Bắc bộ, cương vực, một chỗ trong sơn động.
Quả là động thiên có khác, không gian trong động mênh mông, khắp nơi đều có cắm lá cờ mang biểu tượng tượng trưng cho điều gì đó, lá cờ cũ rách, cũng không biết đã có ở đây bao nhiêu năm.
“Đường Phi Hồng…”
Một bóng dáng xuất hiện từ hư không, hai nắm tay siết chặt, lửa giận trong lòng cũng theo đó mà bùng nổ, hơi thở đặc mùi ngoan độc bao quanh gã, luồng hơi thở này vô cùng đáng sợ, những người đang có mặt ở nơi đây, quỳ rạp trên mặt đất, run lên bần bật.
Bọn họ không biết vì sao tộc trưởng lại tức giận đến vậy?
Từ trước đến nay họ chưa từng thấy tộc trưởng giận dữ tới thế.
“Thập Nhị Vu!”
Tiếng gầm dữ tợn vang lên.
Thoáng chốc đã có mười hai dáng người xuất hiện trước mặt gã, tên nào cũng khoác áo đen toàn thân, quỳ một gối trên mặt đất.
“Bái kiến Vu Thần.”
Bọn họ là những cường giả chỉ đứng sau Vu Thần trong Vu Thần tộc, cũng chính là cường giả do một tay Vu Thần bồi dưỡng nên, hành tẩu trong cương vực Bắc bộ, phấn đấu vì nghiệp lớn của Vu Thần tộc.
“Tìm cách giết chết đệ tử của Đường Phi Hồng cho ta.”
Gã nói được thì làm được, giết không được Đường Phi Hồng thì tìm cách ra tay với đệ tử bà ta.
“Vâng, tuân mệnh.”
Mười hai Vu cung kính đáp, sau đó biến mất không một dấu vết.
Lúc này.
Vu Thần ngồi ngay ngắn trên bảo tọa, ánh mắt sắc bén, lửa giận hừng hực vô tận.
“Vu Thần, tình hình sao rồi?”
Lại một dáng dấp hiện ra từ hư không, gã quan sát vóc dáng và hơi thở, đoán chắc kẻ này chính là cường giả của bên Yêu tộc.
Vu Thần nhìn người mới tới: “Ngươi đến đây làm gì?”
“Ha ha, Vu Thần, hiện giờ giữa ngươi và Yêu tộc bọn ta chính là mối quan hệ hợp tác đấy, nếu năm đó không nhờ có chủ nhân của ta cứu vớt khi ngươi chỉ mới vài tuổi, ngươi sớm đã chết trong tay Nhân tộc bọn họ rồi.” Cường giả Yêu tộc đào lại chuyện cũ để nói, chính là muốn Vu Thần nhớ ra, tánh mạng của ngươi do Yêu tộc bọn ta ban cho.
Ngươi nên nhớ kỹ mối ân tình này.
Chứ đừng xấc xược với Yêu tộc bọn ta như thế, nếu không ngươi quả là kẻ vong ơn bội nghĩa.
Vu Thần phản bác: “Đừng lấy chuyện đó ra để trói buộc ta, ý đồ của Yêu tộc các ngươi, sao ta không biết, hợp tác với nhau, lợi dụng lẫn nhau, đó mới là nguyên nhân để Yêu tộc các ngươi chịu cứu cái mạng quèn này.”
Nói trắng ra là vậy đó.
Tên cường giả Yêu tộc thoáng xấu hổ, gã ta lắc đầu, không tiếp tục đôi co với Vu Thần nữa.
“Thử sao rồi?”
Nói vào trọng tâm, cũng là nói đến vấn đề mà bọn họ muốn biết, đương nhiên, với tình hình này, chỉ có Vu Thần tự mình ra tay mới ổn, nếu để Yêu tộc động thủ, bọn họ sẽ bị Đường Phi Hồng phát hiện ngay từ đầu, đến lúc đó, tình hình kế tiếp có thể sẽ hơi phiền phức.
“Vẫn chưa thử được, nhưng chắc là chưa đâu, nếu không ta đã không còn đường về rồi.” Vu Thần trầm giọng đáp.
Gã biết hiện giờ thực lực của bản thân không cách nào so được với Đường Phi Hồng.
Bà ta rất mạnh.
Như những gì mà gã từng chứng kiến.
Cường giả Yêu tộc lên tiếng: “Quả như dự liệu.”
Vu Thần lạnh giọng: “Ta không giết được Đường Phi Hồng, nhưng đệ tử của bà ta thì ta không giết được chắc?”
“Nói chí phải, kẻ ngươi nói hẳn là Lâm Phàm nhỉ? Dạo gần đây tên này đang rất nổi tiếng, được người ta ca tụng là đệ nhất thiên kiêu phía đông, thậm chí ta còn nghe loáng thoáng, hắn là đệ nhất thiên tài của Thần Võ giới nữa đấy.” Cường giả Yêu tộc nói đầy khinh bỉ.
Tuy Khuê Dương là thiên kiêu Yêu tộc, nhưng hắn ta đã là cái thá gì, há có thể đại diện cho đấng nam nhi Yêu tộc.
Vu Thần nói: “Có phải đệ nhất thiên kiêu hay không cũng chẳng quan trọng, ngay trong giây phút hắn trở thành đệ tử của Đường Phi Hồng, số mệnh cũng đã được định trước rồi.”
“Tuyệt, ta đợi tin tốt từ ngươi.”
Cường giả Yêu tộc mỉm cười.
Trông thì như đang cười, nhưng nụ cười của gã ta lại âm trầm, đáng sợ tột độ.
Thiên Hoang thánh địa!
Thánh địa, sâu trong chỗ bế quan.
“Trên đường trở về ta gặp phải Vu Thần tộc, hẳn là tên dư nghiệt năm đó.” Đường Phi Hồng phân tích.
“Vu Thần tộc, không ngờ lại xuất hiện trong Thần Võ giới lần nữa, sư tỷ, đối phương dám cả gan cản đường tỷ, nhất định là đã trưởng thành rồi, tu vi của gã thế nào?” Dịch Vân hỏi.
Đường Phi Hồng trả lời: “Đạt tới Đạo cảnh, nhưng không biết đã đạt tới đỉnh hay chưa, gã ra tay để thử tu vi của ta, năm đó lại có dư nghiệt sống sót được, ta đang nghi ngờ có người đứng sau âm thầm tương trợ.”
“Yêu tộc?” Nghe thì như đang hỏi, nhưng giọng điệu của Thánh chủ lại mang tính khẳng định, có lẽ chỉ Yêu tộc mới có loại suy nghĩ kỳ quái rằng, những kẻ khác tuyệt đối sẽ không hoài nghi Yêu tộc bọn ta.
Đường Phi Hồng tiếp lời: “Tất nhiên là Yêu tộc, cương vực ở Bắc bộ, Yêu tộc có thể để cho Vu Thần tộc nổi lên, đương nhiên là có cấu kết với nhau, cuộc chiến diệt tộc năm đó, không có Yêu tộc tham gia, chẳng biết Yêu tộc đang mưu tính chuyện gì, hành vi của Vu Thần tộc là loại hành vi không thể dung thứ.”
Một nhóm đại lão nói chuyện với nhau.
Mặc dù bọn họ đã quá rành Vu Thần tộc, nhưng tìm thì nhất định là rất khó, Vu Thần tộc xuất quỷ nhập thần, cho dù bọn họ có tới cương vực đi chăng nữa thì cũng chưa chắc có thể tìm ra.
U Tử phong.
“Ngưu Tất, chừng nào ngươi mới có thể trưởng thành đây?” Lâm Phàm vuốt đầu nó, để Thiên Long ung dung hấp thu《 Trấn Long Kinh 》của mình, hơi thở Thiên Long lan tỏa ra, đương nhiên, loại hơi thở này đã có sự biến hóa, chứa đựng uy năng của Thiên Long, nhưng Ngưu Tất lại chẳng buồn để ý, ngược lại nó đang tu luyện một loại năng lượng.
Nếu cứ cái đà này mà phát triển.
Hắn tự hỏi, sau khi Ngưu Tất lớn lên, liệu nó có thể vượt qua áp lực mà《 Trấn Long Kinh 》 mang đến hay không, dù sao thì các loài sinh vật đều sẽ đến lúc gặp nạn, để học được cách tiến hóa, lột xác, có lẽ Ngưu Tất cũng sẽ như vậy.
Ngưu Tất rất hưởng thụ cảm giác được vuốt ve.
“Mau mà, rất mau luôn, chỉ cần cho ta ăn nhiều đại bảo bối hơn, ta sẽ trưởng thành nhanh hơn nữa.” Ngưu Tất hết sức thảnh thơi, thân là một con Thiên Long duy nhất còn sống trên thế gian, nó chưa từng nghĩ tới chuyện nối dõi tông đường.
Chương 693 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]