Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 701: CHƯƠNG 701: TA THẬT SỰ LẠI DIỄN TIẾP NỮA (1)

Hắn ta bây giờ đã không phải một trong mười hai vu của Vu Thần tộc. Hắn ta đã thay đổi toàn bộ. Đối phương tuyệt đối không thể phát hiện ra vấn đề của hắn ta, cho dù một chút cũng không thể nào.

“Sư huynh nói rất đúng, nguyện nghe theo lời của sư tôn.” Ngô Uân quyết định quan sát một khoảng thời gian. Một năm thì một năm thôi, cần phải làm rõ mọi chuyện cho rõ ràng, cụ thể.

Rốt cuộc là Lâm Phàm cố ý nhằm vào hắn ta hay là phát hiện ra được vấn đề gì.

Đây là một vấn đề rất quan trọng.

Quả nhiên.

Không đơn giản như những gì hắn ta nghĩ, nhưng nguy hiểm đối với hắn ta cũng chính là một loại khiêu chiến.

Triệu Đại Chính nhìn bóng dáng rời đi của Lâm Phàm, lão cảm thán.

“Ánh mắt của sư tỷ thật sự tốt, có thể tìm được đệ tử ưu tú như thế. Nhưng mà đồ nhi của ta cũng không tệ. Ha ha.”

Triệu Đại Chính dễ dàng thỏa mãn, rất vui vẻ.

Ngô Uân nói: “Sư tôn, ta cứ có cảm giác Lâm sư huynh có thành kiến với ta.”

Người khác vừa đi đã bắt đầu mách lẻo, đây chính là bản tính của Ngô Uân. Thói quen từ tính cách rất khó để sửa lại.

“Vì sao lại có ý nghĩ như vậy? Đồ nhi, mách lẻo là hành vi không hay ho đâu. Sư huynh của ngươi là đang muốn tốt cho ngươi. Không thì ngươi xem xem, nhiều người như vậy, những người khác hắn không quản, vì sao chỉ để bụng tới mỗi mình ngươi chứ?” Triệu Đại Chính dùng một lý do khiến cho Ngô Uân không thể phản bác, chặn miệng hắn ta.

Đúng vậy…

Lâm Phàm không hỏi những người khác mà đi hỏi cho ngươi, cái này không phải quan tâm thì còn có thể là cái gì nữa?

Ngô Uân khóc không ra nước mắt.

Thôi kệ.

Không thú vị, thật không thú vị.

Hắn ta biết nói bao nhiêu trước mặt lão già này cũng không có tác dụng gì. Tư duy của đối phương khác với những gì hắn ta nghĩ, thuộc về dạng hoàn toàn tin vào lời người khác.

Lâm Phàm trong cảm nhận của lão chính là một đệ tử hiểu chuyện.

Mà hắn ta lại là người không hiểu chuyện.

Nếu như muốn hoàn toàn nắm bắt tâm của Triệu Đại Chính, còn cần phải đi một con đường rất dài nữa.

Mỗi ngày, ở mọi nơi trong Thần Võ giới đều có chuyện xảy ra.

Mà điều duy nhất không thay đổi chính là…

Lâm Phàm vẫn nỗ lực tu luyện như cũ, ngày đêm không ngủ. Đối với hắn mà nói, việc ngủ chỉ là lãng phí thời gian.

Dùng toàn bộ thời gian vào việc tu luyện mới là lựa chọn chính xác.

“Tu luyện thế nào?”

Số lần viếng thăm của Đường Phi Hồng có chút thường xuyên hơn.

Đặc biệt là gần đây.

Đặc biệt nhiều lần.

Lâm Phàm ngờ rằng sư tôn sắp không áp chế được sự xao động trong lòng nên muốn ra tay với hắn. Nghĩ tới khả năng này, một cảm giác sợ hãi nảy lên trong lòng hắn. Tuy rằng hắn mặt ngoài có vẻ rất kiệm lời, nhưng vết thương trong lòng lại khó có thể bù đắp được.

“Sư tôn, rất tốt. Không có vấn đề gì cả.”

Lâm Phàm luôn nhìn chăm chú vào đôi mắt của sư tôn.

Lúc trước, sư tôn luôn dùng ánh mắt hờ hững khiến hắn cúi đầu, không dám đối diện với sư tôn. Nhưng bây giờ, sư tôn vô thức né tránh ánh mắt của hắn.

Đây là đang thẹn thùng vì đứng đối diện hắn sao?

Rất có khả năng.

Đường Phi Hồng dặn dò: “Gần đây ngươi phải ngoan ngoãn tu luyện ở trong thánh địa, không cần thì đừng đi ra ngoài. Gần đây bên ngoài không yên ổn.”

“Đã biết.”

Lâm Phàm không biết bên ngoài đã có chuyện gì xảy ra, nhưng mà để sư tôn phải nói không yên ổn thì chưa chắc là việc nhỏ.

“Sư tôn.”

“Sao?”

“Người thấy đệ tử Triệu trưởng lão mới thu như thế nào?”

“Như thế nào? Cảm giác áp lực? Đừng nghĩ nhiều như vậy, tên nhóc kia không uy hiếp được địa vị của ngươi, đừng có suy nghĩ miên man.” Đường Phi Hồng chọc lên đầu Lâm Phàm. Hành động thân mật như thế lại lần nữa khiến Lâm Phàm suýt vỡ tim, hắn rất khiếp sợ.

Đường Phi Hồng sửng sốt một cách rõ ràng, sau đó nhanh chóng rụt tay về, rõ ràng bà ta cũng không ngờ bản thân sẽ làm ra hành động như vậy.

Ngay vào lúc Lâm Phàm muốn mở miệng, Đường Phi Hồng lại không cho hắn cơ hội. Bà ta nhanh chóng xoay người rời đi, đi rất vội vàng, giống như có chuyện gì khiến bà ta không biết phải làm sao.

Sau khi nhìn sư tôn rời đi, Lâm Phàm thở dài một tiếng.

Hắn rất bất đắc dĩ. Cuối cùng chuyện của sư tôn là như thế nào? Điểm nào khiến sư tôn sinh ra cảm tình khác thường với hắn vậy? Hắn sửa còn không được sao?

“Chủ nhân, bà lão đó tuổi rất lớn.” Ngưu Tất nói.

“Ta biết.”

Nếu như để Đường Phi Hồng nghe thấy những lời của Ngưu Tất, sợ là nó có thể biến thành thịt nướng trên xiên.

Nơi bế quan.

“Đồ nhi, ngươi tu luyện cho thật tốt. Những đan dược này đều là thứ trân quý của sư phụ, còn có mấy đồ ăn này đều là vi sự tự mình nấu. Nhớ năm đó, những tay nghề khác không cần phải nói, nhưng tay nghề nấu ăn của ta xác thật là tuyệt nhất.”

Ngươi đừng có xem thường mấy đồ ăn này. Chúng đều được nấu từ những nguyên liệu đặc thù, có trợ giúp rất lớn với việc tu hành của ngươi.”

Triệu Đại Chính bưng rất nhiều đồ vật tiến vào.

Dù đã đứng cách một khoảng nhưng vẫn có thể ngửi được mùi đồ ăn thơm phúc.

Ngô Uân nhìn những thứ trước mắt, không ngờ sư tôn này vậy mà lại không tệ. Hắn ta cảm động rơi nước mắt: “Sư tôn, người đối xử với ta tốt quá.”

Diễn kịch cũng phải diễn cho chân thành,

Bằng không rất dễ bị nhìn ra.

Triệu Đại Chính vuốt đầu Ngô Uân, cười: “Ngươi là đồ nhi của ta. Ta không đối xử tốt với ngươi thì còn ai đối xử tốt với ngươi nữa. Nhưng mà ngươi cần phải tu luyện cho thật, không cần thiết phải lãng phí thời gian.”

“Vâng, sư tôn.”

Ngô Uân rất ngoan ngoãn, hắn ta rất muốn tiếp tục mách lẻo về chuyện của Lâm Phàm, nhưng ngẫm lại vẫn thôi. Mách lẻo quá thường xuyên có chút không tốt, vẫn cần nên chờ một khoảng thời gian nữa thì tốt hơn.

Chờ đến sau khi đồ nhi dùng cơm xong, Triệu Đại Chính mới thu dọn mọi thứ rồi rời đi.

Ngô Uân nhìn chăm chú bóng dáng Triệu Đại Chính đang rời đi, nghĩ thầm trong lòng:

“Thật là một vị sư tôn tốt, nhưng mà quá ngu ngốc rồi. Hừ! Không biết sau này khi biết được chân tướng ngươi liệu có hối hận hành động lúc này hay không.”

Hắn ta nhớ kỹ sứ mệnh của mình.

Phải giết được Lâm Phàm.

Nhưng nhìn tình huống bây giờ, xem ra chuyện này rất khó. Ngược lại, hắn ta lại có ý tưởng khác. Đó chính là tiếp tục ẩn núp ở Thiên Hoang thánh địa. Địa vị bây giờ của hắn ta cao hơn rất nhiều đệ tử khác.

Chương 701 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!