Cả người đều mệt mỏi.
Phải trở về nghỉ ngơi thật tốt thôi, nhìn đôi tay này xem, còn cả cánh tay này nữa, đừng chỉ thấy dàn cơ bắp chắc nịch gồ lên, thật sự nó đã cứng ngắt rồi, chạm vào tí là đau thấu xương.
Với thương thế như vậy, ít nhất hắn ta cũng phải tĩnh dưỡng đến vài ba hôm, hơn nữa ít nhất mỗi ngày phải ăn mười cái đầu heo mới được.
…
“Cảm thấy thế nào?” Đường Phi Hồng hỏi.
Lâm Phàm nói: “Cực kì tốt.”
“Ừm, chiến ý tích lũy cần phải từ từ, bé Thiên Long này của ngươi tên gì?” Đường Phi Hồng là người kiệm lời ít nói, dọc đường đi rất ít khi mở miệng, nhưng những lúc ở một mình cùng Lâm Phàm, số lần bà ta nói chuyện không tính là ít.
“Ngưu Tất, ngưu là trâu, miệng trâu nhét thêm chữ tất.” Lâm Phàm nói.
Đường Phi Hồng nhìn Lâm Phàm, ánh mắt rất rõ ràng, dường như là đang hỏi, ngươi trêu chọc vi sư vui lắm hả?
Thiên Long thong dong nằm trên vai Lâm Phàm, nó ngẩng đầu, tuy còn là một nhỏ, nhưng Thiên Long vẫn vô cùng uy nghiêm, hắn cũng không biết khi trưởng thành, nó sẽ còn trở thành bộ dáng thế nào.
Đột nhiên.
Chuyện lạ xảy ra.
Không gian xung quanh như lắng đọng, bầu trời xanh lam hóa màu u ám.
Lâm Phàm nhìn thấy tình huống này, trong lòng cũng hết sức bất ngờ, không biết đã xảy ra chuyện gì, đang yên đang lành sao lại biến thành như vậy?
“Có người tới.” Đường Phi Hồng cau mày.
Lâm Phàm không khỏi phỉ nhổ, nhìn thấy tình trạng, đương nhiên ta biết là có người tới.
“Đường Phi Hồng, đã lâu không gặp.”
Một giọng trầm truyền đến từ hư không.
“Đừng giả thần giả quỷ nữa, xuất hiện đi.”
Đường Phi Hồng vẫn tỏ ra thản nhiên như cũ.
Lâm Phàm thật sự không ngờ tới, sư phụ bên ngoài thế mà lại cũng có kẻ thù, cơ mà loại kẻ địch này, trông rất lợi hại, hắn đốt Đại Đạo Chi Hỏa, phát hiện qui luật của một cỗ đại đạo trên không trung kia hết sức hỗn loạn, có vẻ hơi cuồng bạo.
Đột nhiên.
Không trung xuất hiện xoáy nước đen ngòm, uy thế dữ tợn, hệt như tận thế giáng xuống.
Có một luồng sức mạnh đang ngưng tụ.
Ngay sau đó.
Vô số tia sấm nổ ra từ trong xoáy nước, điên cuồng ngưng tụ từng cái một, thoáng chốc, thế mà đã ngưng tụ thành một ngọn giáo dài màu đen.
“Vu Thần Chi Mâu!”
Đường Phi Hồng lẩm bẩm.
“Giết!”
Một tiếng gầm vang lên từ trong xoáy nước, Vu Thần Chi Mâu uy thế khủng bố, sức quét ghê hồn, như xuyên thủng hư không và không gian, phá vỡ lá chắn thời gian, phút chốc đã xuất hiện ngay trước mặt bọn họ.
Lâm Phàm bị luồng sức mạnh này dọa cho đơ người.
Uy thế quá mạnh.
Nhưng…
Hắn lập tức thấy sư phụ vươn tay, một quầng sáng xuất hiện, Đại Đạo Chi Hỏa có thể giúp hắn nhìn rõ được quầng sáng này, ngưng tụ quy luật đại đạo, nói cách khác, đây là quầng sáng được đại đạo chi lực ngưng tụ thành.
Ầm!
Tiếng va đập lẫn nhau.
Ngắn ngủi nặng nề, chỉ một điểm bùng nổ, mà toàn bộ trời đất đều chấn động lên, bầu không khí cũng rách toạc, lực nổ sau cú va chạm này quá đáng sợ, thật khó có thể tưởng tượng.
“Má ơi, cứ cảm thấy như không trung đang biến mất trong tích tắc.”
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, bầu trời bị xé rách, hỗn loạn, một mớ hỗn độn, chỉ vỏn vẹn một đòn thôi mà đã tạo thành loại uy thế này, cũng chẳng biết tên ôn thần đó tu luyện kiểu gì nữa?
Rất nhanh
Sự rung chuyển tan mất.
Vu Thần Chi Mâu vỡ tan tành
Đường Phi Hồng thu quầng sáng lại, ánh mắt dần trở nên sắc bén, ngay khi bà ta chuẩn bị động thủ, xoáy nước lập tức biến mất, trời đất trở về vẻ yên tĩnh.
“Sư phụ, vậy là sao?” Lâm Phàm hỏi.
Đường Phi Hồng đáp: “Gã đi rồi.”
“Cứ đi như vậy à?”
Lâm Phàm nhìn không hiểu, chuyện này là sao đây?
Kẻ chủ động xuất hiện là ngươi, động thủ cũng là ngươi, sau khi phóng một ngọn giáo xong thì xách đít chạy đi, không phải quá tùy tiện rồi chứ?
“Gã là đang thử xem tu vi của ta đã đạt đến mức làm gã xanh mặt hay chưa.” Đường Phi Hồng kiên nhẫn giải thích cho Lâm Phàm, nếu đổi lại là một người nào khác, trả lời nhận được chính là… Con nít con nôi đừng có nhiều chuyện.
Lâm Phàm hỏi tiếp: “Vậy là gã thử xong rồi?”
“Chưa, nhưng gã không dám thử lại đâu, gã biết nếu mình tiếp tục thử, bản thân sẽ một đi không trở lại.” Đường Phi Hồng dùng giọng điệu bình thản, nói lời bá đạo không ai bằng.
Lâm Phàm khiếp sợ tột độ, hắn biết sư phụ rất bá đạo, nhưng không ngờ sư phụ thế mà lại bá đạo tới cỡ này.
Đôi khi hắn còn nghĩ.
Nếu không phải đã có sư tỷ.
Nếu ta có thể hơi khốn nạn chút.
Thế thì làm tình nhân cho sư phụ là quá ngon rồi.
“Với tu vi của sư phụ, thế gian này thế mà vẫn có người dám to gan làm càn?” Lâm Phàm hơi tâng bốc tí, suy cho cùng thì dù sư phụ là lão bà, nhưng chung quy vẫn là nữ nhân, vẫn thích nghe lời đường mật.
“Vu Thần tộc, bộ tộc bị thanh trừ ở Thần Võ giới vào mấy trăm năm trước, bởi vì tộc trưởng bọn họ quá hống hách, bị ta và vài người đuổi giết, diệt sạch tộc của lão ta, nhưng đúng là bọn ta đã sơ suất, để sót lại một tên nghiệt dư, xem ra, sau khi trải qua một khoảng thời gian nhẫn nhục chịu khổ, gã tìm tới rồi.” Đường Phi Hồng kể.
Lâm Phàm bừng tỉnh hiểu ra, à thế à.
Nhưng vào lúc này
Một giọng nói như xuyên qua thời không vô tận, vang lên bên tai bọn họ.
“Đường Phi Hồng, ngươi đợi đó, ta không giết được ngươi thì giết chết đồ đệ của ngươi.”
Giọng điệu đầy phẫn hẫn vô tận.
Lâm Phàm đứng bên cạnh ngạc nhiên tới ngây người.
Má nó!
Liên quan đách gì đến ta, ngươi và sư phụ ta mâu thuẫn, vậy thì cứ theo chân mà đấu đá với sư phụ ta đi, ta chỉ xem kịch hay thôi, dính líu tới ta cái cọng lông nách.
Hắn cũng rất muốn hùng hổ mắng ra tiếng.
Nhưng Lâm Phàm suy nghĩ kĩ lại, sư phụ còn đang bên cạnh nha.
Bộp!
Lần đầu tiên Đường Phi Hồng đặt tay lên vai Lâm Phàm, cũng là lúc Lâm Phàm giật mình tỉnh lại, lần đầu tiên hai người có tiếp xúc tương đối gần đến vậy.
“Ngươi không cần sợ hãi.”
Lâm Phàm nhìn ngón tay sư phụ, rồi lại nhìn sư phụ, sau đó gật đầu chắc nịch.
“Có sư phụ che chở, đệ tử không sợ.”
Ngoài miệng thì nói không sợ.
Nhưng trong lòng hắn lại thầm ngao ngán…
Ôi mẹ ơi.
Sau này ra cửa, vẫn là nên thay đổi dung mạo, đậu phộng quá nguy hiểm.
Chương 692 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]