hơn thằng oắt Kiếm Cốc nhiều.”
“Chớ khích lệ, nếu để hắn biết mình được Đường trưởng lão khen ngợi, không biết sẽ khoe khoang đến cỡ nào.” Đồ Đằng bất đắc dĩ, nỗi nhục nhã này coi như rơi vào tay Thiên Hoang thánh địa rồi.
Lê Phong ơi là Lê Phong.
Ngươi thua thì thôi đi, bị trấn áp cũng đã là chuyện mất mặt lắm rồi, thế mà giờ đây ngươi lại làm ra chuyện như vậy, đúng là mang tai mang tiếng quá mà.
Lúc này.
Vài nữ đệ tử nhịn không được mà tung hô, hò hét vì Lâm Phàm, tiếng reo hò vang lên, lập tức khiến các đệ tử Thánh sơn khác chú ý, ủa đậu má ai mà hò hét tung hô đối phương dữ vậy?
Có còn là con dân của Thánh sơn chúng ta không vậy?
Chẳng qua là…
Rất nhiều nữ đệ tử đều reo hò.
Nhưng sau đó đã lập tức im miệng.
Bọn họ kêu một tiếng, biểu đạt chút ý tứ là được rồi, chứ hò hét điên cuồng quá, dù sao cũng không tốt lắm, hậu quả sẽ rất khốc liệt, tất nhiên, số người reo lên hơi nhiều, cho dù thánh địa có trách tội đi chăng nữa, cũng chẳng cách nào truy tìm trừng phạt được từng người trong các nàng đâu.
Lê Phong chủ động bắt chuyện với Lâm Phàm.
Tu vi của đối phương làm hắn rất ấn tượng.
Quá mạnh.
Mạnh đến nỗi hắn không lời nào biểu đạt hết, chỉ có thể nói, đúng là núi cao còn có núi cao hơn.
“Đồ trưởng lão, buổi rèn luyện đã kết thúc, ta không quấy rầy nữa.” Đường Phi Hồng nói.
“Được, đi thong thả.”
Đồ Đằng cũng không còn mặt mũi đâu mà giữ người ta lại.
Sau kh đám người rời đi.
Đồ Đằng vỗ vai Lê Phong khích lệ: “Ngươi đó, lợi hại, thật sự là lợi hại.”
“Đa tạ trưởng lão đã an ủi, cũng không đến nỗi thua quá thảm.” Lê Phong giả ngây giả dại cười.
Đồ Đằng liếc mắt nhìn hắn ta, chẳng buồn thêm mấy câu vô nghĩa, con mẹ nó quả là nhân tài, thanh danh của núi Man Thánh coi như hỏng hết trong tay hắn ta.
Lê Phong nhìn theo bóng lưng trưởng lão rời đi.
Hắn ta lập tức như quả bóng bị xì hơi.
Chương 691 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]