Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 697: CHƯƠNG 697: TIỂU HỎA THẤT THẦN LÀM GÌ, RÓT RƯỢU ĐI (2)

“Huống hồ, Lâm sư đệ của chúng ta có thiên phú cỡ nào, ngộ tính cỡ nào. Ta có hâm mộ cũng là hâm mộ Lâm sư đệ. Không có khả năng lại đi hâm mộ một tên nhóc lông còn chưa mọc đủ dài nữa.”

Trần Uyên ném đậu phộng lên giữa trời, ngửa đầu, điều chỉnh phương hướng trái phải một chút, nuốt đậu phộng đang rơi xuống.

Khụ khụ!

Có tiếng ho khan truyền tới.

Trần Uyên quay đầu, lúc nãy hắn ta có thấy bóng dáng người tới, không ngờ lại là Triệu trưởng lão. Hắn ta cả kinh, không chú ý khiến cho đậu phộng mắc ở giữa họng bèn xấu hổ kho khan.

Mới vừa nói đệ tử nhà người ta không có lông, người ta vậy mà lại mang theo đệ tử xuất hiện ở đây.

“Bái kiến Triệu trưởng lão.”

“Bái kiến Triệu trưởng lão.”

“Bái kiến Triệu trưởng lão.”

Mấy người Lâm Phàm đứng dậy ôm quyền.

Trần Uyên còn đang nhéo yết hầu, miễn cưỡng bắt kịp tiết tấu.

“Ừm…”

Triệu Đại Chính trưởng lão gật đầu, sau đó lão nhìn thoáng qua Trần Uyên. Trần Uyên chú ý tới ánh mắt của lão cũng rất xấu hổ, có cảm giác như là làm chuyện xấu mà bị phát hiện vậy.

Không…

Chính là bị phát hiện chứ không phải giống như.

Hắn ta nhìn thiếu niên đi bên cạnh Triệu trưởng lão. Chưa từng gặp tận mắt, đây là lần đầu tiên nhìn thấy, đúng là không tệ. Nhưng nếu so sánh với Lâm sư đệ, đây thật sự là không thể so, chênh lệch giữa hai người quá lớn.

“Người này chắc là tiểu sư đệ mà trưởng lão mới nhận, quả thật là rất không tầm thường.” Lâm Phàm nói.

Tuy rằng không biết trưởng lão dẫn hắn ta tới đây làm gì.

Nhưng nếu như trưởng lão đã mang tới, hắn vẫn nên khen một chút. Không thấy khi trưởng lão nghe thấy mấy lời này, nụ cười trên mặt lão xán lạn đến chừng nào sao?

“Ngô Uân, còn không nhanh chóng vấn an các vị sư huynh.” Triệu Đại Chính mở miệng. Lão dẫn theo đồ nhi tới đây là để kéo một chút quan hệ với Lâm Phàm.

Ngô Uân đứng dậy, cung kính nói: “Sư đệ kính chào sư huynh…”

Nếu sư đệ đã tôn kính bọn họ như thế, bọn họ cũng không thể không cho thể diện được.

Tất nhiên là ai nấy mặt đầy mỉm cười, gật đầu với sư đệ.

Phục Bạch nói: “Ngô tiểu sư đệ, ngươi có thể bái Triệu trưởng lão làm sư cần phải quý trọng cho thật kỹ. Triệu trưởng lão chưa bao giờ thu đệ tử, cần phải tu luyện với trưởng lão cho thật tốt.”

“Sư đệ khắc ghi lời dạy bảo của sư huynh.” Ngô Uân trả lời.

“Ngô Uân, ngươi ở tại nơi này tán gẫu một chút với các sư huynh. Vi sư không quấy rầy người trẻ tuổi các ngươi. Lâm Phàm, Phục Bạch, các ngươi cần phải chiếu cố tiểu sư đệ cho tốt nhé.” Triệu Đại Chính cười.

Lâm Phàm nói: “Được, trưởng lão yên tâm. Sư huynh bọn ta đều rất yêu quý tiểu sư đệ.”

Triều Đại Chính còn đang hy vọng đồ nhi của mình có thể mối quan hệ tốt hơn một chút với mấy người họ.

Bây giờ ai cũng có thể nhìn ra.

Trong các thiên kiêu trẻ tuổi của Thiên Hoang thánh địa, người được hoan nghênh nhất chính là Lâm Phàm.

Cho dù là Phục Bạch, Tiêu Chấn hay là Trần Uyên cũng đều có quan hệ rất tốt với Lâm Phàm, có thể nói bọn họ cùng một lòng.

Bởi vậy, lão chỉ hy vọng đồ nhi của mình có thể dung nhập vào mối quan hệ này.

Sau khi Triệu trưởng lão rời đi, Lâm Phàm mỉm cười.

“Tiểu sư đệ, mười lăm tuổi mà có thể có tu vi như vậy thật sự rất lợi hại.”

“Không dám. Nếu so sánh với sư huynh, con đường sư đệ phải đi còn rất dài.” Ngô Uân khiêm tốn nói.

Nụ cười trên khuôn mặt Lâm Phàm cho người ta một cảm giác rất thân thiện. Nhưng trong mắt hắn lại hiện lên Nhân Quả chi Hỏa.

Người khác không thể nhìn tới Nhân Quả chi Hỏa trong mắt ắn.

Chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt trong suốt, có thần mà thôi.

Ngô Uân chú ý tới ánh mắt của Lâm Phàm.

Hắn ta mỉm cười, lại chậm rãi cúi đầu, biểu hiện như bản thân đang rất ngượng ngùng.

Lâm Phàm nhìn vài lần, mặt hắn không có cảm xúc gì, nhưng trong lòng lại ngổn ngang suy nghĩ.

Có chút nhìn không ra. Vị tiểu sư đệ này có nhân quả rất phức tạp, chỉ máu rất hỗn loạn, thật sự rất phức tạp, căn cơ không đơn giản.

Hay là?

Hắn nghi ngờ tình huống chân thật của Ngô Uân.

“Tiểu sư đệ là người ở nơi nào?” Lâm Phàm cười hỏi.

Ngô Uân trả lời: “Thưa sư huynh, ta là cô nhi, không biết nhà ở nơi nào. Từ nhỏ ta đã được người nhận nuôi, dưới cơ duyên trùng hợp mà đi lên con đường tu luyện. Sau đó, người nhận nuôi ta bị man thú làm hại, nên ta phiêu bạc bên ngoài, không có chỗ ở cố định.”

Đậu má!

Cùng đường đến vậy sao?

Phong tỏa tất cả mọi con đường có thể điều tra rồi.

Phục Bạch tâm tư kín đáo, mí mắt hắn ta hơi nhảy lên. Hắn ta nhìn lướt qua Lâm Phàm không để lộ chút dấu vết nào, sau đó cười tủm tỉm nhìn Ngô Uân. Ánh mắt hắn ta lúc này nhìn như đang quan tâm nhưng thực ra, hắn ta đang mượn cớ này để quan sát tiểu sư đệ.

“Không ngờ thân thế của tiểu sư đệ nhấp nhô như thế.” Lâm Phàm cảm thán, sau đó nói tiếp: “Tiểu sư đệ đã từng lang bạt ở Thần Võ giới, có thể không cần tu luyện mà tu luyện Cửu Cốt toàn màu đỏ, thật sự là khó có được. Ta phát hiện trong cơ thể sư đệ có một ngọn lửa, hẳn là sư đệ có một thể chất đặc thù nào đó.”

“Thể chất?” Ngô Uân nghi hoặc: “Ta không biết là thể chất gì. Nhưng mà khi tu luyện, ta thông thường sẽ cảm giác được Long Cốt của mình luôn luôn bị thiêu đốt. Đôi khi nhiệt độ còn cao đến mức ta không thể nhẫn nại được.”

“Xem ra sư đệ thật sự có thể chất đặc thù. Cũng có thể lý giải vì sao trong thời gian ngắn như vậy mà đạt tới Cửu Cốt toàn mãn.” Lâm Phàm rất muốn phân tích xem ra cuối cùng chỉ Nhân Quả của đối phương là như thế nào.

Nhưng với cảnh giới và kiến thức hiện tại của hắn, còn có chút khó.

Còn có rất nhiều chỉ Nhân Quả còn chưa làm rõ được.

Trần Uyên nói: “Sư đệ, uống rượu không?”

Ngô Uân nói: “Sư huynh, ta không biết uống rượu.”

“Ai da, ngươi sao không biết uống rượu còn xem như là đàn ông gì nữa. Tuổi còn trẻ mà không uống rượu, không thú vị, thật không thú vị.” Trần Uyên lắc đầu, tạm thời hắn ta còn chưa thể tiếp nhận vị sư đệ này.

Hắn ta phát hiện vị sư đệ này biểu hiện ra bên ngoài rất khiêm tốn.

Nhưng cái khí chất cao ngạo kia, cho dù có cố gắng che dấu cỡ nào vẫn có thể nhìn ra được.

Chương 697 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!