Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 705: CHƯƠNG 705: NHÂN QUẢ DI CHUYỂN (2)

Dương Vinh cười bình thản: “Khiêm tốn. Không gạt sư đệ, ta đã ở Dung thành một khoảng thời gian rất dài, thường xuyên phải xử lý một vài việc cần phỏng đoán. Bây giờ loại tình huống này cũng chỉ là vấn đề nhỏ mà thôi.”

“Đi thôi, chúng ta qua bên kia xem sao.”

Vương Mao đồng ý: “Vâng, sư huynh,”

Trong thành, một xó xỉn.

“Chính là nơi này?”

Dương Vinh và Vương Mao đứng từ xa nhìn chăm chú vào cửa phòng hiện rõ sự cũ nát.

“Đúng vậy, chính là nơi này.” Vương Mao đã tới nơi này nhưng không dám coi thường vọng động. Một người nếu không có can đảm sẽ luôn sợ gặp phải thứ dọa người. Sau khi đã thăm dò rõ ràng lộ tuyến, hắn ta mới quyết đoán trở về báo cho sư huynh.

Sư huynh chính là nhân vật mạnh nhất do thánh địa phái tới nơi này.

Chỉ cần có sư huynh ở cạnh, cho dù có xuất hiện cái gì hắn ta cũng không sợ.

“Đi xem một chút.”

Dương Vinh đi tới trước sân, gõ lên cửa.

“Có người không?”

Giọng nói không lớn nhưng mà có thể khiến người ở bên trong nghe thấy giọng nói của hắn ta.

Kẽo kẹt!

Người đàn ông đẩy cửa ra, nhìn thấy Dương Vinh đang đứng ngoài sân. Gã đi tới, nghi hoặc nhìn vào đối phương. “Tìm ai?”

Dương Vinh trả lời: “Bọn ta là người trông coi Dung thành, có thể để bọn ta đi vào không?”

Người đàn ông trầm mặc một hồi rồi mở cửa sân ra.

“Các ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Dương Vinh quan sát mọi thứ trong sân, không phát hiện bất kỳ vấn đề gì: “Ngươi ở một mình sao?”

“Không phải, ta ở cùng với mẹ ta.” Người đàn ông cũng không che giấu, trả lời thành thật.

Quả nhiên.

Nghe thấy lời này của đối phương, Dương Vinh muốn biết chuyện của mẹ gã ta cuối cùng là như thế nào.

“Gần đây có chút việc đã xảy ra, có thể gặp mẹ ngươi một lần không?” Dương Vinh nói.

Rốt cuộc có vấn đề hay không cần phải nhìn tận mắt người đó mới biết được như thế nào.

Người đàn ông nhìn Dương Vinh, mà ánh mắt Dương Vinh cũng nhìn thẳng vào người đàn ông.

Nếu đối phương có bất kỳ hành động gì, hắn ta có thể khiến đối phương nằm trên mặt đất trước.

“Được rồi, vậy các ngươi vào đi.” Người đàn ông đồng ý.

Có lẽ là đã nghĩ kỹ một chuyện nào đó.

Đột nhiên suy nghĩ cẩn thận.

Không có bất kỳ ngăn cản nào.

Loại tình huống này khiến Dương Vinh rất kinh ngạc.

Quyết đoán như vậy…

Không lẽ là không có vấn đề gì?

Dương Vinh và Vương Mao liếc nhìn nhau, hắn ta ý bảo sư đệ cẩn thận, chú ý an toàn của bản thân.

Tuy rằng không nói gì, nhưng giao lưu bằng ánh mắt giữa hai người không có bất kỳ vấn đề gì, cả hai đều có thể hiểu được ý của người còn lại.

Đi vào trong nhà.

Dương Vinh nhìn thấy có một bà lão nằm trên giường. Chóp mũi hắn giật giật, ngoại trừ mùi thân thể của người già ra thì không có mùi gì đặc thù nữa. Tới gần thì thấy sắc mặt của bà lão này rất hồng hào.

Trình độ hồng hào có chút không giống như mấy người già bình thường khác.

“Bà lão, quấy rầy rồi.” Dương Vinh tới gần bà lão, trên mặt hắn ta để lộ nụ cười mỉm, biểu hiện rất thân thiết, cho đối phương một cảm giác không nguy hiểm.

Người đàn ông mở miệng nói: “Khoảng thời gian trước mẹ ta bị một trận bệnh nặng, đến bây giờ vẫn chưa tốt lên mấy, thân thể còn có chút suy yếu. Nếu không có chuyện gì thì rời khỏi đây trước đi.”

“À, như vậy sao? Ta nghe thấy người bên ngoài có nói khoảng thời gian trước mẹ ngươi…”

Lời này còn chưa nói xong đã bị người đàn ông cắt ngang.

“Bọn họ cái gì cũng không biết, chỉ biết khua môi múa mép.”

Khuôn mặt của người đàn ông tối sầm lại, hiển nhiên là bị lời của Dương Vinh chọc giận: “Mẹ của ta không chết, chỉ là bị một trận bệnh nặng mà thôi. Bây giờ bà đã không sao cả rồi.”

“À, đừng kích động, chỉ là hỏi một chút mà thôi. Ta có biết một chút về y thuật, có thể xem xét tình trạng của mẹ ngươi.” Dương Vinh đề nghị.

“Mẹ của ta đã không sao cả rồi.”

“Xem xét một chút cũng được, ngừa có vấn đề.”

Dương Vinh không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào. Nhanh như chớp, ngón tay hắn ta trong chớp mắt đã chạm vào cổ tay của bà lão. Hai ngón tay hắn ta đè nặng xuống, vội vàng tra xét tình huống.

Chạm vào chỉ khoảng nửa khắc.

Còn chưa đợi người đàn ông bước tới ngăn cản, Dương Vinh đã đứng dậy: “Không có việc gì, thân thể của lão phu nhân rất tốt. Ta thấy không có vấn đề gì. Sư đệ, chúng ta đi thôi.”

“À, à…”

Vương Mao đâu biết đã có chuyện gì xảy ra, hắn ta ngây ngốc, không hiểu hành động của sư huynh, cũng đi theo sư huynh rời đi.

Người đàn ông thấy bọn họ phải đi cũng không nói một câu nào. Nhưng mày gã ta nhíu chặt lại. Có thể nhìn ra, lúc nãy Dương Vinh đụng vào mẹ gã đã khiến gã rất không vui.

“Sư huynh, thế nào?” Vương Mao hỏi.

Dương Vinh trả lời: “Có vấn đề. Khi ta chạm vào cổ tay bà lão kia phát hiện thân thể bà ta rất lạnh, không có mạch đập. Nhìn như tồn tại nhưng thật ra đã chết.”

“A, sư huynh, nếu bà ta có vấn đề vậy chúng ta hẳn phải bắt bà ta lại chứ.” Vương Mao nóng nảy. Hắn ta chưa bao giờ gặp phải tình huống này. Rõ ràng đã chết vậy mà lại còn sống. Cuối cùng đây là thủ đoạn gì mới có thể làm được như vậy?

“Không thể, ta đã phát tin tức với thánh địa rồi, giờ chờ thánh địa phái người tới đây. Loại tình huống này tuyệt không đơn giản như vậy, tránh rút dây động rừng.” Dương Vinh chủ yếu là sợ gặp phải người không thể đối phó. Tuy rằng hắn ta không biết độc thủ sau màn là ai, nhưng mà có thể có loại năng lực này há có đơn giản?

“Sư huynh kinh nghiệm phong phú, đúng là rất thông minh.” Vương Mao sùng bái.

“Không có gì, quen tay hay việc.”

Dương Vinh rất khiêm tốn. Hắn ta thích dẫn theo Vương sư đệ vì Vương sư đệ có thể nhìn thấy ý tưởng sâu trong lòng hắn ta. Cũng am hiểu phát hiện người như hắn ta thân là sư huynh cũng có chút ánh sáng.

Là cái loại sáng lấp lánh.

Thánh địa.

“Sư đệ, xuất môn một chuyến cùng ta không?”

Trần Uyên rủ rê Lâm Phàm cùng nhau đi ra ngoài. Cũng không biết Trần trưởng lão nghĩ như thế nào mà lại phái hắn ta đi tới Dung thành.

Nói thật, hắn ta có chút ý kiến với việc này. Trần Uyên ta chính là thánh tử, mấy loại việc nhỏ này cứ tùy tiện giao cho người khác là được.

Quả thực chính là dùng dao mổ trâu giết gà.

Chương 705 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!