Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 698: CHƯƠNG 698: TIỂU HỎA THẤT THẦN LÀM GÌ, RÓT RƯỢU ĐI (3)

“Tiểu sư đệ người ta không uống thì không uống thôi. Tự dưng ngươi nói người ta làm cái gì?” Tiêu Chấn lắc đầu nhìn Trần Uyên, tỏ vẻ bất mãn với hành vi của hắn ta.

Trần Uyên liếc hắn ta một cái, ngươi là đồ nhiều chuyện.

“Tiêu sư huynh, Trần sư huynh là người có cá tính, là sư đệ ta không phải, đã gây ảnh hưởng tới hứng thú của Trần sư huynh.” Ngô Uân xin lỗi nói.

“Xem tiểu sư đệ khiêm tốn biết chừng nào đi.” Tiêu Chấn nói.

Trần Uyên bĩu môi: “Vậy ngươi có uống hay không?”

“Uống chứ, đàn ông sao có thể không uống rượu được?” Tiêu Chấn quyết đoán trả lời.

Nói xong, cả hai người chạm cốc làm một ly.

Ngô Uân có chút xấu hiểu.

Con mẹ nó… xem không hiểu.

Lâm Phàm và Phục Bạch cũng uống cùng nhau, để Ngô Uân trừng mắt nhìn.

“Tiểu sư đệ, nhìn làm gì vậy?” Lâm Phàm thấy Ngô Uân đứng ở nơi đó bèn vội vàng vẫy tay. Ngay vào lúc Ngô Uân tưởng Lâm Phàm bảo hắn ta ngồi xuống, đang định tự mình chuyển ghế, bên tai truyền đến giọng nói của Lâm Phàm: "Mau rót rượu cho bọn ta, ngươi không uống thì nhìn là được rồi, xem bọn ta uống như thế nào."

Đệt…

Trong đầu Ngô Uân là hàng loạt những tiếng chửi thề.

Nhưng hắn ta vẫn vâng dạ, sau đó chăm chỉ rót rượu cho các sư huynh.

Lâm Phàm cười tươi, có người rót rượu cho đúng là tốt, bớt đi rất nhiều chuyện.

"Lâm sư huynh, sau này ta có thể thường xuyên tới tìm sư huynh được không?"

Ngô Uân chủ động kéo gần quan hệ với Lâm Phàm.

Lâm Phàm đáp: "Hình như không được, sư huynh ta thường luôn tu hành, ít có thời gian ra ngoài dạo chơi. Ngươi mới vào thành địa, tu vi rất thấp, tuy rằng xuất phát điểm là cao đấy, nhưng phải nỗ lực tu hành mới được, đừng có sống uổng thời gian làm gì."

"Vâng, sư huynh nói đúng lắm, là ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng." Tốc độ nhận sai của Ngô Uân là rất nhanh.

Sau một hồi.

Ngô Uân vốn không định rời đi, nhưng khi Lâm Phàm ra ý tỏ vẻ, hắn ta vẫn rời đi trong thế không nỡ.

Chờ mọi người đi rồi, Phục Bạch mới nhẹ giọng nói: "Sư đệ, hắn có vấn đề?"

"Khó nói được. Nền tảng có chút loạn, không đơn giản như bề ngoài." Lâm Phàm đáp.

Phục Bạch trầm giọng nói: "Xem ra sau này phải chú ý hơn mới được."

Tiêu Chấn và Trần Uyên nghe bọn họ nói chuyện, lập tức hiểu ý.

"Thoạt nhìn có vẻ không giống lắm." Tiêu Chấn nói.

Trần Uyên cười ha ha: "Không thể trông mặt bắt hình dong, che giấu quá sâu, không chú ý thì khó nhận ra. Nhưng các trưởng lão có yêu cầu khi nhận đồ đệ là rất cao, tuyệt đối sẽ điều tra lai lịch. Đến cả các vị trưởng lão đều không nhìn ra, chứng tỏ việc này khó nói."

Lâm Phàm cười nói: "Không sao, chú ý hơn là được, nơi đây là thánh địa, các trưởng lão đều ở, không lật trời được đâu."

"Nói cũng đúng."

“Mẹ nó.”

Ngô Uân rất bực bội, hắn ta đang vô cùng giận dữ.

Đã hạ thấp bản thân như thế rồi vậy mà còn bị sai sử như là người hầu vậy.

Hắn giận đến mức đau cả răng.

“Không lẽ là bị phát hiện cái gì?”

Ngẫm lại thì thấy không có khả năng. Ngay cả lớp người già của thánh địa cũng chưa phát hiện, người khác sao có thể nhìn ra cái gì được.

Đỉnh núi.

“Đồ nhi, ở chung với các vị sư huynh như thế nào rồi?”

Triệu Đại Chính chuẩn bị bồi dưỡng Ngô Uân cho thật tốt, coi như là truyền thừa y bát. Tuy rằng lão không phải là người lợi hại nhất thánh địa, nhưng việc tu luyện tuyệt học cũng thuộc dạng số một số hai. Lão không cầu mong tương lai Ngô Uân sẽ có thành tựu kinh người đến mức nào, chỉ cần có thể tiếp nhận những gì lão ban là được rồi.

Ngô Uân dài cả mặt, khổ sở nói: “Ta cảm giác hình như các sư huynh không thích ta cho lắm.”

Lời này nói ra sẽ thấy có vấn đề.

Bất kỳ vị sư tôn nào cũng đều yêu quý đệ tử của mình.

Nhìn thấy đồ nhi nhà mình bị đối đãi không công bằng, ai có thể chịu nổi? Chắc chắn sẽ đứng ra tìm lại thể diện cho đồ nhi nhà mình.

“Sao?”

Triệu Đại Chính rất kinh ngạc, truy hỏi hắn ta: “Vì sao lại không thích ngươi?”

Ngô Uân bèn kể tất cả mọi chuyện lúc nãy ra. Hắn ta không dám thêm mắm thêm muối, cũng chỉ nói ra chủ yếu là những chuyện quan trọng, sau đó kể một hồi, tự bản thân hắn ta lại trở nên phẫn nộ.

Cảm giác bị người làm lơ thật là không thoải mái.

Nhưng mà ai có thể ngờ được…

Triệu Đại Chính lắc đầu cười: “Đồ nhi, vi sư đã sớm nhìn ra ngươi là người cao ngạo. Các sư huynh của ngươi chắc chắn cũng nhìn ra được, vì vậy mới tôi luyện tính tình của ngươi.”

“Tuy rằng tuổi ngươi còn trẻ, chỉ mới mười lăm tuổi đã tu luyện được đến loại cảnh giới này. Nhưng trong mắt các sư huynh của ngươi, tu vi của ngươi còn rất yếu. Không nói ai khác, chỉ nói Lâm sư huynh của ngươi, chỉ trong vòng mấy năm, hắn tu luyện từ Huyết Khí nhất trọng tới Âm Dương cảnh, khó có địch thủ trong lứa đồng giai. Ngươi đang còn kém xa.

Nếu không phải nhờ có vi sư thu ngươi làm đồ đệ, sợ là thấy hắn một lần còn khó.”

Triệu Đại Chính hy vọng Ngô Uân có thể hiểu ra.

Trời cao có trời cao hơn, người tài còn có người tài hơn.

Chớ tự phụ.

Trong lòng Ngô Uân cả kinh, hắn ta nhìn sư tôn.

Cái này không như những gì hắn ta nghĩ,

Quả thực chính là hai kết quả hoàn toàn khác nhau.

Tâm thái hắn ta có hơi nứt ra.

Thậm chí hắn ta không thể chịu đựng được tình huống như vậy.

Đây vẫn là lời mà sư tôn có thể nói ra sao?

“Lời sư tôn dạy bảo là đúng, đệ tử ghi nhớ trong lòng.” Ngô Uân cúi đầu, cung kính nói.

Triệu Đại Chính gật đầu, lộ ra nụ cười hài lòng. Tất nhiên không thể vì một chút việc nhỏ mà lão lại cho rằng Lâm Phàm làm không đúng, huống hồ Lâm Phàm cũng không làm sai.

Sư huynh dạy dỗ sư đệ là chuyện rất bình thường.

Hợp tình hợp lý.

Nhớ lại năm nào, Triệu Đại Chính lão cũng như vậy mà tiến tới.

“Ừ, ngươi có thể nghe vào trong lòng thì tốt rồi. Trong khoảng thời gian này, ngươi phải tu luyện cho thật tốt, không được tự cao tự đại nữa.”

Ngô Uân vốn đi tìm sư tôn để oán giận, nhưng lại còn bị sư tôn nhắc nhở một trận khiến cho tâm trạng của hắn ta không mấy tốt đẹp.

Trở lại trong phòng.

Ngô Uân nhớ lại những chuyện xảy ra hôm nay, hắn ta chậm rãi chải chuốt những tình huống trong đó. Có vài chuyện khiến hắn ta chau mày, có chút không giống như những gì hắn ta nghĩ.

Chương 698 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!