Nội bộ của Thiên Hoanh thánh địa đoàn kết hơn những gì hắn ta tưởng tượng.
Con người của Triệu Đại Chính chính trực hơn những gì hắn ta tưởng tượng.
Trầm tư một hồi.
Thôi, không nghĩ nhiều như vậy. Mới vừa vào được thánh địa, nghĩ quá nhiều không tốt. Làm đâu chắc đấy mới là thật, những cái khác đều là giả dối.
…
“Ra tay nhanh đấy.” Trần Tường nói.
Triệu Đại Chính cười: “Nào có, chỉ là nhìn thấy một hạt giống tốt nên động tâm muốn thu đồ đệ mà thôi. Hy vọng người này có thể tu luyện cho thật tốt, có thể tranh thủ để trở thành trụ cột vững vàng cho Thiên Hoang thánh địa, tiếp nhận những gì ta ban cho, đó mới là tốt nhất.”
Trần Tường lại nói: “Mới mười lăm tuổi lại có thể có năng lực như vậy, có vấn đề hay không?”
“Không có, ta quan sát rất rõ ràng. Hắn ta có thể chất đặc thù, tôi luyện xương cốt cực nhanh, không cần dùng long mạch.” Triệu Đại Chính tin tưởng.
“Thể chất đặc thù, vậy thì đúng là thật hiếm có. Không ngờ vận may của thánh địa lại tốt như vậy. Mấy năm gần đây liên tục có thiên kiêu xuất hiện. Chỉ cần có thể trưởng thành chắc chắn sẽ kinh thiên động địa. Các thế lực trên thế gian còn ai có thể ganh đua cao thấp cùng với Thiên Hoang thánh địa chúng ta nữa?”
Trần Tường có chút hâm mộ Triệu Đại Chính.
Vận may này thật sự là quá tốt.
Sao lão lại có thể gặp phải chứ?
Thánh chủ nói: “Nếu như là đứa nhỏ có thiên phú vậy thì cần phải bồi dưỡng cho thật tốt, chớ để hắn ta làm uổng phí phần thiên phú này.”
Sư đệ có thể thu được một đệ tử như vậy, lão tất nhiên cũng cảm thấy mừng thay cho sư đệ.
Nhưng cũng chỉ như thế mà thôi.
Lão ta không có suy nghĩ gì khác.
Lão ta đã từng gặp qua rất nhiều thiên kiêu, kể cả giống như người này cũng không phải là lão chưa từng thấy. Nhưng có thể đi đến cuối cùng hay không mới là thật, những cái khác đều là giả dối.
“Vâng, thánh chủ sư huynh. Ta nhất định sẽ bồi dưỡng hắn cho thật tốt.” Triệu Đại Chính trả lời.
Lúc này.
Lâm Phàm vẫn giống như mọi khi, dồn toàn bộ tinh lực vào việc tu luyện. Đồng thời hắn cũng lệnh tiểu lão đầu nếu không có việc gì thì nhìn xem tên kia rốt cuộc đang làm gì ở thánh địa.
Tiểu lão đầu còn rất tò mò, không biết Lâm Phàm chú ý tên đệ tử vừa mới gia nhập làm gì?
Nghe nói rất lợi hại.
Rất yêu nghiệt.
Không lẽ tên tiểu tử này đã cảm nhận được áp lực?
Hắn sợ hãi bị tên đệ tử vừa mới gia nhập thánh địa đuổi kịp và vượt qua. Ừm. Rất có khả năng này. Quả nhiên, người ưu tú cũng có nỗi niềm riêng của mình.
Lão biết người có thể khiến Lâm Phàm cảm thấy bị uy hiếp đã xuất hiện.
Dù sao cũng rảnh rỗi không có việc gì, hơn nữa lão còn phải kịp thời báo lại mọi chuyện. Cần phải khiến Lâm Phàm cảm nhận được kẻ tới sau mang tới áp lực lớn đến chừng nào cho hắn.
“Phạt Thiên thức thứ nhất còn kém nhiều lắm.”
Tuy rằng Lâm Phàm còn chưa tu luyện thức thứ nhất đến viên mãn. Nhưng trải qua một đoạn thời gian dài lĩnh ngộ, hắn cuối cùng cũng biết rõ vì sao Phạt Thiên Thiên Tôn lại tự tin như thế.
Hoàn toàn là vì bị loại tuyệt học này tẩy não.
Tuyệt học này đúng là rất mạnh.
Cho lão tự tin vô cùng lớn.
Bởi vậy, phạt thiên cũng dần trở thành tín niệm của lão. Thậm chí, nhằm biểu hiện bản thân, lão còn tự xưng hô mình thành Phạt Thiên Thiên Tôn.
Ai!
Lâm Phàm yêu thích tu luyện, cũng am hiểu việc học tập, lấy thừa bù thiếu. Tấm gương của Phạt Thiên Thiên Tôn còn đang bày ngay trước mặt hắn, hắn còn có thể nói như thế nào nữa? Chỉ có thể nói rằng nhận được bài học, tự sắp xếp cuộc sống của bản thân, đừng có nói mấy chuyện không đâu vào đâu.
Hắn dần tu luyện lên, một khí thế huyền diệu mà lại mạnh mẽ tràn ngập khắp phòng.
Không gian xung quanh cũng dần trở nên run rẩy.
Cho tới tình huống lúc này, thứ mà hắn cần phải tu luyện thật sự là quá nhiều.
Đã không đơn giản như là chỉ trong suy nghĩ.
Cần phải có rất nhiều thời gian mới có thể có được thành tựu như vậy.
Thời gian cứ như vậy trôi qua.
Đối với một vài người mà nói, thời gian rất lê thê. Đi dạo cả ngày, sau đó gặp một vài người bạn là được. Còn về tu luyện, tất nhiên là không nghĩ nhiều như vậy rồi. Cứ không vội không gấp mà tu luyện.
Dù sao tu luyện đến một cảnh giới nhất định là có thể thêm vài trăm năm.
Thời gian còn rất nhiều, đâu cần phải gấp gáp như vậy làm gì.
Lâm Phàm thì lại khác với mọi người. Hắn tu luyện cả ngày, không quan tâm đến những chuyện ở bên ngoài. Chẳng sợ trời sụp đất nứt, khi còn chưa có chuyện gì xảy ra ngay trước mặt hắn, hắn ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn.
Phạt Thiên thức thứ nhất là cơ sở, sẽ ảnh hưởng đến tám thức ở sau.
Muốn tu luyện thành công, chỉ có thể tu luyện thức thứ nhất cho thật tốt.
[Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 1300 lần!]
[Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo Phạt Thiên thức thứ nhất +1300!]
Một lần tu luyện kết thúc.
Thu hoạch tới tay.
Bội kích bạo số rất không tệ, đã đạt tới yêu cầu của hắn.
Kể từ sau khi tiểu phụ trợ bạo kích thức tỉnh, hắn ngay lập tức đã phát hiện tiểu phụ trợ không cam lòng làm một người qua đường mà một lòng muốn vùng dậy.
Hắn há có thể khiến tiểu phụ trợ thất vọng?
Chắc chắn cần phải nắm chặt thời gian, tu luyện cho thật tốt.
…
Kể từ sau khi Ngô Uân bái sư, thì hắn ta lại không hề tu luyện mà cứ đi dạo mãi trong thánh địa, giống như là hắn ta đang muốn thăm dò rõ ràng từng đường đi nước bước trong thánh địa vậy. Nhìn bên này một chút, nhìn bên kia một chút, đã rõ.
Cơ bản tất cả mọi người đều biết Ngô Uân chính là đệ tử của Triệu trưởng lão.
Có được thân phận này tất nhiên tiện lợi hơn rất nhiều so với các đệ tử bình thường khác.
Hắn ta thiết lập mối quan hệ khắp nơi với các đệ tử trong thánh địa.
Trong âm thầm.
“A, tiểu tử này rõ ràng có thiên phú tốt như vậy mà lại không có chút nỗ lực nào. Nếu như so sánh với Lâm Phàm, chênh lệch thật sự là quá lớn.”
Tiểu lão đầu đã theo dõi, quan sát tiểu tử này một thời gian rất dài.
Chỉ có thể nói thực thất vọng.
Ngươi chỉ cần có một nửa tinh thần nỗ lực của Lâm Phàm, ta còn cảm giác được ngươi có thể uy hiếp tới địa vị của Lâm Phàm. Bây giờ xem ra, đây là do ta suy nghĩ nhiều rồi.
Chương 699 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]