“Không đi, ta phải tu luyện.” Ngoại trừ tu luyện ra, không có chuyện gì có thể thay đổi suy nghĩ của hắn. Hắn không muốn lãng phí thời gian lên những chuyện râu ria.
“Ai da, sư đệ à. Phải học được cách kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi. Ngươi tu luyện khiến ta sợ hãi luôn rồi. ngươi muốn kéo chênh lệch giữa hai chúng ta lớn đến chừng nào chứ?”
Trần Uyên không còn lời nào để nói. Chỉ có thể nói sư đệ thật sự là mạnh. Ví dụ như bây giờ vậy, chênh lệch giữa sư đệ và hắn ta đã tựa như trời cao và vực thẳm, quá xa xôi, căn bản không phải là đối thủ của nhau.
Cũng không phải là chuyện không thể không thừa nhận.
Không bằng thì không bằng thôi.
Thua dưới hảo sư đệ Lâm Phàm của ta, không mất mặt.
Lâm Phàm cười: “Tu luyện vĩnh viễn không có chừng mực, chỉ cần tồn tại là phải nỗ lực cho thật tốt.”
Đột nhiên.
Lâm Phàm nhíu mày, Nhân Quả chi Hỏa khiến cho hắn thấy rõ sợi dây Nhân Quả của sư huynh. Không phù hợp, hình như là tử kiếp, chính là không còn đường sống nữa.
“Sư huynh, huynh đi với ai vậy?”
“Đi với ta đi, chỉ một chuyện nhỏ mà thôi, không có chuyện gì lớn cả. Trần trưởng lão kêu ta xem tình huống ở Dung thành, hình như có chút vấn đề nhỏ xảy ra.” Trần Uyên rất bất đắc dĩ. Chạy việc vặt là chuyện không thú vị, hắn ta còn muốn giao chuyện này cho người khác nhưng ngẫm lại vẫn nên thôi. Thân là thánh tử, đôi khi phải làm tấm gương tốt.
Người đệ tử được hoan nghênh cuối cùng của thánh địa.
Lâm sư đệ, Phục sư huynh, Trần Uyên hắn ta nói như thế nào cũng phải nằm trong hạng ba. Còn về Tiêu Chấn, đã không thể so sánh với hắn ta.
Mà bây giờ, Triệu trưởng lão thu nhận thêm một đệ tử thiên kiêu khiến cho hắn ta có chút áp lực.
“À, được, Vừa hay ta cũng không bận gì. Đi với ngươi cũng được.” Lâm Phàm nói với hắn ta.
Ngay vào lúc hắn quyết định đi với Trần Uyên tới Dung thành, thình lình hắn phát hiện sợi dây Nhân Quả trên người Trần sư huynh có thay đổi. Sợi dây Nhân Quả kia vậy mà lại dời lên người hắn.
“Đúng rồi sư đệ. Ngươi có thể nghĩ thông là tốt nhất.” Trần Uyên rất vui vẻ. Cuối cùng cũng không cần phải cô đơn mà đi. Có Lâm sư đệ đi cùng, hành trình này chắc chắn không nhàm chán chút nào.
“Thôi, ta vẫn không đi đâu.”
Lâm Phàm muốn thử nhìn tình huống.
Quả nhiên, vào lúc hắn không muốn đi, sợi dây Nhân Quả lại xảy ra thay đổi.
Tình trạng Nhân Quả của Trần sư huynh giống như lúc trước vậy, mà Nhân Quả hắn nhận không còn sót lại chút nào.
“A?”
“Không có gì, nói nhầm. Ta vẫn muốn đi.”
Kể cả có Nhân Quả thì có thể thế nào? Thêm vào trên người ta, cũng không phải là không nhận nổi.
“Sư đệ, rốt cuộc là ngươi có đi hay không?”
“Đi, đi ngay bây giờ.”
“Nhân Quả gánh vác chính là như vậy. Biết rõ đối phương có tử kiếp nên hóa giải cho hắn, sau đó chuyển dời Nhân Quả tới trên người mình?”
“Nếu như ta không có Nhân Quả chi Hỏa, nhìn không thấy sợi dây Nhân Quả, trong lúc vô tình phá tử kiếp của sư huynh, có phải cũng sẽ có Nhân Quả hay không?”
Lâm Phàm trầm tư.
Hẳn là có.
Một phương diện là có thể nhìn thấy.
Một phương diện là không nhìn thấy.
Mặc kệ như thế nào đi nữa, kết cục vẫn sẽ khác đi.
“Sư đệ, thấy ngươi có vẻ lo lắng và sốt ruột, có phải ngươi đang suy nghĩ chuyện gì hay không?”
Trần Uyên nghi hoặc.
“Không có việc gì cả, chỉ là suy nghĩ vu vơ vài chuyện còn chưa suy nghĩ ra mà thôi.” Lâm Phàm trả lời.
Trần Uyên nói với hắn: “Có chuyện gì nghĩ không ra có thể nói với ta. Ngươi đừng thấy tu vi của sư huynh không lợi hại bằng ngươi. Nhưng về mặt học thức, không phải là sư huynh khoe khoang mà trong thánh địa này, không mấy ai có thể so sánh với ta.”
“Vậy sao?”
“Đương nhiên.”
“Ta nghĩ tới chuyện về nhân quả. Ngươi nói xem quan hệ nhân quả đến cuối cùng là như thế nào? Tuy nói rằng nhân quả tuần hoàn, đều được định sẵn, vạn sự đều có luân hồi là chuyện đương nhiên. Nhưng mà đôi khi cũng sẽ có thay đổi trong nhân quả, vẫn khiến người không hiểu ra làm sao. Sư huynh, ngươi hiểu không?”
Lâm Phàm nhìn sư huynh, hy vọng sư huynh có thể giải thích nghi hoặc này cho hắn.
Trần Uyên chớp mắt, ngây ngốc nhìn sư đệ, tựa như đang dò hỏi… Mẹ nó ngươi đang nói cái gì vậy?
Đầu ta bị ngươi nói cho sắp nứt rồi.
Ngươi cũng không hiểu mà lại còn tới hỏi ta.
“Sư đệ, chuyện của chúng ta vẫn là quan trọng hơn. Chúng ta vẫn nên đi Dung thành trước đã.”
Trần Uyên cảm thấy rằng bản thân đã có một cuộc thảo luận ngắn với sư đệ về nhân quả.
Nên kết thúc rồi.
Dung thành.
Lâm Phàm không thay đổi khuôn mặt. Hắn không tin trong phạm vi của Thiên Hoang thánh địa, ai dám động thủ với lão tổ.
Ta và sư tôn thưởng thức lẫn nhau, tâm hữu linh tê. Ai dám đụng đến ta, sư tôn chắc chắn sẽ đau lòng.
“Dương Vinh kính chào hai vị thánh tử.”
Dương Vinh không ngờ thánh địa lại phái tới hai vị thánh tử.
Trần Uyên!
Lâm Phàm!
Cho dù có gặp phải phiền toái gì, chuyện này cũng xem như là ổn.
Không phải là hắn ta vô cùng tin tưởng vào Trần Uyên, mà hắn ta biết năng lực của Lâm Phàm. Tuy rằng hắn ta luôn ở trong Dung thành, nhưng những chuyện xảy ra ở thánh địa hắn ta vẫn biết tới. Lúc trước, có rất nhiều tu sĩ đi ngang qua nơi này kể khoa trương mấy chuyện ở tửu lâu, hắn ta cũng nghe không ít.
“Ừ. Trần trưởng lão nói với ta việc này có thể là do Vu Thần tộc làm, các ngươi điều tra thế nào?” Trần Uyên hỏi.
“Bẩm thánh tử, đã điều tra được không tệ lắm. Có một bà lão ở một hộ gia đình không có mạch đập, thân thể cũng lạnh, hẳn là đã tử vong. Nhưng mà không biết vì nguyên nhân gì mà vẫn còn tồn tại, có thể có liên quan tới hút máu người.” Dương Vinh bẩm báo lại.
“Thế gian vậy mà còn có loại chuyện này.” Trần Uyên rất kinh ngạc.
Rõ ràng đã chết vậy mà lại còn có thể sống.
“Sư đệ, ngươi thấy thế nào?” Trần Uyên hỏi.
Lâm Phàm cười: “Sư huynh cứ xem xét đi.”
Hắn chỉ quan sát, không có ý định nói chuyện. Hắn đang còn cân nhắc chuyện liên quan tới nhân quả, làm gì có thời gian suy nghĩ mấy chuyện râu ria này.
“Ừm. Một khi đã như vậy vậy thì tới hộ gia đình kia xem sao. Có vấn đề thì giải quyết, giết là được.” Trần Uyên rất quyết đoán, không có bất kỳ do dự gì. Suy nghĩ của hắn ta rất đơn giản, đồng thời hắn ta cũng rất tự tin vào thực lực của bản thân, vẫn không quá bận tâm những chuyện xảy ra ở Dung thành.
Chương 706 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]