Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 702: CHƯƠNG 702: TA THẬT SỰ LẠI DIỄN TIẾP NỮA (2)

Tu vi cứ tiếp tục tăng lên.

Hắn ta có thể trở thành thánh tử.

Chờ đến khi đó, mọi chuyện có thể sẽ không giống bây giờ.

Biên giới phía Bắc, trong rừng rậm.

Kiếm Nhất Thiên khoanh chân ngồi trên mặt đất, thân hình hắn ta bị dòng nước từ thác nước đổ ụp xuống. Cảm giác đè ép dày nặng khiến hắn ta có chút không thở nổi.

Nhưng hắn ta có thể ngồi ổn định.

Trên khuôn mặt hắn ta không có chút thay đổi nào.

Tu hành chính là như vậy.

Tâm cảnh của Kiếm Nhất Thiên có thay đổi rất lớn. Hắn ta không yếu ớt như lúc trước nữa. Cảm giác phẫn nộ với Lâm Phàm nay cũng đã phai nhạt, hắn ta không còn muốn báo thù, tìm lại thể diện nữa.

Mà hắn ta xem Lâm Phàm như một viên đá kê chân để bản thân bước lên cảnh giới càng cao hơn.

Rào rào!

Xung quanh truyền tới động tĩnh.

Kiếm Nhất Thiên trợn mắt, nhíu mày, ánh mắt hướng về nơi xa. Sau đó, hắn ta đứng dậy, thân trên để trần đi ra khỏi thác nước. Năm ngón tay hắn ta mở ra, một áo bào màu trắng bay tới. Hắn ta mặc lên người, phiêu nhiên bay lên, lao nhanh về nơi xa.

Áo trắng bay bay, khí chất thoát tục, chuôi kiếm sau lưng lại để lộ sự thô ráp, kiếm được làm từ cục đá.

Trong rừng rậm.

Một đám người áo đen thần bí nhanh chóng băng qua núi rừng. Tốc độ của bọn họ rất nhanh, từng tàn ảnh xẹt qua. Bọn họ đều là người có tu vi, lúc này lại lên đường vội vàng giống như có chuyện quan trọng nào đó phải làm.

Đột nhiên.

Bọn họ dừng bước, từng thân ảnh đều vững như núi Thái Sơn. Bọn họ ngẩng đầu nhìn về người mang đồ trắng đang đứng trên cành cây khô ở trước.

“Các ngươi là ai? Vì sao lại tới nơi này quấy rầy ta thanh tu?”

Kiếm Nhất Thiên khí thế bình thản, lại tiếp tục diễn. Tuy nói tâm cảnh đã tăng cường, nhưng diễn chính là một thói quen không thể thay đổi của hắn ta. Từng cử chỉ, hành động của hắn ta đều có cảm giác cách điệu khiến người khác khó có thể chịu đựng.

Nhóm người áo đen thần bí liếc nhìn sau, người đứng đầu đứng ra nói chuyện: “Không biết các hạ thanh tu ở đây nên có quấy rầy cũng mong đừng trách. Nhưng hình như nơi này cũng không phải là của các hạ?”

“Lúc trước không phải, bây giờ thì phải.”

Kiếm Nhất Thiên híp mắt, ánh mắt hắn đánh giá đối phương. Lời này hơi khiến hắn ta khó chịu, sau đó, hắn ta trầm giọng: “Các ngươi ăn mặc áo đen lại tới từ phía Bắc. Lén lút đi vào nơi này, làm phiền ta thanh tu lại còn nói năng lỗ mãng. Không lẽ là không để ta vào mắt sao?”

“Vị đạo hữu này, bọn ta là đệ tử của Thiên Yêu tộc ở phía Bắc. Đi ngang qua nơi này vì có chuyện quan trọng cần làm. Mong có thể nhường đường một chút.” Người áo đen nói.

“Ha ha… Thiên Yêu tộc?” Kiếm Nhất Thiên cười to: “Không lẽ các ngươi cho rằng lấy Thiên Yêu tộc ra là có thể dọa ta sợ sao? Đừng nói là các ngươi, kể cả là thiên kiêu Bái Cửu của các ngươi đối mặt với ta, dám nói năng lỗ mãng với ta, ta cũng chém gã ta một kiếm.”

“À, cũng phải. Bái Cửu đã chết ở Thiên Kiêu vực, không đáng nhắc tới.”

Kiếm Nhất Thiên lắc đầu rất khinh thường.

Người áo đen đứng đầu chau mày, biết đối phương không tầm thường nên không muốn tiếp tục dây dưa với hắn ta nữa: “Các hạ nói phải. Không biết các hạ là?”

Gã đã chuẩn bị sẵn sàng.

Chỉ cần biết rằng đối phương là ai, tất nhiên còn có thể nói một vài câu. Có thể đi thì nhanh chóng rời đi. Gã không muốn nhiều chuyện khác xảy ra. Còn về việc chém giết đối phương, từ hơi thở đang bao phủ đối phương, có thể nhìn ra người này không dễ đối phó. Không cần phải lãng phí thời gian ở nơi này.

“Hừ!” Kiếm Nhất Thiên ngạo nghễ: “Hạng người vô danh hèn mọn cũng xứng biết danh hào của ta?”

Mẹ nó!

Ngọn lửa giận bùng lên trong lòng người áo đen đứng đầu. Nếu không phải vì không muốn nhiều chuyện xảy ra, gã há có thể cho đối phương cơ hội càn rỡ như vậy.

“Các hạ, ta đang dùng lời hay ý đẹp nói chuyện với ngươi, ngươi đừng không biết tốt xấu.”

Người áo đen giận tím mặt, giọng nói trở nên âm trầm hơn, để lộ từng đợt hàn ý, gã đã động sát tâm với Kiếm Nhất Thiên.

“Thật can đảm. Vài tên vô danh tiểu tốt cũng dám tức giận với Kiếm Nhất Thiên ta.” Kiếm Nhất Thiên tức giận quát lớn, hắn ta vẫn còn xem bản thân rất cao quý, cho dù đã từng bị Lâm Phàm đánh bại hai lần.

Nhưng trải qua sự điều chỉnh, tâm thái của hắn ta đã khôi phục lại độ cao như trước.

Thậm chí, sự tín niệm trong lòng của hắn ta lúc trước cũng không thể địch nổi.

“Phiền phức, giết hắn.”

Người áo đen tức giận ra lệnh một câu, ngay lập tức động thủ.

Kiếm Nhất Thiên nhếch môi cười hờ hững. Hắn ta cầm kiếm trước mắt, tay phải nắm lấy chuôi kiếm. Ngay tức khắc, khí thể trên người hắn ta thay đổi, khí thế kia sắc bén khiến người khác không thể tin nổi.

Không thấy hắn ta có thêm bất kỳ động tác nào cả.

Chỉ thấy hắn ta lấy bản thân làm trung tâm, một trận gió khuếch tán ra theo hình tròn, thổi mạnh bốn phương tám hướng, rơi rụng vô số lá cây.

Trên bầu trời.

Đám người áo đen kia vẫn duy trì tư thế xông tới, thanh âm thanh thúy vang lên. Chỉ thấy thân thể của đám người áo đen kia rắc một cái, đứt ngang ra. Máu thịt, nội tạng từ không trung rơi xuống.

Lạch cạch một tiếng.

Rồi lại im lặng không một tiếng động.

“Không biết tự lượng sức mình.”

Kiếm Nhất Thiên rất hờ hững.

Đám người áo đen này đến khi chết vẫn không biết rõ mới nãy đã có chuyện gì xảy ra, vì sao thân thể lại bị cắt ngang, ngay cả tàn ảnh còn chưa nhìn thấy.

Kiếm Nhất Thiên rất thỏa mãn với tình huống lúc này.

Đây chính là kết quả hắn ta cực cực khổ khổ tu luyện.

Đúng là rất lợi hại.

Nhưng hắn ta biết rõ rằng bản thân còn chưa đủ, còn có không gian để phát triển thêm.

“Những tên này không giống Thiên Yêu tộc.”

Kiếm Nhất Thiên đi tới trước một thi thể, dùng vỏ kiếm xốc quần áo của đối phương lên. Hắn ta phát hiện một vài hình xăm kỳ quái trên người đối phương, hắn ta nhìn không hiểu, cũng chưa từng thấy nên không biết chúng có ý gì.

“Một đám chuột nhắt, vậy mà lại lấy trộm cái tên Thiên Yêu tộc.”

Kiếm Nhất Thiên rất khinh thường những tên này.

Bản thân không có bao nhiêu bản lĩnh, chỉ biết chó cậy thay chủ, giả mạo cái tên của người khác.

Bọn chuột nhắt này có thể chết dưới kiếm hắn ta cũng xem như là vinh quang của bọn chúng, nhưng lại ô uế kiếm của Kiếm Nhất Thiên ta.

Chương 702 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!