Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 703: CHƯƠNG 703: TA THẬT SỰ LẠI DIỄN TIẾP NỮA (3)

Hắn ta cúi đầu nhìn kiếm, nhíu mày.

Không hề nghĩ ngợi lâu, rắc một tiếng, kiếm đá rách nát. Sau đó, hắn ta đánh vào cục đá bên cạnh, chỉ thấy cục đá vỡ ra thành từng mảnh, cuối cùng hình thành một thanh kiếm đá mới.

“Cái này sạch.”

Kiếm Nhất Thiên xoay người rời đi rất tiêu sái, hắn ta đi như bay, để lại sau lưng là thi thể đầy đất. Không bao lâu sau, có một đàn thú hoang nhỏ ngửi mùi máu tươi mà đến. Bọn chúng nhìn thấy những mảnh vụn thi thể, hai mắt chúng sáng lên, tru lên một tiếng rồi chen chúc mà tới, bắt đầu hưởng thụ đống thịt rải rác đầy đất kia.

Một năm sau.

Đường Phi Hồng cùng các vị trưởng lão họp bàn với nhau.

“Trong khoảng thời gian gần đây, Vu giáo xuất hiện. Bọn họ chính là thế lực sáng lập bởi dư nghiệt của Vu Thần tộc, không có địa điểm cố định nhưng đều đã truyền bá ở mọi nơi. Chủ yếu là truyền bá trong bá tánh. Danh vọng bọn chúng cực cao, không thể không chú ý.” Biểu cảm trên khuôn mặt của thánh chủ rất nghiêm trọng. Mấy trăm năm trước, lúc Vu Thần tộc hưng thịnh bọn họ lại không chú ý. Đến lúc không thể vãn hồi mới biết được nuôi cọp để lại hoạn nguy hiểm tới chừng nào.

Đường Phi Hồng nói: “Bọn chúng vẫn đi con đường lúc trước. Vu Thần tộc có một pháp môn có thể chữa thương cứu người hấp hối, chữa thương, khởi tử hồi sinh. Đối với người bình thường đó chính là đại đức lớn bằng trời, ai có thể kháng cự?”

“Vậy làm sao bây giờ?” Trần Tường hỏi: “Năm đó tiêu diệt Vu Thần tộc, ngoại trừ sư tỷ còn có các thế lực khác tham dự. Bọn họ cũng không thể cứ mặc kệ được?”

Đường Phi Hồng trả lời: “Lúc trước là Vu Thần tộc đụng vào căn cơ của bọn họ nên bọn họ mới nguyện ý ra tay. Bây giờ Vu Thần tộc xuất hiện vẫn chưa uy hiếp tới bọn họ. Sợ là bên nào cũng đang quan sát.”

Thánh chủ nói tiếp: “Sau này để các đệ tử tới xung quanh xem xét. Những nơi khác chúng ta có thể tạm thời mặc kệ, nhưng những thành trấn trong phạm vi của Thiên Hoang thánh địa tuyệt đối không thể để loại chuyện như thế này xuất hiện.”

“Việc này giao cho ngươi.”

Thánh chủ nhìn về phía Trần Tường rồi gật đầu, thánh chủ có kỳ vọng rất lớn với lão ta.

Trần Tường chỉ vào mặt mình: “Ta?”

“Đúng vậy, chính là ngươi.”

“Thánh chủ sư huynh, loại việc nhỏ này ta kiến nghị giao cho Dịch Vân là được. Hắn ta ăn không ngồi rồi cả ngày, nên cho hắn ta bận một chút.” Trần Tường ngay lập tức đẩy việc cho Dịch Vân.

Lão ta lười quản lý mấy loại việc nhỏ tốn công vô ích này.

Dịch Vân vội vàng từ chối: “Không được, ta bây giờ rất bận, cần phải phụ trách rất nhiều chuyện. Lúc trước Trần Uyên tu luyện gặp phải bình cảnh nên đang cầu xin ta bảo hộ cho hắn, cần phải bế quan thật lâu, không làm được việc khác.”

Thánh chủ nói: “Trần sư đệ, việc này cứ giao cho ngươi, đừng từ chối.”

Trần Tường bất đắc dĩ…

Có chuyện không hay rồi.

U Tử phong.

Lâm Phàm đẩy cửa bước ra, hít thở bầu không khí mới mẻ. Hắn bế quan một năm cuối cùng cũng đã tu luyện thông thấu Phạt Thiên thức thứ nhất. Thời gian tiêu hao quá dài nhưng thu hoạch cũng rất lớn.

Thậm chí, rõ ràng ở bên trong thân thể, hắn cảm giác được bản thân tựa hồ có cảm ứng mãnh liệt với một nơi nào đó.

Nhưng mà luôn có một bức tường ngăn trở.

Nếu hắn không đoán sai, nơi đó chắc hẳn là Thiên Kiêu vực.

Muốn biết cụ thể tình huống, xem ra chỉ có thể tu luyện Phạt Thiên thức thứ nhất đến viên mãn.

Bây giờ chiến lực của hắn cực mạnh, đã vượt qua rất nhiều so với cảnh giới nguyên bản của hắn.

Nếu như muốn nói kỳ tài là bộ dáng như thế nào, tất nhiên chính là loại hình như hắn vậy.

“Lần này thời gian tu luyện rất dài.”

Tiểu lão đầu đã không có bất kỳ ý kiến nào với thực lực của Lâm Phàm nữa. Quá mạnh. Thật là đáng sợ, không biết cuối cùng hắn sẽ phát triển đến mức độ nào nữa, dù sao lão cũng không thể tưởng tượng nổi.

Lâm Phàm nói: “Tu luyện tuyệt học Thiên Tôn có chút phiền toái, thời gian tiêu tốn có chút dài.”

Nói rất tùy ý, nhưng lại khiến người nghe cạn lời.

Tiểu lão đầu trợn trắng mắt, biết ngay là tên nhóc này lại muốn khoa trương mà.

Người khác muốn có được Thiên Tôn tuyệt học rất khó, nhưng với tiểu tử này lại rất đơn giản. Thật sự là không có lời nào để nói. Nhớ lại lúc trước khi chưa trở thành người bảo hộ của Lâm Phàm cũng đã lang bạt khắp Thần Võ giới, đi qua vô số hiểm địa. Đừng nói đến Thiên Tôn tuyệt học, ngay cả tuyệt học lợi hại một chút lão cũng chưa từng nhìn thấy.

“Có tiến triển?”

“Không tiến triển ngươi nghĩ ta sẽ đi ra sao?”

Lâm Phàm trả lời bình thản.

Tiểu lão đầu giận đến mức muốn tự tát bản thân một cái.

Thật là không nên hỏi, cũng không nên nhắc đến.

Dung thành.

Thành này thuộc về một tòa thành trì trong phạm vi của Thiên Hoang thánh địa. Nó cách Thiên Hoang thánh địa chừng hơn năm nghìn cây số. Khoảng cách xa xôi, người thường muốn từ nơi này tới Thiên Hoang thánh địa rất khó, không đơn giản là vì đường xá xa xôi mà còn có hàng vạn hung hiểm dọc trên đường đi.

Man thú là một vấn đề.

Còn có rất nhiều cướp bóc, trình độ nguy hiểm có thể thấy được một chút.

Bên trong thành rất náo nhiệt. Có tu sĩ đi ngang qua nghỉ ngơi, sắp xếp lại hành lý, cũng có rất nhiều dân thường đang bận rộn cuộc sống.

Lúc này.

Ngay trung tâm thành thị, khu náo nhiệt, có rất nhiều người đang vây xem.

Chỉ thấy nơi đó có một thi thể, thi thể khô nứt như là thân thể mất đi tất cả nước, biểu cảm trên khuôn mặt thi thể dữ tợn, năm ngón tay chụm lại thành trảo.

Những người đứng xem đều bị dọa sợ.

“Các ngươi có biết đây là chuyện gì không?”

“Ai mà biết chứ? Không lẽ có người tu luyện ma công đang núp trong thành sao?”

“Sao có thể?”

“Nói cũng đúng.”

Nếu có người tu luyện ma công núp ở nơi này gây hại tới một phương, sao có thể không phát hiện được? Dù sao nơi này cũng nằm trong phạm vi quản lý của Thiên Hoang thánh địa.

Một đám người có tu vi đi ngang qua nơi này nhỏ giọng bàn luận.

Bọn họ cũng gặp qua tình huống như thế này ở nơi khác.

Loại tình huống này cũng chỉ mới xuất hiện gần đây.

Bọn họ cảm thấy có vấn đề nhưng không muốn xen vào việc người khác.

Một người đàn ông trung niên đẩy mọi người ra, đi tới trước mặt thi thể. Gã ta cẩn thận quan sát, cau mày cảm giác chuyện không đơn giản.

Chương 703 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!