Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 700: CHƯƠNG 700: MẸ NÓ XEM NHƯ NGƯƠI LỢI HẠI (2)

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

“Cái loại không biết nỗ lực này, hắn có gì mà phải lo lắng chứ?”

“Ủa?!”

Ngô Uân quay đầu lại, để lộ biểu cảm nghi hoặc, Mới nãy hắn ta cảm giác rất kỳ quái, giống như bị người nhìn trộm vậy. Nhưng hắn ta quay đầu lại vẫn không nhìn thấy cái gì bèn lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa.

Có lẽ là do hắn ta ảo giác.

U Tử phong.

“Lâm Phàm, đừng lo lắng. Tên kia ta đã xem qua rồi, không nỗ lực bằng ngươi. Hắn ta suốt ngày đi chơi, cũng không biết là hắn ta làm gì nữa…”

Tiểu lão đầu thông báo đúng sự thật những gì bản thân quan sát, phát hiện được.

Lâm Phàm nhìn tiểu lão đầu đầy quái dị.

Không ngờ đối phương vậy mà lại nói ra lời như vậy.

Ý của câu này là…

Không lẽ ý lão là ta sợ bị đối phương vượt mặt?

Không ngờ, hắn vậy mà cũng có một ngày bị người xem thường, mà người này lại còn là người vẫn luôn đi bên cạnh hắn trong khoảng thời gian không tính là ngắn.

“Đã biết.” Lâm Phàm trả lời.

Tiểu lão đầu còn muốn nói thêm gì với Lâm Phàm.

Không ngờ Lâm Phàm chỉ trả lời được hai từ “đã biết” rồi mới xoay người rời đi. Hành vi cực kỳ không lễ phép này khiến cho tiểu lão đầu muốn bùng nổ ngay tại chỗ.

Lúc này.

“Ngô sư huynh, huynh thật sự rất lợi hại. Với thiên phú của huynh, huynh rất nhanh có thể trở thành thánh tử.” Các đệ tử gia nhập thánh địa không khác mấy với Ngô Uân đều đang vây quanh hắn ta, ai nấy đều khen ngợi, để lộ biểu cảm hâm mộ.

Khóe miệng Ngô Uân mang theo cười: “Các vị cũng cần nên nỗ lực.”

Hắn thật ra không quá muốn nói chuyện với đám đệ tử này. Hai bên không cùng một đẳng cấp, chênh lệch khá lớn. Nhưng mà đám người này tụ tập tới đây, hắn cũng chỉ có thể dừng chân, mặt treo lên nụ cười nói chuyện với bọn họ.

“Vào thánh địa lâu như vậy, cả ngày tiểu sư đệ đều chơi bời lêu lổng như vậy sao?”

Một giọng nói phát ra.

Ngô Uân nhíu mày, ai dám nói chuyện như vậy với hắn ta. Sau đó, hắn ta nhìn thấy Lâm Phàm ở cách đó không xa đang bước tới. Trong lòng hắn ta cả kinh, rũ mi cung kính chào hỏi: “Lâm sư huynh…”

Lâm Phàm đi tới cạnh hắn ta: “Ừm…”

“Các ngươi đều là người mới ở thánh địa, không tu luyện mà đứng tụ tập ở chỗ này làm cái gì?” Lâm Phàm khoanh tay mà đứng, ánh mắt hắn dừng trên đám người này.

Bọn họ ai nấy đều sợ hãi rụt đầu rụt cổ, vội vàng trốn chạy. Bọn họ thấy ngay cả Ngô Uân còn cung kính kêu đối phương là sư huynh, biết chắc chắn đối phương chính là một đại nhân vật của thánh địa, nào còn dám tụ tập ở nơi này nữa.

Có thể chạy tất nhiên là phải chạy rồi.

Lâm Phàm thấy bọn họ rời đi cũng không quản nhiều nữa mà chuyển ánh mắt về lại trên người Ngô Uân: “Tiểu sư đệ, thiên phú của ngươi không tệ, được Triệu trưởng lão coi trọng thu làm đệ tử. Nhưng ngươi cũng không thể ỷ vào thiên phú của bản thân mà buông tha việc tu luyện. Đi thôi, ta dẫn ngươi về nơi của Triệu trưởng lão, xem ngươi tu luyện.”

“Sư huynh giáo huấn là phải, ta tự mình trở về là được.” Ngô Uân không ngờ Lâm Phàm vậy mà lại xen vào việc của người khác. Hắn ta muốn nói gì nhưng vẫn nhịn xuống.

Mục tiêu ở ngay trước mắt.

Nhưng mà cách làm của hắn cũng không giống như những gì hắn ta nghĩ.

“Không sao cả, ta đưa ngươi trở về.” Lâm Phàm nói.

Có thể nghe ra được, giọng điệu của Lâm Phàm rất chân thật, đáng tin.

Ngô Uân cũng không từ chối nữa, gật đầu đồng ý.

Chính Quang phong.

“Lâm Phàm, các ngươi đây là?” Triệu Đại Chính nhìn thấy Lâm Phàm mang theo đồ nhi của mình trở về, lão rất tò mò. Nhưng tâm trạng của lão không tệ. Đồ nhi có thể thân cận với Lâm Phàm là một chuyện thực sự rất tốt.

Lâm Phàm nói: “Trưởng lão, ta thấy sư đệ vào được thánh địa, đã bái ngài làm sư nhưng cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lỏng. Hắn không muốn tu luyện, bị ta bắt được trên đường, ta cố ý đưa về đây. Thiên phú của sư đệ tuy tốt nhưng cũng không thể lãng phí thời gian như vậy được.”

Ngô Uân muốn mắng người, mẹ nó ngươi mới chơi bời, lêu lổng cả ngày đấy.

“Ừ, nói rất đúng. Lâm Phàm nói rất đúng, nên học tập hắn cho tốt,” Triệu Đại Chính đồng ý gật đầu. Lão đã nói thẳng Lâm Phàm làm rất đúng. Thân là sư huynh nên luôn suy nghĩ cho sư đệ là đúng rồi.

“Sư tôn, ta…” Ngô Uân muốn nói gì đó.

Nhưng mà Triệu Đại Chính rõ ràng không cho hắn ta cơ hội nói chuyện. Lão xua tay: “Ngươi phải thấy may mắn vì đã có sư huynh như vậy đi. Đây là vì muốn tốt cho ngươi. Ngươi cũng sắp tu luyện đến Huyết Khí nhất trọng, không nên lãng phí thời gian.”

“Ta…”

“Đừng nói nữa, còn không nhanh cảm ơn sư huynh của ngươi đi.” Biểu cảm của Triệu Đại Chính nghiêm túc.

“Đa tạ sư huynh.” Ngô Uân ôm quyền cảm tạ.

Lâm Phàm híp mắt, gật đầu: “Trưởng lão, sư đệ đang còn rất trẻ, tính tình năng động, lại được trưởng lão thu làm đệ tử, khó tránh khỏi sẽ có chút kiêu ngạo. Theo ý ta, ta kiến nghị trưởng lão để sư đệ bế quan tu luyện một năm. Thứ nhất là để sư đệ có thể sớm bước vào Huyết Khỉ cảnh.

Thứ hai cũng để có thể rèn luyện tính tình của sư đệ. Không biết ý của trưởng lão thế nào?”

Lâm Phàm vẫn luôn cảm giác được tên này có vấn đề. Sợi dây Nhân Quả sẽ không gạt người, nhưng bởi vì không thăm dò được rõ ràng tình huống của sợi dây Nhân Quả nên hắn mới nghĩ tới một biện pháp như vậy.

Nếu như thật sự có vấn đề, vậy cứ khiến cho hắn ta phải bế quan một năm, đỡ phiền toái.

Nếu như không có vấn đề, đây cũng là chuyện tốt. Đúng là nên mài mòn tính tình của tiểu tử này. Nhìn hắn ta như cung kính nhưng thật ra kiêu ngạo đều viết rõ lên mặt, không quá được người thích.

Nghe thấy lời của Lâm Phàm, Ngô Uân sợ ngây người.

Hai mắt hắn ta đăm đăm, tựa như nhìn thấy quỷ vậy.

Hắn ta không ngờ đối phương vậy mà lại tàn nhẫn như vậy. Hay là ta thật sự bị đối phương phát hiện cái gì đấy nên đối phương mới đề phòng hắn ta khắp nơi khắp chốn như vậy?

Triệu Đại Chính trầm tư một hồi.

Hai tay lão vỗ một cái.

“Hay, đây là biện pháp hay.” Triệu Đại Chính rất tán đồng, sau đó lão nói với Ngô Uân: “Đồ nhi, những điều mà sư huynh nói đều vì muốn tốt cho ngươi thôi.”

Lúc này Ngô Uân rất muốn mắng chửi người.

Hắn ta cảm giác Lâm Phàm nơi nào cũng đang nhắm vào hắn ta, giống như đang hoài nghi lai lịch của hắn ta vậy. Nhưng mà không thể nào.

Chương 700 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!