Lâm Phàm cười, nhớ tới một người bạn trong quá khứ, cũng không biết cổ thụ ở Thông Thiên hải vực sao rồi, hắn rời đi cũng đã được mấy năm thời gian, chắc là đã phát triển thành một cái cây nhỏ rồi.
Nhưng trong Thông Thiên hải vực còn có một tên người khổng lồ Đạo cảnh, tu vi của tên đó thật sự quá lợi hại, mạnh đến hoa mắt ù tai.
Với năng lực hiện tại của nó.
Nhất định là không đấu lại nổi, chênh lệch hai bên quá lớn.
Vẫn nên tu luyện cho tốt trước đã.
Chỉ cần chờ đến khi tu vi tăng lên, mọi chuyện đều không còn là vấn đề
Sau khi ổn định Ngưu Tất xong, Lâm Phàm nhanh chóng ngồi khoanh chân, bắt đầu tiến vào quá trình tu luyện dài đằng đẵng.
Hiện giờ《 Chiến Thiên Đấu Địa Pháp 》đã được tu luyện đến cảnh giới Thông Thấu.
Nhưng hắn cũng không vội gia tăng.
Mà là chuẩn bị tu luyện《 Phạt Thiên Cửu Thức》trước.
Đây là một môn tuyệt học thực thụ, do Phạt Thiên Thiên Tôn ghi chép thành, chuyện của Thiên Kiêu vực cũng không được làm rõ, lão già khốn bị phong ấn kia rốt cuộc là ai?
Tạm thời bản thân không nghĩ được nhiều như vậy.
Đồng thời Lâm Phàm cũng muốn biết, rốt cuộc nên tu luyện《 Phạt Thiên Cửu Thức》thế nào để có thể tùy ý tiến vào Thiên Kiêu vực, hắn chỉ có thể nói, Phạt Thiên Thiên Tôn là một lão lừa bịp thực thụ, khi sợi dây ý chí bất diệt được lên cót, phải nhanh chóng vào việc chính, ai rảnh đâu mà nói nhảm cả nửa ngày, để rồi cuối cùng bản thân trực tiếp tuột hết năng lượng phấn đấu
Lúc này.
Hắn ngồi khoanh chân lại, như đã tiến vào trạng thái ngộ đạo, tỏ ra vô cùng bình tĩnh, không chút dao động, linh khí lưu động xung quanh, cũng từ từ trở nên chậm lại.
Trong đầu hắn là một mớ hỗn độn, sát chiêu của Phạt Thiên Cửu Thức không ngừng hiện lên trong đầu, muốn đụng vào, nhưng lại khó chạm được, có thể biến mất không một dấu vết trong tích tắc.
“Khá khó nhằn à, phải từ từ mới được.”
Trái lại Lâm Phàm cũng chẳng gấp gáp, Phạt Thiên Thiên Tôn đã minh chứng rồi, thân hình lực lưỡng mà Phạt Thiên dựng lên, cuối cùng cũng bị Trời trấn áp đấy thôi, cảnh tượng đó cứ lẩn quẩn mãi trong đầu hắn, không vứt đi được.
Đây quả thực chính là ví dụ điển hình, kẻ mở đầu cho cái chết.
Chắc chắn Lâm Phàm sẽ không đạp lên vết xe đổ của Phạt Thiên Thiên Tôn.
Hắn chỉ muốn tu luyện, tăng cường thực lực bản thân mà thôi, tuyệt đối không có những ý nghĩ khác
Lâm Phàm nhắm mắt, hình ảnh trong đầu hiện lên.
Không biết qua bao lâu.
Có lẽ là nửa tháng mười ngày.
Cũng có thể là đã qua hơn cả tháng.
【 Nhắc nhở: Phạt Thiên thuật tiến vào thức thứ nhất! 】
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp hai mươi ba nghìn lần! 】
【 Đạt được: Điểm vạn năng +23000! 】
Cuối cùng!
Sau một quá trình không ngừng nỗ lực, Lâm Phàm cũng đã lĩnh ngộ được thức thứ nhất trong Phạt Thiên Cửu Thức.
Môn tuyệt học này thật đáng gờm.
Trình độ sâu đến mức đã không còn đơn giản như hắn tưởng tượng.
Dù chỉ mới là thức thứ nhất nhưng hắn đã phải tu luyện cả một khoảng thời gian.
Trong giai đoạn cảm ngộ này, Lâm Phàm đã đạt tới một trạng thái hoàn toàn mới, dù trời sập đất lở cũng chẳng thể ảnh hưởng đến quyết tâm tu luyện của hắn.
Đồng thời, Ngưu Tất quả không hổ là sủng vật của Lâm Phàm, chủ nào tớ nấy, cũng cực kì yêu thích việc tu luyện, nó ghé vào bên người, thong thả hấp thụ Thiên Long Chi Khí trong cơ thể hắn.
So với trước kia.
Vóc dáng Ngưu Tất đã dần lớn hơn, thực lực cũng tăng lên đôi chút.
Tất cả những điều này đều là thay đổi về chất.
“Lĩnh ngộ được là tốt rồi.”
Khi Lâm Phàm lĩnh ngộ thức thứ nhất trong Phạt Thiên Cửu Thức, hắn có thể cảm giác được lực sát thương khủng bố của chiêu này, đó là chiêu thức tuyệt sát của Phạt Thiên, mặc dù hiểu được đạo lí Phạt Thiên Thiên Tôn cũng bị Trời trấn áp như thường, nhưng thứ hắn đối phó đâu phải Trời.
Mà là con người…
Hiện tại hắn chỉ mới tiến vào thức thứ nhất, mà chiêu thức đã hung mãnh tới như vậy, thật khiến hắn cảm thấy khiếp sợ.
Nói đến Kiếm Nhất Thiên và Lê Phong lúc trước.
Nếu hắn thi triển môn tuyệt học này, e là bọn họ đã chết không kịp chớp mắt, hơn nữa hắn rất tự tin rằng, cường giả Thiên Nhân cảnh, cũng chẳng tài nào bắt được hắn, thậm chí còn có thể bị hắn giết chết trong một nốt nhạc.
Nhưng nếu gặp phải Thiên Nhân tầng ba, hắn vẫn nên tu luyện thức thứ nhất đến cảnh giới viên mãn.
Tuy đã có thành tựu tu luyện.
Nhưng hắn cũng không tỏ ra kích động, hay là tiếp tục ra ngoài lang thang, hắn cảm nhận được sâu sắc sự nguy hiểm của ngoại giới, mối nguy tiềm ẩn không chỉ có riêng mỗi Vu Thần tộc.
E rằng còn có những thế lực khác.
Lâm Phàm nhớ đến lời nói cuối cùng của gã Vu Thần tộc kia.
Ta giết không được ngươi, thì giết chết đệ tử của ngươi.
Mẹ nó đây có còn lời người nói không?
Ta đâu có trêu chọc ngươi.
Mắc gì ngươi trút giận lên đầu ta?
Nghĩ lại mà thấy quá đáng thật sự.
…
Trong rừng núi.
Ầm!
Thác nước đổ ào xuống, thế nước rào rạt, ngọn sóng vỗ vào tảng đá bóng loáng, từng lớp sóng lăn tăn.
Lúc này.
Một bóng dáng đứng sừng sững nơi đó.
Vững như núi Thái Sơn!
Không hề nhúc nhích.
Kiếm Nhất Thiên đã sống ẩn dật được khá lâu, vẫn chưa có ý định trở về Kiếm Cốc, bởi vì vài câu nói Kiếm Đồng, thế mà lại phá lệ muốn thử một lần, một lần thử này lại kéo dài đến tận hôm nay.
Hiện giờ, hơi thở của hắn ta rất dịu nhẹ, dường như đã ngộ đạo được đến cảnh giới huyền diệu nào đó, đối với hắn ta, mọi vật xung quanh đều rất yên tĩnh, cho dù là gió hay không khí, đều đang ngưng đọng.
Đột nhiên.
Kiếm Nhất Thiên động đậy, tay hắn từ từ đặt lên chuôi kiếm.
Keng.
Hình như vừa có tiếng thanh trong nào đó vang lên.
Nhưng hắn ta lại không có động tĩnh gì kế tiếp.
Tức khắc.
Một cảnh tượng giật gân xảy ra.
Thác nước đang chảy xiết, như vừa bị một sức mạnh nào đó tàn phá, dòng chảy trực tiếp bị cắt ngang, dòng nước không thể tiếp tục chảy xuống, hình thành điểm đứt đoạn tại chỗ, điểm đứt đoạn này duy trì gần cả mấy giây.
Cuối cùng, dòng nước bị tích tụ đến mức tận cùng, đổ xuống một cái ầm, tạo ra gợn sóng chấn động siêu lớn.
Hắn ta không dùng bất cứ một loại sức mạnh nào, mà là đang phong bế toàn bộ tu vi, cũng chỉ tương tự một đòn đánh của người thường mà thôi.
Chương 694 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]