Đây đã là lần thứ ba rồi.
Trong đám người có tiếng nói thầm vang lên.
“Đây là người của Thiên Hoang thánh địa. Xem ra chuyện này đã khiến cho thánh địa chú ý.”
“Không hề có sơ hở. Không để lại bất kỳ manh mối gì. Theo ta thấy, muốn tìm được nguyên nhân rất khó.”
Tu sĩ đi ngang qua Dung thành chắc chắn sẽ không xen vào việc người khác. Muốn tồn tại thì gặp chuyện gì đừng dính vào, làm quần chúng ăn dưa là được.
“Không thể mặc kệ, chắc chắn là có tổ chức tàn hại.”
Dương Vinh kiểm tra thi thể. Ngoại trừ máu bị hút khô ra thì hắn ta không phát hiện thêm được bất kỳ cái gì. Xem ra chỉ có thể bắt đầu điều tra từ lai lịch của thi thể trước.
…
“Dương sư huynh, đã điều tra rõ, người chết là một người bán cháo ở địa phương.”
“Bán cháo.”
Dương Vinh trầm tư: “Đây đã là lần thứ ba rồi. Điểm tương đồng giữa các vụ đều là người thường không có sức mạnh trong tay. Nhưng loại chuyện hút máu toàn thân này cũng không phải là chuyện người thường có thể làm ra được.”
“Sư huynh, huynh thấy thế nào?”
“Để ta xem lại.” Dương Vinh nói.
“A? Sư huynh. Ta biết ta có chút ngốc, nhưng sư huynh cũng không cần đùa ta như vậy đâu.” Vị sư đệ có chút ủy khuất. Rõ ràng đang nói chuyện rất bình thường nhưng mà sư huynh lại đùa giỡn, trái tim non nớt đã bị tổn thương.
Dương Vinh vuốt bộ râu cá trê của mình, bất đắc dĩ nói: “Không đùa ngươi, ta đang nói thật. Cần phải xem lại xem. Thoạt nhìn như không có manh mối gì nhưng cẩn thận ngẫm lại lại có thể phát hiện một vài vấn đề. Nếu như có người tu luyện ma công, cần có máu vậy tuyệt đối sẽ không có khả năng xuống tay với người thường. Máu bình thường thì có ích lợi gì? Huyết mạch cũng chưa ngưng tụ, không có bất kỳ hiệu quả nào.”
“Nhưng ba vụ liên tục đều là người thường, hơn nữa là làm cùng một loại hình nghề, đều mua bán khi trời chưa sáng, đường phố không người. Theo ta thấy, có vấn đề nằm ở nơi này.”
Dương Vinh phân tích.
“Sư đệ, gần đây ngươi phải vất vả chút. Kêu người tới mọi nơi trong thành để quan sát, vào lúc rạng sáng dễ có chuyện xảy ra.”
Hắn ta cho rằng ra tay từ nơi này là chính xác.
“Vâng, sư huynh.”
Đôi mắt của Vương Mao phát sáng.
Cẩn thận ngẫm lại, sư huynh không hổ là sư huynh, phân tích có đạo lý.
Nói thật, hắn ta có chút sợ hãi thủ đoạn giết người này, nhưng mà nghe sư huynh phân tích như vậy, hắn ta cảm giác hung thủ rất có khả năng không phải là đại ma đầu tu luyện ma công.
Kể cả có gặp được hắn ta cũng không hề sợ hãi.
Dù sao hắn ta chính là lớp kỳ cưu trong Thiên Hoang thánh địa.
Dung thành, trong một xó xỉn.
Khu dân nghèo, trong một gian nhà cũ nát.
Một người đàn ông bận tới bận lui ở trong cái sân cũ nát nhưng trên mặt gã ta vẫn luôn mang theo nụ cười tươi. Gã ta thường nhìn vào trong nhà, xuyên qua cánh cửa sổ có thể loáng thoáng nhìn thấy một bóng dáng đang đi lại trong nhà.
Đột nhiên, người đàn ông nhìn thấy chiếc đèn lồng màu trắng trong góc phòng.
“Mẹ của ta cũng không chết nhưng lại quên ném mấy thứ này đi, thật là đen đủi.”
Người đàn ông dẫm nát chiếc đèn lồng rồi ném vào trong đống rác.
“Mẹ, thân thể đỡ hơn chút nào chưa?” Giọng nói của người đàn ông rất mềm nhẹ, gã ta nhẹ nhàng hỏi.
“Khá hơn nhiều rồi.”
Từ trong phòng truyền ra giọng nói khàn khàn.
“Mẹ đỡ hơn là tốt rồi.”
Người đàn ông cười rất vui vẻ. Ngay sau đó, gã ta nhìn thấy có người qua đường chỉ chỉ trỏ trò vào nhà của mình. Gã ta trừng mắt căm tức nhìn lại, thân thể cường tráng dọa cho người qua đường nhanh chân bước đi.
Gần đây, những lời buôn chuyện lúc rảnh rỗi của người xung quanh truyền tới lỗ tai gã ta.
Gã ta khịt mũi coi thường.
Cái mông.
Mẹ của ta đang rất tốt đẹp. Các ngươi mới có vấn đề! Ai dám nói lung tung bậy bạ trước mặt gã ta đều sẽ bị gã ta hung hăng đánh một trận.
Rạng sáng.
Vương Mao mang theo các đồng môn khác đi khắp nơi trong thành. Bọn họ lặng lẽ rình coi đường phố không người. Bây giờ mọi người đều đã ngủ, ai mà đi dạo vào nửa đêm chứ?
Người gõ mõ cầm canh đi lui đi lại khiến mấy người họ cũng nâng cao tinh thần lên chút.
“Vương sư huynh, huynh nói đã xảy ra ba lần rồi, vì sao người cầm canh gõ mõ này lại không gặp phải chuyện gì cả?”
Vương Mao nhỏ giọng: “Tất nhiên là không có việc gì rồi. người gõ mõ cầm canh có Dung thành chi lực hộ thân, vật mang tà khí không thể quấn vào. Bằng không ai lại nguyện ý làm cái việc này?”
“À, thì ra là thế.”
Loại chuyện như vậy liên tiếp xảy ra cho nên rất nhiều thường dân thường làm việc vào lúc trời chưa sáng bị dọa sợ, không dám xuất hiện trong thành.
Ngày thứ nhất, không có động tĩnh.
Ngày thứ hai, không có động tĩnh.
Mặt Dương Vinh lộ vẻ nghi hoặc. Kỳ quái, vậy mà lại không có chút động tĩnh gì. Nếu như ngừng lại từ nơi này, vậy chuyện này không thể tiếp tục triển khai điều tra nữa.
Gã ta đã liên hệ với thánh địa loại chuyện kỳ quái này.
Tất nhiên là có vấn đề rồi.
“Rầm rầm.”
Tiếng đập cửa.
“Sư huynh, ta có phát hiện.” Vương Mao vội vàng đi vào trong, rõ ràng thực kích động. Bọn họ vẫn luôn ngồi canh mà không có bất kỳ thu hoạch gì, bây giờ lại có được tin tức, sao có thể không kích động cho được.
Dương Vinh điều tra đến tận bây giờ cũng chưa phát hiện bất kỳ vấn đề gì. Không ngờ sư đệ vậy mà lại có phát hiện.
Nói thật.
Hắn ta cảm giác bản thân làm sư huynh không xem như là có thể diện.
“Có phát hiện gì?” Dương Vinh hỏi.
Vương Mao vội vàng trả lời: “Ta biết ở trong thành có một nhà có chút vấn đề. Theo như người khác kể lại, mẹ của gã ta lúc trước đã chết cách đây không lâu, nhưng sau đó bà ta vậy mà lại sống lại. Huynh nói có quái hay không?”
Dương Vinh nhíu mày: “Cái này có gì mà quái? Có lẽ là có một vị cường giả nào đó đi ngang qua nơi này, quá độ thiện tâm nên bố thí cho một viên đan dược. Loại chuyện tục mệnh này cũng không phải không thể xảy ra.”
“Nhưng… Loại người này quá ít. Xem ra thật sự có vấn đề.”
Vương Mao sợ ngây người. Tư duy của sư huynh thật là lợi hại.
Ánh mắt sùng bái của Vương Mao khiến Dương Vinh rất hưởng thụ.
“Sư huynh, phỏng đoán của huynh thật sự là quá tuyệt vời.”
Chương 704 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]